TM – Vụ án 1 – 01

Thiên Môn – Trầm Giang

☆, Chương 1

Sau giờ trưa, sân thể dục bị nắng nóng mùa hè thiêu đốt, dường như ngay cả không khí cũng ngưng động, cả thế giới yên lặng một cách quỷ dị, lại có tiếng xào xạc mơ hồ.

Có một người trẻ tuổi nằm dưới bóng cây, trên mặt đắp cuốn sách “Hình sự điều tra học”, dường như đang ngủ. Gió mềm mại nhẹ lay lọn tóc góc áo y, giống như nhịn không được muốn quấy rối giấc ngủ ấy.

Đột nhiên trên người y xuất hiện một bóng người, chủ nhân của cái bóng rất thô bạo đạp y một cước.

“Tiết thể dục sắp kết thúc, cậu còn ngủ?”

Quyển sách trượt xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú thon gầy của nam sinh, hắn nhíu mày, rất không kiên nhẫn nói: “Tống Hi Thành, cậu rảnh lắm sao?”

——————————-

Ngoài cửa sổ vẫn là một mảnh tối đen, Tống Hi Thành mở to mắt, nhìn sắc trời, bực mình đem đầu chôn xuống gối.

Gần đây không biết xảy ra chuyện gì, cậu luôn mơ thấy chuyện lúc còn học ở trường cảnh sát, mà hết lần này tới lần khác, cảnh nào cậu mơ thấy cũng có mặt Tề Ninh. Từ năm 17 tuổi rời nhà đến ký túc xá trường gặp hắn, khi tốt nghiệp lại thần xui quỷ trở thành khách trọ nhà hắn, cho đến lúc gần đây cậu vinh quang được điều vào Tổ trọng án của Cục điều tra hình sự thành phố, lại trở thành đồng nghiệp, và cấp dưới của hắn…

Cả ngày đã ở cùng nhau bây giờ ngay cả nằm mơ cũng không tha cho cậu, Tống Hi Thành một bên oán thầm, một bên đá văng đống quần áo hỗn độn xuống sàn, đẩy cửa ra khỏi phòng.

Tề Ninh biến thái quả nhiên đang mặc áo ngủ ngồi ở bàn ăn xem giấy tờ, thấy cậu đi ra, chỉ nhẹ gật đầu, dư quang khóe mắt thoáng nhìn thấy đống loạn thất bát tao trong phòng cậu, nhíu mày: “Tối mai tớ sẽ kiểm tra đột kích, nếu phòng của cậu không làm tớ vừa lòng, một là nộp tiền phạt hai là dọn đi, tự cậu chọn.”

“Không phải chứ, đường đường là đàn ông mà lại khiết phích, y như con gái.” Tống Hi Thành khó chịu, bước vào WC.

Nhưng Tề Ninh không có ý buông tha cậu: “Đúng rồi, thức ăn dự trữ trong nhà không còn nhiều, hôm nay chúng ta cũng không tăng ca, xong việc cùng đi Wall-mark mua đồ đi.”

Không chịu nổi hắn lải nhải, Tống Hi Thành rầm một tiếng đóng cửa lại.

Rửa mặt xong cũng đã rửa hết toàn bộ khó chịu buổi sáng sớm, Tống Hi Thành nhận mệnh đi đến phòng bếp, bắt đầu hâm sữa, chiên ốp la.

“Hình như còn chút yến mạch, vậy cũng đủ ăn rồi, cậu xem còn bao nhiêu, nếu không còn nhiều thì nấu ăn luôn đi.”

Tề Ninh nói cũng không ngẩng đầu, vênh mặt hất hàm sai khiến.

Tống Hi Thành thiếu chút nữa bóp nát cái nồi: “Dạ, thiếu gia.”

Hai người đàn ông độc thân ngồi đối diện nhau yên lặng dùng bữa sáng, Tống Hi Thành mới phát hiện thứ Tề Ninh đang xem hình như là một phần án kiện.

“Có gì thú vị không?”

Tề Ninh sắc mặt không thay đổi: “Với tớ mà nói, không có thú vị, chỉ có hữu dụng.”

Mắt trợn trắng, Tống Hi Thành lại hỏi: “Vậy tin tức này đối với các hạ có hữu dụng không?”

“Có thể xem là có, cũng có thể xem như không.”

Tống Hi Thành ăn hai ba nhát đã xong phần của mình, chăm chú nhìn sắc mặt hắn, ra kết luận:“Cậu có hứng thú.”

Tề Ninh liếc nhìn cậu một cái: “Cảm ơn ông Trời, 10 năm sau khi mưa dầm thấm đất, trí lực của cậu rốt cục đã đạt tới trình độ của người bình thường, thật đáng mừng.”

