[KTT] “Chúng ta kịch giả thành thật đi” – Kỳ 4 (End)

KỊCH TRUYỀN THANH

CHÚNG TA KỊCH GIẢ THÀNH THẬT ĐI – KỲ 4

ky 4

STAFF

Nguyên tác: Kiều Tu Hồ La Bặc

Chuẩn bị & tổ đạo diễn: Linh Lung Đầu Khải Thế Chi Trần 【98囧 nhân tổ 】Vân Mộc Hương 【98囧 nhân tổ 】Tam Sắc Cận 【98囧 nhân tổ 】

Biên kịch: Linh Lung Đầu

Hậu kỳ: Tiểu Bái ( Chính kịch + thế vai ) Phỉ Mộ ( Chính kịch ) Mộng Huyễn【 Mộc Thanh 】

Trang trí: Tiểu Tích 【 Điện Ba Tổ 】

Tuyên truyền: EE Yêu Yêu

Đặc biệt cảm tạ : Lục Dực 【 Dực Minh Ái Âm Xã 】 Thôn Thôn 【 Mộc Thanh 】

CAST

Đạm Ngữ: Thừa Phong Quy Khứ 【 Thủy Ngạn Linh Âm 】

Kỳ Dĩ: A Xuân

Ly Đồ: Vinh Tương Hoàn 【 Quyết Ý Đồng Nhân】

Mẹ Kỳ: Phạm Diễm

Ba Kỳ: A Hư

Lão đại: Lý Tiêu Diêu 【 Thanh Thanh Melody】

Lão tam : Mặc Ly Thương【 Tiễn Đao Kịch Đoàn 】

Thầy giáo: Huyền Tiêu

Bạn học: Long Sáo Quân

Giao Cảnh: Minh Hi

Lạc Lạc: Hề Mị 【 Quyết Ý Đồng Nhân 】

Đoàn diễn viên trong bệnh viện:

Bác sĩ Giáp: Đảo Điếu Nam.

Bác sĩ Ất: Thập Nhị Nguyệt

Y tá : Linh Lung Đầu

ED : Tứ Đản HE tát hoa —— kết thúc thần mã mới không cho ngươi biết!

Nguyên khúc: Loạn cảm giác  « loạn cảm giác »

Ca từ: Khải Thế Chi Trần 【98囧Nhân Tổ 】 Vân Mộc Hương 【98囧Nhân Tổ 】

Hậu kỳ: Hoa Thế

Kỳ Dĩ hát: Tô Uất Thanh

Đạm Ngữ hát: Mộ Tư の Tiểu Quai【 Ưu Thanh Do Sắc 】

Giọng nữ: Hoa Thế Hôi Bao【 Khanh Vân 】

Độc thoại “Chúng ta kịch giả thành thật đi”: Hậu Kỳ Tiểu Bái + toàn thể CV

***

Link Onl

Vid + Time : Water aka Nha Đầu Xú

Trans + Time + Encode : Đậu Đậu

Kịch Bản

Cảnh 1: Nhà Kỳ Dĩ

(Tiếng mở cửa, tiếng đóng cửa, tiếng quần áo sột soạt)

Đạm Ngữ: 【 Do do dự dự 】 Cậu… nhà cậu thực sự không có ai sao?

Kỳ Dĩ: 【 Bình tĩnh 】Ừ, không có Ai.

Đạm Ngữ: 【 Đóng cửa đồng thời thở nhẹ 】 Ai, cậu! … Không được… 【 Áp lực 】 Ai, cậu đừng, đừng…

Kỳ Dĩ: 【 Ôn nhu dụ dụ dỗ 】 Nhịn một chút… 【Kèm thở gấp 】thả lỏng…

Đạm Ngữ: 【 Độc thoại】Kháo! Cậu cũng thử một lần xem xem a, có người ở phía sau sờ mó như thế sao… sao có thể thả lỏng được! 【 Hoảng loạn 】cậu, cậu làm gì thế, thả tôi xuống!

Kỳ Dĩ: 【 trầm thấp 】Ngoan… Chúng ta vào phòng.

(Tiếng chăn giường ma sát ─ mọi người đều hiểu …)

 .

Cảnh 2: Nhà Kỳ Dĩ • QQ

( Tiếng gõ bàn phím , âm báo QQ)

Ly Đồ: ăn rồi?

Kỳ Dĩ: 【Mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng】Khụ, cậu có thể ít nhạy cảm chút không?

Ly Đồ: Là do chữ ký của cậu quá chói mắt, công, đức, viên, mãn! Tôi vừa lên đã bị chọt mù mắt a.

Kỳ Dĩ: 【Xấu hổ】… Tôi đi sửa lại vậy.

Ly Đồ: Tôi cảm thấy không tệ a, sửa thì tiếc lắm. 【 Tiếc】Ai, sửa lại thật sao?!

Kỳ Dĩ: 【 Cẩn thận dò hỏi 】Ly Đồ, cậu đã come out với người trong nhà?

Ly Đồ: Ừ. Còn hai người?

Kỳ Dĩ: Cũng dự định, bất quá chưa bàn bạc qua.

Ly Đồ: 【 Nghiêm túc 】A Dĩ, tôi tưởng cậu trước đó đã nói với người nhà rồi.

Kỳ Dĩ: … Chưa đề cập qua.

Ly Đồ: theo như tình huống bây giờ giữa cậu và Đạm Ngữ, để cậu ấy đối mặt với việc này, có phải có chút tàn nhẫn hay không.

Kỳ Dĩ: 【 Nghiêm túc 】Ly Đồ, tôi và cậu không giống nhau, nếu không phải là cậu ấy, tôi căn bản có thể không bước trên con đường này. Trước khi cậu ấy gật đầu đồng ý, cậu nghĩ tôi cần come out sao?

Ly Đồ: Ai, nghiên cứu một chút sách lược để từ từ dùng đi. Một bên là cha mẹ, một bên là người yêu, tổn thương ai cũng không nỡ.

Kỳ Dĩ: Ừ, Ai, cậu ấy tỉnh, tôi xuống trước đây. (Tiếng tắt máy)

Ly Đồ: Được… Ách, xuống thực vui vẻ a.

 .

Cảnh 3: Nhà Kỳ Dĩ

(Tiếng chăn đệm ma sát)

Đạm Ngữ: 【Muốn rời giường nhưng đụng phải chỗ bị đau XD】ai da… Ôi chao…

Kỳ Dĩ: 【Quan tâm lo lắng】  không sao chứ? … Vẫn còn khó chịu?

Đạm Ngữ: Không sao không sao.【 không được tự nhiên 】Nè, đem quần tôi lại đây.

Kỳ Dĩ: Ừ. (Tiếng quần áo sột soạt) 

Đạm Ngữ: 【Tạc mao】nhìn cái gì mà nhìn, cậu đi được rồi!

Kỳ Dĩ: 【 Nhịn cười 】vậy, tôi đi làm cái gì nóng cho cậu ăn nhé. (Tiếng đóng cửa)

Đạm Ngữ: 【Độc thoại】định mệnh, chấn thương rồi, mặc cái quần cũng có thể mệt thành như vậy.

(Tiếng bước chân, tiếng mở cửa, tiếng bát đũa, tiếng rót nước, tiếng kéo ghế ngồi xuống)

Kỳ Dĩ: đây, nhân lúc còn nóng.

Đạm Ngữ: 【 Không ngờ 】Mùi vị không tệ nha, cậu làm?

Kỳ Dĩ:  không phải không phải, dưới lầu mới mở một quán cháo.

Đạm Ngữ: 【 Múc cháo 】Ngô, ăn ngon!

Kỳ Dĩ: tôi vừa mới về trường một chuyến, lấy balo cùng notebook của cậu về đây, còn có vài bộ quần áo để tắm rửa thay nữa.

Đạm Ngữ: 【Cười xấu xa】Hắc hắc, cậu cho tôi ở nhà cậu nữa?

Kỳ Dĩ: Ừ, dù sao ba mẹ tôi sớm nhất cũng trước Tết mới về, còn tới mười mấy hay hai mươi mấy ngày nữa.

Đạm Ngữ: 【Cười khúc khích】ha hả, Ừ.

Kỳ Dĩ: Đình Dịch.

Đạm Ngữ: a?

Kỳ Dĩ: 【 Cẩn thận 】Chúng ta… Lúc nào gặp ba mẹ tôi được không?

Đạm Ngữ: 【Dừng lại • hạ quyết tâm】Được. Bất quá … để ba mẹ cậu mừng năm mới đã, nếu không, sang năm hãy nói?

Kỳ Dĩ: Ừ. Vậy cậu cứ chào hỏi bọn họ, tôi nói cậu chưa kịp mua vé xe lửa về nhà, chúng ta sẽ cùng ăn năm mới.

 .

Cảnh 4: Nhà Kỳ Dĩ

(Kéo rèm cửa sổ, cuộn chăn)

Đạm Ngữ: nè, đứng lên, đứng lên a!

Kỳ Dĩ: 【Mơ mơ màng màng】ngô, làm cái gì?

Đạm Ngữ: Hôm nay ba mẹ cậu về nhà, mau dậy a, quét dọn nhà cửa!

Kỳ Dĩ: 【 Có lệ 】nhà tôi luôn rất sạch, không cần quét dọn đâu.

Đạm Ngữ: Lười còn muốn tìm lý do! Cậu không chịu dậy phải không? Tôi tự mình làm! 【Lầm bầm】phủi và lau bụi cửa sổ, sắp xếp phòng lại… Nga, đúng rồi, còn phải mua đồ ăn với trái cây …

Kỳ Dĩ: 【 An ủi 】Cậu đừng khẩn trương, ba mẹ tôi rất hiền.

Đạm Ngữ: Kháo! Ai nói lão tử khẩn trương! Lão tử một chút cũng không có khẩn trương.

Kỳ Dĩ: 【 Buồn cười 】không khẩn trương thì cậu nhảy tới nhảy lui như dính phải bọ làm gì! (Kỳ Dĩ ôm cổ Đạm Ngữ đang bất an.)

Đạm Ngữ: 【 Tránh né 】nè, khốn kiếp a, cậu ôm tôi làm cái gì! Ba mẹ cậu về thấy thì làm sao?

Kỳ Dĩ:  Bốn giờ chiều nay mới đáp máy bay, bây giờ mới bảy giờ sáng.

Đạm Ngữ:  vậy cũng không được, cậu mau buông tay, tôi còn phải đi mua đồ ăn!

Kỳ Dĩ: 【 Ôn nhu nhưng chân thật đáng tin 】Không buông! Cứ ngủ trước đã.

Đạm Ngữ: Nè, uy! Khốn kiếp, cậu, cậu mau để lão tử xuống!

 .

Cảnh 5: Nhà Kỳ Dĩ • Phòng bếp • Nhà ăn

(Tiếng đánh trứng, xào thức ăn)

Đạm Ngữ: 【 Ân cần ngoan ngoãn】chú dì hai người ngồi đi, con làm là được rồi, một lát nữa là có thể ăn.

Mẹ Kỳ: 【 Oán giận 】A Dĩ con như thế không hiểu chuyện, nào có đạo lý bảo khách xuống bếp hả!

Kỳ Dĩ: Mẹ, mẹ cứ chờ đi, cậu ấy thích làm mà.

Mẹ Kỳ: 【 Nhỏ giọng 】Con trai, đứa nhỏ này nấu ăn dọn dẹp nhà cửa rất tốt… Thật sự là bạn học của con sao? Đừng nói là con thuê người giúp việc cho ba mẹ đó a?

Kỳ Dĩ: 【 Bình tĩnh 】Ân, thật sự là bạn học! 【Độc thoại】bất quá cũng là con dâu mẹ.

Đạm Ngữ: Chú dì, ăn cơm thôi! ( Tiếng dọn bát đũa)

Mẹ Kỳ: Tiểu Dịch a, đừng làm nữa, mau ngồi xuống ăn chung đi. Con ở nhà mình cũng siêng năng như vậy sao?

Đạm Ngữ: Dạ, sức khỏe mẹ con không tốt, việc nhà đều do hai cha con làm.

Mẹ Kỳ: Tiểu Dịch à, ở nhà dì không cần gò bó như vậy, trước kia dì và chú đều quen ra bên ngoài ăn. Con thế này dì và ba A Dĩ sẽ không muốn ra ngoài ăn nữa.

Đạm Ngữ: 【 Hơi kích động 】đi ra ngoài ăn vừa mắc vừa không an toàn a! 【phát hiện đối phương là bề trên, giọng lập tức nhỏ nhẹ】ách, hơn nữa trong thời gian nghỉ đông này con ở lại nhà dì, không giúp gì con cũng thấy ngại.

Ba Kỳ: 【Cảm thấy thỏa mãn】Ừ, ba cảm thấy, còn trẻ siêng năng một chút cũng tốt, 【vừa ăn vừa nói】ăn rất ngon a.

Mẹ Kỳ: Tôi nói lão già ông càng lúc càng hồ đồ, sao không biết xấu hổ mà sai con người ta thế a!

Ba Kỳ: Bà nghĩ một năm ăn được mấy bữa cơm nhà dễ lắm sao? Nói thì nói thanh niên còn trẻ, làm chút việc có sao đâu, đến lúc mừng năm mới, chúng ta cho Tiểu Dịch bao lì xì là được rồi không phải sao? Ai ya, A Dĩ không phải đã nói sao, nhà Tiểu Dịch cách Bắc Kinh rất xa? Sau này chúng ta có thể giúp đỡ mà, bà không cần suy nghĩ nhiều.

Mẹ Kỳ: 【bất đắc dĩ】hai cha con các người a, lười thì nói thẳng! Tìm nhiều lý do như vậy! A Dĩ con phát ngốc cái gì, rửa chén đi!

(Tiếng rửa chén bát, tiếng nước)

Kỳ Dĩ: Ba mẹ tôi đều rất thích cậu.

Đạm Ngữ: 【đắc ý】đương nhiên, lão tử chính là vô địch con ngoan trò giỏi, ai mà chẳng sa vào lòng bàn tay a.

Kỳ Dĩ: 【thở dài】cậu ở trước mặt ba mẹ đừng có nói “Lão tử lão tử” đó.

Đạm Ngữ: đó là đại trượng phu co được dãn được.

Kỳ Dĩ: 【 đùa giỡn 】nga, đại trượng phu?

Kỳ Dĩ: 【cảnh giác】kháo, cậu làm gì, cách xa tôi chút! Ba mẹ cậu lúc nào cũng có thể qua đây a.

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu 】Đình Dịch, cậu có thể xem ba mẹ tôi thành ba mẹ cậu.

Đạm Ngữ: Ừ, tôi đã nghĩ như thế rồi. Lau sạch rồi, cất đi.

 .