Tống Hi Thành không kiên nhẫn nghe hắn nói nhảm, đứng dậy trở về phòng đổi đồng phục.

Tề Ninh ở phía sau cậu thản nhiên ném lại một câu: “Cảnh sát phát hiện có một cái xác nữ trôi trên sông, rất khả nghi, vụ án này có khả năng sẽ chuyển giao cho chúng ta, sắp tới có lẽ phải bận rộn rồi.”

Tống Hi Thành dừng lại: “Thi thể này có gì đặc biệt sao?”

Hệ thống sông ngòi trong thành B rất hỗn tạp, nhảy sông tự vẫn, vứt xác trên sông, từ bên ngoài xuôi dòng trôi đến, cảnh sát biển vớt lên đủ loại thi thể, có thể khiến cho Tề Ninh hứng thú hơn nữa còn có khả năng chuyển giao, chứng tỏ thi thể này nhất định có chỗ hơn người, muốn ói…

Kiểm điểm lại bản thân, Tống Hi Thành quyết đoán vứt Tề Ninh vẫn đang đắm chìm vào cái đẹp của xác nữ kia sang một bên, trở về phòng thay quần áo.

Tống Hi Thành lái xe, hai người vừa vào Tổng cục đã thấy đội trưởng đội điều tra hình sự Thôi Bằng ngồi trong văn phòng Tề Ninh.

“Tiểu Tề, triệu tập cấp dưới của cậu mở cuộc họp, có vụ án mới.”

Tề Ninh liếc nhìn Tống Hi Thành, Tống Hi Thành lập tức hiểu ý, ra ngoài tìm người. Gọi N cú điện thoại, chạy mấy tầng lầu, từ trạm xe lửa, căn tin, phòng giải lao cùng các địa điểm không thể tưởng tượng nổi đem tất cả người tập hợp về, sau khi xong việc Tống Hi Thành mới hồi phục tinh thần phỉ nhổ bản thân nô tính.

Với lại, tại sao cậu rất nhanh hiểu được ý của tên biến thái kia?

Lúc Tống Hi Thành đang cố gắng tỉnh táo lại trong cuộc sống u ám của mình, thì sếp Thôi và tên kia đang nhấp một ngụm nồng trà, hắng giọng nói: “Mọi người, cảnh sát biển của thành phố chúng ta vừa mới phát hiện một xác chết nữ.”

Có lẽ là do hội chứng ngày thứ hai, mọi người không ai phản ứng gì làm sếp Thôi có chút không vui, Tống Hi Thành liền lên tinh thần hỏi: “A, là xác nữ dạng gì?”

Thấy Tống Hi Thành hỏi, sếp Thôi mới vừa lòng diễn thuyết: “Xác nữ này chỉ còn phần thân, đầu và tứ chi đều bị cắt, bỏ vào một cái túi thả trôi sông. Thi thể đã được chuyển đến phòng pháp y, đến lúc đó cùng đi xem đi.”

Được xem là tú tài trong tổ Lã Thận Ngôn đẩy đẩy kính mắt, lên tiếng: “Vụ án này nhìn sơ là kiểu phanh thây thả trôi sông rất bình thường, nếu chuyển tới tổ trọng án, chẳng lẽ là vì thân phận người chết rất đặc biệt sao?”

Sếp Thôi cười đầy ẩn ý: “Người trẻ tuổi, nhìn vấn đề không thể chỉ nhìn bề ngoài. Phải biết rằng, một vụ án được gọi là trọng án cũng không phải bởi vì người bị hại hay hung thủ có thân phận đặc biệt, mà là do bản thân vụ án đó có tình tiết nghiêm trọng, thủ pháp tàn nhẫn hoặc có tổn thất lớn. Còn vụ án này, người chết thân phận không rõ.”

Tề Ninh có chút mất kiên nhẫn :“Nếu nói như vậy, Sếp Thôi, nếu ngài không ngại, tôi muốn dẫn mọi người đi xem thi thể, sau đó ra chỉ thị.”

Sếp Thôi cười híp mắt gật đầu: “Đi đi, thanh niên trai tráng đúng là tinh thần phấn chấn, lúc nào cũng gấp gáp.” Tống Hi Thành và Bành Cương bên cạnh liếc nhìn nhau, đều có chút bất đắc dĩ, nếu có thể, cậu rất muốn phủi sạch quan hệ, nhất là tên Tề Ninh biến thái kia, đại đa số mọi người có ai như hắn đâu, cứ hứng thú với thi thể .