Cảnh 6: Nhà Kỳ Dĩ • phòng khách

(Tiếng pháo, tiếng pháo bông, tiếng động náo nhiệt trong TV)

Mẹ Kỳ: Tiểu Dịch a, đến, tiền mừng tuổi của con.

Đạm Ngữ: dì, con không thể nhận, cái này con không thể nhận.

Mẹ Kỳ: thằng bé này, cầm lấy cầm lấy, năm mới nhận lộc may mắn, đừng khách sáo với dì.

Đạm Ngữ: không phải, dì, con thực …

Kỳ Dĩ: cậu cứ lấy đi, cậu hiếu thuận với bọn họ như ba mẹ cậu, chẳng lẽ không để cho ba mẹ tặng tiền lì xì sao?

Ba Kỳ: 【 cười 】ân, con nói đúng lắm.

Đạm Ngữ: vậy, cảm ơn chú cảm ơn dì ạ! Chúc chú và dì năm mới vui vẻ.

Ba Kỳ: 【 cười 】tốt tốt, thật vui vẻ.

Mẹ Kỳ: 【 vui vẻ 】ngoan, miệng đứa bé này thật là ngọt!

 .

Cảnh 7: Nhà Kỳ Dĩ • phòng ngủ

(Tiếng bước chân, tiếng mở cửa)

 Kỳ Dĩ: ba mẹ, con về rồi!

Đạm Ngữ: Chú cùng dì hảo.

Mẹ Kỳ: Tiểu Dịch tới rồi à? Mau vào đi.

Ba Kỳ: A Dĩ, ba với mẹ con muốn đi Hồng Kông bàn chuyện làm ăn, một hai tuần sau mới trở về.

Kỳ Dĩ: ngoài ý muốn • lập tức bình tĩnh A? Dạ.

Mẹ Kỳ: con tự chăm sóc bản thân. Đừng sai Tiểu Dịch giúp con làm việc nhà.

Kỳ Dĩ: con biết rồi. Mẹ đừng lo nữa. Mau đi đi, trễ giờ bay bây giờ.

Mẹ Kỳ: 【bất đắc dĩ】đứa con này!

Đạm Ngữ: tạm biệt chú, tạm biệt dì.

Mẹ Kỳ: Ai, tạm biệt Tiểu Dịch. (Tiếng đóng cửa)

Đạm Ngữ: cười trên nổi đau của người khác, nhịn không nổi ừ hỪ, xem ra chú và dì đúng là quên thật rồi, ha ha ha.

Kỳ Dĩ: Ừ, cậu không cần cười trên nỗi đau của người khác, thế giới hai người cũng không tệ a.

Đạm Ngữ: ai nói thế, sinh nhật cậu năm ngoái cũng là tôi ở cùng cậu! Nhanh thật, một năm trôi qua rồi.

Kỳ Dĩ: ha, khi ấy cũng không nghĩ tới một năm sau ba mẹ lại có thêm một đứa con.

Đạm Ngữ: 【 đắc ý 】ha ha, đó là do tiểu gia ta hiểu chuyện hiếu thuận!

Kỳ Dĩ: đúng vậy đúng vậy, mới mấy tháng thôi a, bây giờ bọn họ mua cái gì về cũng mua hai phần. Cậu ngồi đi, tôi đi mua nước trái cây.

Đạm Ngữ: Ừ, được, tôi chơi máy tính.

(Tiếng đóng cửa, tiếng khởi động máy tính, tiếng gõ bàn phím, tiếng QQ, mấy phút sau, Đạm Ngữ cười phá lên, cửa mở rồi đóng)

Đạm Ngữ: ha ha, ha ha ha ha, ai nha, ha ha ha ha, bụng của lão tử đau quá đi.

Kỳ Dĩ: 【 lo lắng 】Đình Dịch cậu sao vậy?

Đạm Ngữ : ha ha, đây, cậu xem, vừa có người đưa cho tôi một kịch bản: Lam Điền Chủng Ngọc, kịch đam mỹ nam nam sinh tử, ha ha ha, cười chết mất, sao lại có lối tư duy tình tiết huyền huyễn thế này a! MD quá khôi hài a.

Kỳ Dĩ: 【 hắc tuyến 】cậu muốn phối kịch này?

Đạm Ngữ: không có khả năng, ha ha ha, từ chối, từ chối rồi. Lão tử nam nhi thân bảy thước, sao có thể sinh con cho thằng khác! Khát chết, đi lấy nước đây.

(Đạm Ngữ đi ra khỏi phòng ngủ, đi tới phòng khách, Kỳ Dĩ đuổi theo)

Kỳ Dĩ: 【 cố ý 】bảy thước là cái khái niệm gì, hửm?

Đạm Ngữ: Tôi sao biết!

Kỳ Dĩ: 【 bắt đầu đùa bỡn lưu manh 】v hay là, đo thử đi?

Đạm Ngữ: 【 né tránh • thở gấp 】uy, uy cậu làm gì , uy… Đây là phòng khách đấy a khốn kiếp … (Tiếng quần áo ma sát)

Kỳ Dĩ: 【thở gấp】… Sợ cái gì, trong nhà không có Ai.

(Tiếng quần áo ma sát, tiếng chìa khóa mơ hồ, tiếng mở cửa)

Mẹ Kỳ: 【 kinh giận 】hai đứa, hai đứa đang làm cái gì!

Đạm Ngữ: A! Dì…

Mẹ Kỳ: 【 giận 】cậu đừng gọi tôi là dì! Đều đứng lên hết cho tôi!

Ba Kỳ: 【cố gắng bình tĩnh】hai đứa… rốt cục là chuyện gì?

Kỳ Dĩ: chính là như ba mẹ thấy, chúng con không chỉ là bạn học, còn là người yêu.

Mẹ Kỳ: trời ơi!

Ba Kỳ: 【 giận 】hoang đường! Hai đứa là con trAi, lại! Lại… (vỗ “bộp” một phát lên bàn, ly nảy lên)

Đạm Ngữ: 【 áy náy 】Chú Kỳ, chú bớt giận… con…

Kỳ Dĩ: 【kiên định】ban đầu là do con trêu chọc cậu ấy trước, cậu ấy bị con làm quá mới đồng ý, bây giờ chúng con không muốn chia cách, cũng không chia nổi nữa. Ba, mẹ, ba mẹ rõ ràng cũng rất thích Đình Dịch, có thể… thử chấp nhận chúng con không?”

Mẹ Kỳ: chấp nhận, thế nào là chấp nhận? A? Con bảo chúng ta chấp nhận thế nào đây? Hai đứa đều là nam… Nếu không phải ba mẹ để quên tài liệu nửa đường quay về lấy, các con… các con còn định gạt chúng ta tới lúc nào?

Kỳ Dĩ: mẹ, tụi con ở cùng nhau hơn nửa năm rồi, luôn cân nhắc làm sao nói cho ba mẹ biết. Đình Dịch không còn người thân, cậu ấy luôn coi ba mẹ là ba mẹ của mình để tận hiếu, ba mẹ… chắc là cảm nhận được đúng không? (Tiếng điện thoại vang lên)

Ba Kỳ: A lô, Ừ, được được, tôi đang trên đường tới sân bay … Vâng, gặp mặt rồi nói sao.(cúp điện thoại) 【 an ủi 】Bội Trân, anh ra sân bay trước, hội nghị lần này em không nên đi, ở nhà nghỉ ngơi đi, A Dĩ, ở nhà chăm sóc mẹ con cho tốt…【 Nghiêm túc 】Tiểu Dịch, cháu về trường học đi, chuyện hai đứa, chờ bác về hẵng nói. Bác cùng mẹ A Dĩ phải suy nghĩ lại, hai đứa tạm thời đừng gặp nhau. Bác ra sân bay, tiện thể đưa cháu về trường.

Đạm Ngữ: không cần, cháu… Đi tàu điện ngầm là được rồi, chú đi nhanh đi (Tiếng bước chân xa dần, tiếng đóng cửa)

Kỳ Dĩ: Đình Dịch! 【khẩn cầu】mẹ, con tiễn cậu ấy, con… con không yên lòng.

(Tiếng mở cửa, tiếng bước chân chạy theo)

 .

Cảnh 8: Bên ngoài

(ban đêm, tiếng côn trùng, thỉnh thoảng lại có tiếng xe từ xa vọng lại)

Kỳ Dĩ: Đình Dịch, Đình Dịch! (ôm cổ, tiếng quần áo sột soạt)

Đạm Ngữ: 【vùi vào trong lòng Kỳ Dĩ ủy khuất khóc】

Kỳ Dĩ: đừng khóc, sẽ qua thôi, đừng bỏ buộc, đừng bỏ cuộc…

Đạm Ngữ: 【 khóc nức nở • nóng nảy 】lão tử là bị cậu dụ dỗ, cậu nếu dám bội tình bạc nghĩa quay đầu là bờ, lão tử nhất định thiến cậu.

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu • an ủi 】sẽ không, cậu cũng biết ba mẹ tôi không phải là người nhẫn tâm, nhất định không nỡ khó xử chúng ta. Hôm nay về nghỉ ngơi thật tốt, tôi sẽ cố gắng nói chuyện với họ, tin tôi, chờ tôi được không?

 .

Cảnh 9: Nhà Kỳ Dĩ • phòng khách

(Tiếng bước chân từ xa tới gần, tiếng rót nước, tiếng đặt ly lên bàn)

Kỳ Dĩ: mẹ, uống nước đi.

Mẹ Kỳ: 【 buồn bã đau thương 】A Dĩ, con nói thật cho mẹ, có phải ba mẹ đi công tác quanh năm không ở với con nên con mới…

Kỳ Dĩ: không phải, mẹ, đây là vấn đề của chính con…

Mẹ Kỳ: 【khẩn cầu】các con chia tay đi. Hai nam nhân… Cuối cùng cũng không thể, không gia đình không con cái, con già rồi thì phải sống làm sao!

Kỳ Dĩ: 【 thành khẩn 】chúng con sẽ chăm sóc lẫn nhau, mẹ, chỉ cần hai người có thể tiếp nhận, những khó khăntương lai có thể gặp phải, con và cậu ấy đều sẽ vượt qua hết, chúng con sẽ sống thật tốt.

Mẹ Kỳ: 【 khóc nức nở • kích động 】vậy con nói mẹ phải làm sao …không có khả năng… Mẹ sao có thể chấp nhận chuyện con trai mình sống chung với một người con trai khác? Con để hai lão già này … sau này phải sống thế nào đây…  【 khóc 】… A Dĩ…

Kỳ Dĩ: 【Độc thoại】nếu như tình cảnh xấu hổ như vậy không bị ba mẹ thấy, chúng ta có thể tìm cơ hội ngồi xuống nói chuyện một cách đàng hoàng, ba mẹ chắc sẽ không phản ứng mãnh liệt như thế 【 thở dài • hối hận 】Đình Dịch, từ Tết đến bây giờ, chúng ta đã lãng phí bốn tháng qua rồi…

.

Cảnh 10: Nhà Kỳ Dĩ • phòng khách

(Tiếng chìa khóa mở cửa)

Kỳ Dĩ: ba, ba đã về.

Ba Kỳ: Ừ. (ngồi trên sa lon) 【mệt mỏi】 mẹ con sao rồi, thái độ bây giờ ra sao?

Kỳ Dĩ: mấy ngày nay mẹ luôn ở trong phòng.

Ba Kỳ: 【thở dài】A Dĩ, mẹ con không phải là mệt mỏi, mà là đang đau buồn.

Kỳ Dĩ: con biết.

Ba Kỳ: con từ nhỏ sống với ông bà ngoại, lớn hơn một chút thì ba mẹ mới đưa con về, kỳ thực nhiều năm trôi qua, mẹ vẫn muốn xin lỗi con. Chỉ là quan hệ mẹ con có thay đổi cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, con với chúng ta không được gần gũi…

Kỳ Dĩ: không có, ba, ba đừng nói như vậy…

Ba Kỳ: 【tiếp tục thở dài】Thật ra… Chuyện của hai đứa lần này, mẹ con trong lòng khẳng định rất tự trách bản thân, cảm thấy vì ít quan tâm đến con, cho nên con mới… Ai…

Kỳ Dĩ: ba, không phải như vậy …

Ba Kỳ: 【cắt ngang】ba biết, mấy ngày nay ở nước ngoài, ba cũng tìm hiểu một chút, tuy rằng không hiểu toàn bộ, nhưng cũng đã hiểu được phần nào. Hai đứa… không chịu thay đổi đúng không?

Kỳ Dĩ: 【kiên định】sẽ không thay đổi. Chúng con đời này cũng sẽ không thay đổi.

Ba Kỳ: Ai… Ba và mẹ cũng thể đả động gì đến quyết định của hai đứa. Dùng vũ lực hay cưỡng chế gì đó, ba mẹ cũng không làm được, sau này chỉ cần cố gắng ở trước mặt mẹ con đừng nhắc đến Tiểu Dịch, cho mẹ con chút thời gian suy nghĩ, chờ đến khi bà ấy thông suốt để chấp nhận sự thực, thì khi đó hãy nói tiếp.

Kỳ Dĩ: con biết rồi… Bất quá … Ba! Cậu ấy thích hai người thế nào, ba mẹ có lẽ cũng cảm nhận được đúng không?

Ba Kỳ: 【thở dài】

 .

Cảnh 11: Quán ăn  • Trên đường

(Tiếng xôn xao náo nhiệt trong quán, tiếng rót bia)

Lão đại: đến đến đến, chúc mừng tất cả thi xong hết!

Mọi người: cụng ly! (Tiếng cụng ly)

Lão đại: Anh nói A Dĩ a, chú em gần đây sao không ở ký túc xá? Đã gần một tháng không về rồi, bộ có ý kiến với lão đại anh hả?!

Kỳ Dĩ: không có không có, em ở nhà chăm sóc ba mẹ thôi mà.

Lão tam: Nghe này! A Dĩ, chiều mai anh cùng lão đại lên xe lửa, hè chỉ còn mỗi lão ngũ ở lại, em nhớ đến chơi với nó, lão ngũ nhát gan lắm.

Đạm Ngữ: 【Tạc mao】Nhát cái mao, lão tử mới không nhát gan!

Lão tam: 【không đếm xỉa • nhấn giọng 】lão ngũ đặc biệt thích có người cùng ăn chung, em dù sao cũng ở Bắc Kinh, tới nhiều một tí, đừng giống như lúc này, cả cái bóng cũng không thấy.

Kỳ Dĩ: Ừ, được, em sẽ.

Lão đại: 【say khướt • nói ngọng】được rồi, chúng ta không cần lo cho lão ngũ hè này khuê phòng tịch mịch rồi!

Đạm Ngữ: 【Tạc mao】tịch mịch cái đầu ông a!