Nhiệt độ phòng Pháp y và sắc mặt Lưu pháp y giống hệt nhau, mọi người cố gắng không rùng mình bịt mũi lại, cẩn thận đi theo Tề Ninh.

“Sếp Tề, chúng tôi chỉ mới kiểm tra đại khái, cụ thể lấy mẫu và giải phẫu chúng tôi sẽ nhanh chóng thực hiện.”

Tề Ninh cười cười:“Còn phải nhờ Lưu chủ nhiệm để ý, vậy thi thể này tạm thời gửi lại trong tủ?”

Lưu chủ nhiệm “Ừ” một tiếng, đột nhiên đi đến bên cạnh Tống Hi Thành, lật vải trắng lên.

Tống Hi Thành giật mình, cúi đầu mới phát hiện trước mặt mình vậy mà lại là giường để xác, thi thể đang nằm trên đó.

Cậu sợ tới mức mặt trắng bệch, tuy đã làm cảnh sát 7-8 năm, nhưng thấy hiện trạng như vậy, vẫn có chút không thể tiếp nhận. Tề Ninh cười nhạo một tiếng, đi đến trước mặt ngăn cản tầm mắt cậu.

Giọng của hắn lành lạnh lại mang theo ý cười:“Trong báo cáo chi tiết của Lưu chủ nhiệm lần trước, chúng tôi đại khái đã nhìn ra. Tứ chi và đầu của nạn nhân đều bị chém đứt, căn cứ vào pháp kiểm, nạn nhân là nữ khoảng từ 25 đến 35 tuổi, thời gian tử vong từ năm đến sáu tháng. Hơn nữa…”. Hắn ngừng lại, hiếm khi không tự tin, nhìn Lưu chủ nhiệm đứng bên cạnh, “Cô gái này mang thai sao?”

Lưu chủ nhiệm đối với nhóm khách không mời mà đến này đã đau đầu, giọng nói có chút bực mình: “Bụng lớn như vậy còn nhìn không ra sao?”

“Phụt……” Na Na, nữ cảnh sát duy nhất trong tổ không nhịn được cười, “Sếp bọn tôi độc thân, làm sao biết được chuyện này chứ.”

Con gái thật ác, ngay cả lúc đặt câu cũng thường đánh trúng chỗ đau, Phương Na Na tuy rằng đã có bạn trai, nhưng thỉnh thoảng vẫn thích ngắm anh đẹp trai, ví như Tề Ninh, cũng độc thân còn có Tống Hi Thành và Lã Thận Ngôn , nhưng bọn họ lại bị gọi là “Lưu manh”, nghe thế nào cũng cảm thấy phân biệt đối xử.

Lưu chủ nhiệm nghiêm mặt: “Nhìn bụng đi, 9 tháng rồi!”

Tống Hi Thành líu lưỡi: “Vậy chẳng phải sắp sinh rồi sao.”

Tề Ninh âm thầm ghi nhớ: “Nếu là vậy, làm phiền Lưu chủ nhiệm nhanh chóng kiểm tra thi thể rồi viết báo cáo, chúng tôi thật sự cần rất gấp.”

Bị Lưu chủ nhiệm nôn nóng đuổi ra ngoài, Tề Ninh thu lại nụ cười giả tạo, nghiêm mặt phân nhiệm vụ: “Bành Cương, Lý Cường, Trương Ái Dân, hiện tại đi kiểm tra số nhân khẩu bị mất tích ở thành phố này, lọc số người là nữ giới mất tích ra, có manh mối rồi điều tra.”

“Lã Thận Ngôn, Hà Mộ và Phương Na Na, ba người đi Ngân Kiểm[1] kiểm tra túi tiền và quần áo lúc đưa thi thể lên, không được bỏ sót bất cứ cái gì về người chết hay thông tin của hung thủ.”

[1] ngân痕: vết tích, dấu vết. Khoa kiểm tra vết tích.

“Tống Hi Thành, cậu đi cùng tớ, chúng ta đến hiện trường phát hiện thi thể, sắp xếp xem có để sót tin tức nào không.”

“Vâng!” Tuy rằng quan hệ ngày thường của mọi người không tệ, lại thường cợt nhả, nhưng trước dâm uy của Tề Ninh, lời hắn nói vẫn rất có lực uy hiếp, vì vậy khi hắn ra lệnh một tiếng, trong nháy mắt mọi người như chim muôn tản mác.

Thấy Tống Hi Thành còn ngu người đứng đó, Tề Ninh vỗ ót cậu một cái:“Đi thôi.”

. : .

One thought on “TM – Vụ án 1 – 01

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s