Lão tam: 【say khướt • giễu cợt 】ha ha, “Khuê phòng tịch mịch” là hình dung cho con gái nha lão đại!

Kỳ Dĩ: lão tam, lát nữa em đưa lão ngũ về nhà. Anh đưa lão đại về được không? Anh ấy hình như say rồi.

Lão tam: 【nói ngọng • ợ một cái】không sao không sao, hai người đi đi! Mà hai người … muốn phát triển gian tình gì sao?

Kỳ Dĩ: 【nghiêm trang】a, gian tình đồng chí.

Lão tam: 【say khướt • tùy tiện】được, đi đi! Nhớ phải báo cáo lại cho đơn vị đó.

Kỳ Dĩ: được, vậy em đi đây.

Lão tam: Ừ, được rồi! 【xa dần • kêu 】ông chủ, tính tiền! 【xa xa • oán trách 】lão đại sao lại nặng thế hả, kháo, về nhà nhớ phải giảm câm!

(xe chạy tới lui trên đường)

Đạm Ngữ: 【vô tình】Nè, tới nhà cậu?

Kỳ Dĩ: không phải.

Đạm Ngữ: A? Vậy là đi dạo!

Kỳ Dĩ: 【 Bình tĩnh 】đi thuê phòng.

Đạm Ngữ: 【bất ngờ】Cậu, cậu nói gì cơ!

Kỳ Dĩ: thật sự là đi thuê phòng.

Đạm Ngữ: 【buồn chán】 dì còn chưa chấp nhận mà.

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu 】không nhanh như vậy đâu, chúng ta từ từ thôi.

Đạm Ngữ: này, cậu nói xem có phải lão tam … đã đoán được cái gì hay không?

Kỳ Dĩ: đoán được thì cứ đoán.

Đạm Ngữ: lão tam rất ngốc, chắc không đoán được đâu.

Kỳ Dĩ: đoán không được cũng không sao.

Đạm Ngữ: ách… 【im lặng trong chốc lát • cẩn thận】A Dĩ, cậu sẽ không nghĩ tới chuyện chia tay đúng không.

Kỳ Dĩ: không nghĩ, trừ phi tôi chết trước cậu, nếu không tôi sẽ ở bên cậu đến khi cậu rời khỏi tôi.

Đạm Ngữ: kháo, đại hiệp cũng biết dỗ ngọt đấy!

Kỳ Dĩ: học sẽ biết.

Đạm Ngữ: chỉ là, nhà cậu…

Kỳ Dĩ: nếu bọn họ nhất thời không chịu được, vậy chúng ta hãy sống cho thật tốt, làm cha mẹ không muốn gì ngoài việc mong con mình sống hạnh phúc, chỉ cần chứng minh cho họ thấy, chúng ta có thể sống thật tốt, hạnh phúc hơn so với bất kỳ Ai, để bọn họ không còn lý do phản đối nữa.

Đạm Ngữ: kỳ thực cậu có lúc cũng biết ăn nói lắm a.

Kỳ Dĩ: Đình Dịch, chỉ là muốn nói hay không muốn nói, lúc nào nên nói cái gì, trong lòng tôi đều biết.

 .

Cảnh 12:  Nhà Kỳ Dĩ.

(Tiếng sắc thức ăn, tiếng nước, tiếng mở cửa, tiếng bước chân)

Mẹ Kỳ: con về rồi sao?

Kỳ Dĩ: Ai. Mẹ, rau này phần đó cắt thêm chút nữa đi, chỗ đó đắng lắm.

Mẹ Kỳ: được. 【 vui vẻ 】Ai, trước đây con chưa bao giờ xuống bếp, học từ ai… 【bỗng nhiên phản ứng được, ngừng lại . 】

Kỳ Dĩ: 【lảng sang chuyện khác】ha hả. Con mua bữa sáng về, mẹ ăn trước đi. Con đi dọn dẹp phòng.

Mẹ Kỳ: 【kinh ngạc】con hai ngày trước không phải đã dọn rồi sao?

Kỳ Dĩ: sạch một chút cũng tốt mà. (nhớ lại)

Đạm Ngữ: sạch một chút cũng tốt mà. (kết thúc hồi tưởng)

Mẹ Kỳ: 【thở dài】con…đứa nhỏ này! (Tiếng di động)

Kỳ Dĩ: Alô?

Lão đại: 【 lo lắng 】A Dĩ? TMD chú sao không ở ký túc xá? Bỏ lão ngũ một mình ở trường mà được à? Không phải đưa nó về nhà sao?!

Kỳ Dĩ: 【trực giác Đạm Ngữ đã xảy ra chuyện】sao vậy?

Lão đại: lão ngũ xảy ra chuyện rồi! Mới nhận được điện thoại của lớp trưởng, nhưng anh và lão tam đang ở trên xe lửa!

Kỳ Dĩ: 【khẩn trương】cậu ấy rốt cục xảy ra chuyện gì?

Lão đại: hình như là bị đẩy ngã ở đâu, nhanh lên, mau chạy tới bệnh viện đi!

Kỳ Dĩ: 【miễn cưỡng bình tĩnh】được.

(cúp điện thoại, Kỳ Dĩ kéo toàn bộ hộc tủ ra để lấy bóp tiền, đóng sầm tủ lại)

Mẹ Kỳ: con sao vậy, có chuyện gì gấp sao?

Kỳ Dĩ: mẹ, con tới bệnh viện.

Mẹ Kỳ: Ai! Con đừng có quýnh, mang dép chạy ra ngoài a?

Kỳ Dĩ: (quay lại đổi giày rồi vội chạy đi) Mẹ, con đi!

 .

Cảnh 13: Bệnh viện

(Tiếng xe cứu thương từ xa)

Kỳ Dĩ: 【vội vã】thưa thầy, Đình Dịch cậu ấy?

Thầy hướng dẫn: em ấy không cẩn thận bị bạn học vô tình đẩy ngã, bị đập đầu, chảy không ít máu, nhưng bác sĩ đã xử lý rồi, không có vấn đề gì lớn.

Bạn học Giáp: 【hoảng loạn】xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý, lúc đó tôi lo giỡn với đám bạn, không cẩn thận đẩy ngã cậu.

Đạm Ngữ: Ai, không sao mà, cậu xem tôi bây giờ rất tốt, thầy và mọi người về trước đi.

Thầy hướng dẫn: Ừ, Kỳ Dĩ, vậy em chăm sóc em ấy nhé, thầy về trường trước.

Kỳ Dĩ: dạ được.

Bạn học Giáp: 【 tội lỗi 】Cậu… Cậu …

Đạm Ngữ: tôi thực sự không sao mà, đừng lo, về đi.

Bạn học A: 【áy náy】vậy… xin lỗi! Tạm biệt!

Đạm Ngữ: Ừ, tạm biệt. (Tiếng đóng cửa)

Kỳ Dĩ: 【quan tâm】 sao rồi, đầu còn đau không?

Đạm Ngữ: đang tê, không có cảm giác.

Kỳ Dĩ: 【đau lòng】mới nói tạm biệt không lâu, người đã vào bệnh viện, sáng nay cậu đã đáp ứng tôi những gì?

Đạm Ngữ: 【ngây ngốc】hắc hắc, thì, cũng không phải tôi đụng người ta, chuyện đó và chuyện này không liên quan a.

Kỳ Dĩ: Ai! Tôi đi lấy thuốc, lát nữa cùng cậu về trường.

 .

Cảnh 14: Trường học.

(Tiếng chim hót, tiếng gõ bàn phím, tiếng QQ)

 Kỳ Dĩ: cậu muốn ăn hoành thánh không… Ai, sao lại lên mạng nữa rồi! Không phải nói cậu nghỉ ngơi cho tốt sao?

Đạm Ngữ: 【 giở trò vô lại 】nằm chán quá. (Tiếng dọn chén đũa)

Kỳ Dĩ: vậy cũng đừng nhìn máy tính chứ. Đến đây ăn đi, tôi mua cho cậu có chút lạt.

Đạm Ngữ: 【chọt chọt】hoành thánh a… phải có giấm!

Kỳ Dĩ: 【kiên quyết】 không được!

Đạm Ngữ: 【tiếp tục chọt chọt】 cần có tương chấm!

Kỳ Dĩ: 【kiên quyết】 không được! Còn đang dưỡng thương không được ăn đồ có chất kích thích.

Đạm Ngữ: 【 giở trò vô lại 】 vậy không ăn!

Kỳ Dĩ: 【dứt khoát】 vậy tôi đem bỏ.

Đạm Ngữ: 【nhanh chóng thỏa hiệp】 a ~ quay lại quay lại! Ừ… Lão tử đành chịu khó ăn vậy.

Kỳ Dĩ: ngon không?

Đạm Ngữ: 【miệng đầy hoành thánh】 ừ ừ! Ăn ngon 【nuốt ực • do do dự dự 】kia… A Dĩ…

Kỳ Dĩ: ân?

Đạm Ngữ: 【ấp a ấp úng】 cậu… không cần về nhà… ăn tối sao?

Kỳ Dĩ: tôi gọi điện báo cho ba rồi, trước khi cậu hồi phục hoàn toàn, tôi sẽ ở trường chăm sóc cậu. Đừng lo, ba sẽ biết nói như thế nào với mẹ mà.

Đạm Ngữ: 【 mừng rỡ 】 ừ! Hắc hắc, no!

Kỳ Dĩ: vậy lên giường nằm đi, để tôi dọn.

Đạm Ngữ: 【hưng phấn】 cậu nằm với tôi, tôi có cái này cho cậu xem. (Tiếng lật) đây, đây! Đây là ảnh chụp cả nhà tôi, chụp năm lớp 11 đó.

Kỳ Dĩ: nhìn cậu giống mẹ.

Đạm Ngữ: 【buồn bã】 ba tôi cũng nói như vậy, cho nên bản thân tôi cũng không cao lắm, ai…

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu 】không có, rất vừa vặn, ôm cũng thoải mái, hôn cũng thích. 【nhẹ nhàng hôn lên trán Đạm Ngữ】

 .

Cảnh 15: Hai năm sau, phòng thuê

(Tiếng mở cửa)

Đạm Ngữ: 【vui vẻ】  em về rồi!

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu 】lại đây rửa tay ăn cơm.

Đạm Ngữ: 【 tò mò 】ai ~ đây là gì a? Tây trang, giày tây… Cà vạt? Chú lại mua đồ nữa à? Còn cho hai người nữa chứ, ôi chao, em có đồ đôi rồi! (Tiếng dọn chén bát)

Kỳ Dĩ: Ừ, ba nói là đã tốt nghiệp rồi, không thể ăn mặc tùy tiện như trước, đi làm phải ra dáng đi làm.

Đạm Ngữ: đúng là vậy, nhưng cũng không thể dùng tiền của ba anh hoài!

Kỳ Dĩ: không sao, ba nói chúng ta mới tốt nghiệp, tiền lương còn thấp, lại đi thuê phòng, kinh tế eo hẹp là chuyện bình thường, đợi khi có dư rồi chúng ta mua đồ tặng cho ba mẹ.

Đạm Ngữ: 【cười khúc khích】 Ừ, hắc hắc. 【thở phào một hơi • tâm tình thoải mái】ai nha, tự do thật! Đợi em có tiền, mua một căn nhà! Rồi sẽ đưa chó con gửi nhờ ở nhà cậu về, đến lúc đó không chừng mẹ anh cũng chấp nhận em, là cuộc đời viên mãn rồi!

Kỳ Dĩ: ha hả, ăn cơm đi! Lát nữa anh còn phải tới công ty tăng ca.

Đạm Ngữ: 【kháng nghị 】tăng ca? Kháo, công ty các anh ngược đãi ma mới à! Anh đã mấy ngày không ngủ rồi? Nhìn mặt mũi anh đi! Em muốn tìm ông chủ của anh khiếu nại!

Kỳ Dĩ: 【 an ủi 】 tạm thời có việc, xử lý xong anh sẽ về.

Đạm Ngữ: 【lo lắng】 này A Dĩ, chúng ta khổ một chút cũng không sao, anh đừng bán mạng, lúc còn trẻ bán mạng lấy tiền, đến già lấy tiền đổi mạng, không bù đắp nổi đó!

Kỳ Dĩ: 【 mỉm cười • ôn nhu 】Ừ, yên tâm, anh tới công ty đây, trở về nhanh thôi. Chén dĩa cứ để đó anh về rửa.

Đạm Ngữ: đi đường cẩn thận!

Kỳ Dĩ: Ừ. (Tiếng đóng cửa)

 .

Cảnh 16: Nằm mơ, phòng thuê, bệnh viện

(Tiếng đồng hồ tích tắc, tiếng đệm chăn sột soạt)

Đạm Ngữ: 【 ngáp 】đã mấy giờ rồi, mắt cũng mở không lên! A Dĩ sao còn chưa về? Không được, phải đến chỗ anh ấy làm!

(Tiếng bước chân)

Đạm Ngữ: sao tăng ca mà không bật đèn! A Dĩ, A Dĩ anh ở đâu? 【 khẩn trương 】A Dĩ! Anh ở đâu! Khốn kiếp anh mau lăn ra đây! 【bất lực】 A Dĩ, anh ở đâu…( bước chân hoảng loạn)

(Tiếng điện thoại reng)

Đạm Ngữ: : 【 từ trong mơ giật mình tỉnh dậy 】a! Thì ra là mơ, sợ hết hồn! (cầm điện thoại) Alô?

Bác sĩ giáp: xin chào, cho hỏi đây có phải là người nhà của Kỳ Dĩ tiên sinh không?

Đạm Ngữ: 【 khẩn trương 】là tôi, có chuyện gì thế?

(Tiếng điện thoại bị cắt ngang, tiếng cửa đóng sầm. Tiếng bước chân vội vã, tiếng xe, tiếng dừng xe, tiếng va chạm, tiếng xe cứu thương, tiếng máy y tế)

Bác sĩ ất: người nam được đưa đến đã chết, người nữ bị thương đang hôn mê, tình trạng không lạc quan, xin hãy chuẩn bị tâm lý.

Cảnh sát giao thông: theo dự đoán thì là do tránh chiếc xe tải đối diện, nên xe tông thẳng vào dải phân cách.

Đạm Ngữ thiếu niên: Ba! Ba! Ba tỉnh lại đi ba! Ba ơi! Ba! … Đừng bỏ con lại mà! Mẹ ơi! 【khóc 】

Kỳ Dĩ: Ừ, yên tâm, anh tới công ty đây, về nhanh thôi. Chén dĩa để đấy chút về anh rửa.

Bác sĩ giáp: Đây là bệnh viện nhân dân số 3, người bị tai nạn đang được cấp cứu, xin hãy nhanh chóng đến làm thủ tục nhập viện.

Đạm Ngữ: 【 kích động 】A Dĩ, anh khốn kiếp, anh dám bỏ em lại thử xem! (Tiếng động ồn ào ngừng lại, tiếng mở cửa)

Bác sĩ giáp: cậu là người thân của bệnh nhân à?

Đạm Ngữ: 【vô cùng khẩn trương】 Tôi! Là tôi! Bác sĩ… anh… anh…

Bác sĩ giáp: 【 an ủi 】yên tâm đi, đã thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, bây giờ đã chuyển tới phòng hồi sức, cậu đi làm thủ tục đi.

Đạm Ngữ: 【đột nhiên bình tĩnh lại 】 được được, không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi 【 chân mềm nhũn thiếu chút ngã xuống 】a!

Bác sĩ giáp: Ai, cẩn thận. Không sao chứ? (đỡ Đạm Ngữ)

Đạm Ngữ: 【hoảng hốt 】  không sao không sao!

Bác sĩ giáp: 【an ủi 】 lo lắng phải không? Bệnh nhân là do quá mệt mỏi nên mới gặp tai nạn, người trẻ tuổi có chí tiến thủ là chuyện tốt, nhưng không thể đi làm bán mạng như vậy.

 .

Cảnh 17: Bệnh viện

(Tiếng đồng tích tắc)

Kỳ Dĩ: 【 cảm giác cả người đau  • rên rỉ 】ách…tê

Đạm Ngữ: 【bổ nhào tới 】 A Dĩ anh tỉnh rồi sao? Trên người còn chỗ nào đau không? Em đi gọi bác sĩ!

Kỳ Dĩ: 【 an ủi 】ai! Không cần, anh không sao.

Đạm Ngữ: 【 cắn răng • dữ dội 】anh sau khi xuất viện từ chức ngay lập tức cho em!

Kỳ Dĩ: anh mới tốt nghiệp, công việc cũng không dễ tìm, hay là anh… 【bị cắt ngang

Đạm Ngữ: 【cuồng loạn】 anh không đổi? TMD anh không đổi việc lão tử đổi anh!

Kỳ Dĩ: anh đổi anh đổi! 【 an ủi 】 Ai, em lại đây, đừng đi lòng vòng như vậy! Ngồi dựa vào đây… 【 hạ giọng 】 xin lỗi, dọa em sợ phải không?

Đạm Ngữ: 【sợ 】 anh khốn kiếp! Anh nếu còn như vậy, 【nghẹn ngào】 em…

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu 】ngoan, đừng khóc a.

Đạm Ngữ: 【 ủy khuất 】là ai nói sẽ không bao giờ rời xa, anh… anh…

Kỳ Dĩ: 【 ôn nhu 】đừng khóc, Đình Dịch, sau này sẽ không. 【Độc thoại】 anh  chỉ muốn tích góp tiền, sớm mua được nhà… Như vậy em có thể tự do nuôi thú cưng… 【 thở dài 】xem ra hôm nay, quả nhiên là không bù đắp được! 【 đau lòng 】 Đình Dịch… Em nhất định là sợ lắm phải không…

 .

Cảnh 18: Bệnh viện

(Tiếng mở cửa)

Đạm Ngữ: 【ồn ào】 A Dĩ hôm nay anh đỡ chưa, em cho anh… ách, chào dì.

Mẹ Kỳ: 【lạnh lùng】 Ừ.

Kỳ Dĩ: 【hòa giải】mẹ, mẹ đã trông cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Có Đình Dịch ở đây con không sao đâu mà.

Mẹ Kỳ: 【quạu】không sao? Không sao mà con nằm ở đây? Ở trong nhà không được hay sao mà cứ muốn dọn ra ngoài! Nếu như ở nhà thì sao con…

Kỳ Dĩ: mẹ!

Ba Kỳ: 【khuyên 】được rồi được rồi, em lúc ở trên máy bay đã lải nhải tới tận bây giờ! Ở trong nhà là chúng ta có thể chăm sóc được nó sao? Con lớn rồi, để nó tự chọn con đường nó đi … Tiểu Dịch, đừng đứng ở đó, vào đây đi. Chú và mẹ A Dĩ về trước!

Mẹ Kỳ: 【tức giận】ông, ông luôn chiều theo bọn nó!

Ba Kỳ: 【nhẹ nhàng khuyên bảo】ai nha đi thôi! Ai nha, bà xem sắc mặt bà kìa, có phải bệnh đau đầu cũ lại tái phát rồi không? Ngồi trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ cũng không ăn gì…

Đạm Ngữ: 【cố lấy dũng khí】d… dì, con làm vịt nấu với măng, hay mọi người ăn rồi hãy về? Để bụng đói ngồi xe…【bị cắt ngang】

Mẹ Kỳ: 【giọng nói mang theo tức giận】không cần! 【khóc nức nở】Con… con tôi đã như thế này, tôi sao có thể nuốt trôi! 【cảm thấy choáng đầu】ai! Ông à, tôi chóng mặt…

Ba Kỳ: 【lo lắng】Bội Trân! Bội Trân! Tỉnh lại đi Bội Trân!

Kỳ Dĩ: 【bị dọa • lo lắng 】Mẹ! Mẹ làm sao vậy! Mẹ!

Đạm Ngữ: 【lo lắng】 Dì! 【cản chặn】A Dĩ, đừng cử động, em đi gọi bác sĩ! 【chạy ra ngoài gọi 】  Bác sĩ, bác sĩ! Mẹ tôi bị ngất rồi!

 .

Cảnh 19: Bệnh viện

(Tiếng mưa rơi ban đêm, tiếng đồng hồ tích tắc)

Đạm Ngữ: 【mơ mơ màng màng】 ngô, anh tỉnh rồi sao? Khát nước không? Em rót nước cho anh nhe?

Kỳ Dĩ: em chạy tới lui trông hai chỗ cả một đêm sao?

Đạm Ngữ: Ừ, ha hả, không sao. Em để chú về nghỉ ngơi rồi, mệt mỏi cả một ngày, em sợ chú không chịu nỗi.

Kỳ Dĩ: 【nói đùa】hèn gì mắt em đen như gấu trúc vậy.

Đạm Ngữ: 【Tạc mao】 kháo, lão tử phong thần tuấn lãng giống con đó chỗ nào!

Kỳ Dĩ: 【 sủng nịch 】đứa ngốc… Mấy hôm nay mệt lắm rồi phải không? Ngoan, tối nay về nhà ngủ đi, ngày mai còn phải đi làm, đừng thức đêm nữa, ở đây có bác sĩ cùng y tá, em yên tâm đi.

Đạm Ngữ: 【suy nghĩ】 … A Dĩ, em phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng.

Kỳ Dĩ: sao vậy?

Đạm Ngữ: hôm qua ba anh kiên trì muốn ở đây trông ban đêm, em ở nhà, cả đêm mở mắt ngủ không được, đến sáng luôn.

Kỳ Dĩ: 【 an ủi 】bác sĩ đã nói anh không sao rồi, mẹ cũng chỉ là quá mệt lại bị kinh hách, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe rồi, đừng lo lắng quá.

Đạm Ngữ: 【 hối hận 】dì… là bị em làm cho tức …

Kỳ Dĩ: 【khẽ mắng】 đừng nói bậy!

Đạm Ngữ: em không nói bậy. 【nghiêm túc】có lúc em nghĩ, người già nha, luôn có thể từ từ đả động. Nhưng lúc dì bị ngất, em bỗng dưng cảm thấy rất sợ, dù không có thiên tai hay nhân họa, con người cũng rất yếu ớt, nếu không nhân lúc còn trẻ khỏe mà chăm sóc, sau này họ già mắt cũng hoa rồi, còn có thể hưởng phúc gì từ con cái?

Kỳ Dĩ: 【trầm mặc một lát • cảm động 】Đình Dịch… Mẹ anh nhất định sẽ thông suốt, cho mẹ thêm ít thời gian, được không?

Đạm Ngữ: 【ngoan ngoãn】 Ừ.

Kỳ Dĩ: 【cố ý trêu chọc 】Ai, ngày đó mẹ bị ngất, em đi gọi bác sĩ đã nói gì a?

Đạm Ngữ: em… (hồi ức: bác sĩ, bác sĩ! Mẹ tôi bị ngất rồi!)

【xấu hổ • tạc mao】Kháo! Em nói vậy thì sao? Lão tử chia nửa mẹ với anh anh còn giả bộ ủy khuất!

Kỳ Dĩ: ha hả, cầu còn không được! ! Đúng rồi…, em hôm trước sao vậy? Mất ngủ?

Đạm Ngữ: không biết, chỉ là… Không ngủ được, vừa nhắm mắt lại liền mơ tới tối hôm đó, chạy tới chạy lui không tìm được anh…

Kỳ Dĩ: 【đau lòng】 quầng mắt thâm trên mặt em cũng là vì vậy?

Đạm Ngữ: ừ…

Kỳ Dĩ: vậy em ngủ ở đi, anh ở bên cạnh em.

Đạm Ngữ: Ừ. (Tiếng chăn đệm ma sát)

Kỳ Dĩ: 【lo lắng】 em… Nằm sấp như vậy có khó chịu không?

Đạm Ngữ: A Dĩ, anh nói lại câu lúc nãy đi.

Kỳ Dĩ: cái gì?

Đạm Ngữ: “Anh ở bên cạnh em”

Kỳ Dĩ: 【đau lòng】 … Anh ở bên cạnh em. 【Độc thoại • ôn nhu 】anh đã đáp ứng sẽ mãi ở bên cạnh em, hãy tin tưởng anh.

 .

Cảnh 20: Bệnh viện.

Bác sĩ ất: bệnh nhân giường 32 hôm nay thế nào? Nếu như không đau nữa thì có thể ngừng tiêm.

Y tá: vâng.

(bối cảnh bệnh viện • tiếng mở cửa)

Kỳ Dĩ: 【 cao hứng 】mẹ, hôm nay có chè táo đỏ hạt sen, mẹ nếm thử đi!

Mẹ Kỳ: 【lo lắng】 người con còn chưa khỏe, sao lại chạy tới đây! Buổi chiều mẹ được xuất viện rồi, con vừa cầm hộp giữ ấm vừa chống nạng tới đây, là muốn mẹ tức chết phải không? Còn không chịu về nằm!

Kỳ Dĩ: 【hơi làm nũng】hắc hắc, còn không phải là do Đình Dịch đặc biệt làm đồ bổ cho mẹ sao, sợ mẹ giận nên không dám mang qua.

Mẹ Kỳ: 【nghe thấy tên Đình Dịch đầu lại bắt đầu nhức】… Hai người các con! Mẹ thật sự lo tương lai của hai đứa, thế giới này… Ai!

Kỳ Dĩ: 【chân thành】 mẹ, người xem, có hợp hay không, tụi con cũng đã sống chung với nhau lâu như vậy rồi, sau này cũng không xa nhau, mẹ không thể mở rộng tấm lòng, để tụi con có thể an tâm hơn sao? Mẹ nói con dọn ra ngoài ở là không cần ba mẹ, kỳ thực không phải vậy, ngay cả Đình Dịch, cũng lo cho ba mẹ.

Mẹ Kỳ: 【cười mắng】 thằng nhóc, rõ ràng là bướng bỉnh, còn mạnh miệng như vậy! Được rồi, gọi cái chày đang trốn ở cửa vào đây cho mẹ.

Kỳ Dĩ: 【mừng rỡ】  mẹ? Mẹ? Mẹ thực sự… Này! Đình Dịch, mẹ gọi em đấy! Mau vào đi! (Tiếng bước chân)

Đạm Ngữ: 【chân thành】  dì… 【quyết tâm】 nếu người nghĩ thông suốt, xem như nhặt được một đứa con, còn nếu người không tình nguyện, 【mang theo nghẹn ngào】 thì coi như… coi như nhặt được một kẻ ngốc không có ba mẹ để hầu hạ, để kẻ ấy có cơ hội được tận hiếu, có được không ạ?

Mẹ Kỳ: 【thở dài • nghẹn ngào 】… Đứa ngốc!

Đạm Ngữ: 【nghẹn ngào • cười khúc khích 】 ha hả, mẹ!

 .

Cảnh 21: Mái ấm tình yêu.

(Tiếng QQ, tiếng bàn phím, tiếng thử mic)

Đạm Ngữ: 【thử mic】 A lô, alô! Kháo! Mic lại có vấn đề rồi, chất lượng kém thế không biết!

(Tiếng rót nước, tiếng đặt ly xuống)

Kỳ Dĩ: trong nhà có người bệnh, em bận vậy mà không mệt sao? Còn lên hát!

Đạm Ngữ: đây là để cảm tạ a. Lúc anh bị bệnh em lên QQ nói có một người bạn bị bệnh, kết quả bốn phương tám hướng nhắn tin an ủi và chúc phúc rồi nhắn những việc cần chú ý khi chăm sóc người bệnh… Là trụ cột tinh thần đó a! Phải báo đáp!

Kỳ Dĩ: ha hả, em có nhân duyên tốt a.

Đạm Ngữ: 【Nói lớn 】 đương nhiên! Ha ha ha ha! 【Thờ ơ】 Nè, lúc đó sao anh lại muốn đi thử âm đế vương công kia vậy?

Kỳ Dĩ: ân, chỉ là cảm thấy tính cách em có chút giống tiểu thụ đó. 【Như có điều suy nghĩ】 lúc đó anh nghĩ rằng, nếu em không thể chấp nhận anh, chí ít ở trong kịch, chúng ta từng yêu nhau.

Đạm Ngữ: 【Đỏ mặt】 anh đồ đảng YY!

Kỳ Dĩ: 【Quyến rũ】em là đang ám chỉ anh… nỗ lực thực hiện?

Đạm Ngữ: 【Xấu hổ】 a a a a, cách lão tử xa chút, nóng chết!

Lạc Lạc: 【Trêu chọc】ai nha đang là mùa đông, Đạm tiểu thụ em cũng nóng được sao a, có phải là khô nóng hay không a? Được rồi, sắp đến giờ rồi, bài ca cảm tạ của Đạm tiểu thụ chính thức bắt đầu!

(Tiếng vỗ tay)

Đạm Ngữ: 【Độc thoại】cuối cùng, những việc cần làm cũng đã hoàn thành được rồi, có thể viên mãn rồi, tất cả đã cũng viên mãn. Chuyện của chúng tôi tuy kết thúc tại đây, nhưng hạnh phúc thuộc về mỗi người, vĩnh viễn không kết thúc.

Hoàn.

Cảm ơn Mọi người đã một đường làm bạn cùng tổ kịch, chúc mọi người nghe thật vui vẻ!

Advertisements

2 thoughts on “[KTT] “Chúng ta kịch giả thành thật đi” – Kỳ 4 (End)

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s