Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 08 (2)

Ngọa tháp chi trắc

Chương tám (2)

Kinh thành hướng về sườn núi phía nam, mặt đối mặt với rừng tùng cao lớn, từ xa xa nhìn lại, bức màn xanh đậm rậm rạp kia luôn khiến tâm thần kẻ đói khổ lạnh lẽo trong mùa đông rung động.

Trong rừng tùng có một dòng thác nhỏ đổ xuống, nước suối trong suốt, đàn cá lội dạo chơi, không cần dùng lưới, lấy tay cho vào trong nước cũng dễ dàng bắt được một con, thêm muối với nướng chín bảy phần, là có thể nếm được mỹ vị thiên hạ. Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 02

Thiên Môn – Trầm Giang

☆, Chương 2

Tống Hi Thành khổ sở khởi động xe: “Tại sao cậu rõ ràng cũng có giấy phép lái xe, mà lần cũng là tớ lái?”

Tề Ninh nhắm mắt dưỡng thần, khóe miệng gợi lên một độ cong đáng ghét: “Cậu có biết cái gì gọi là sức lao động giá rẻ không?”

Tống Hi Thành tức tối dẫm ga, chiếc Jeep cảnh dụng* phát cuồng xông ra ngoài: “Nhìn biểu tình khiếm khuyết của cậu, không nói tớ cũng biết, cậu chính thiếu gia địa chủ ác bá, tớ chính là…”

*xe thường dùng của cảnh sát

Tề Ninh cắt lời cậu: “Cậu chính là tiểu bạch kiểm bị ác bá bắt đi, được rồi chứ?”

Tống Hi Thành nghẹt thở, chuyên tâm lái xe.

Vào giữa hè, ngồi trong xe hưởng điều hòa nhìn dòng người bên ngoài đi dưới ánh nắng mặt trời chói chang quả thật rất có khoái cảm, mặc dù trời đang rất nóng mà phải vội vàng đến hiện trường vứt xác cũng không phải chuyện gì đáng khoe khang… Đang lúc đi lạc vào cõi thần tiên, Tề Ninh mở miệng: “Là dạng thâm cừu đại hận gì mà khiến một người giết chết một thai phụ sắp sinh?” Tiếp tục đọc

TM – Vụ án 1 – 01

Thiên Môn – Trầm Giang

☆, Chương 1

Sau giờ trưa, sân thể dục bị nắng nóng mùa hè thiêu đốt, dường như ngay cả không khí cũng ngưng động, cả thế giới yên lặng một cách quỷ dị, lại có tiếng xào xạc mơ hồ.

Có một người trẻ tuổi nằm dưới bóng cây, trên mặt đắp cuốn sách “Hình sự điều tra học”, dường như đang ngủ. Gió mềm mại nhẹ lay lọn tóc góc áo y, giống như nhịn không được muốn quấy rối giấc ngủ ấy.

Đột nhiên trên người y xuất hiện một bóng người, chủ nhân của cái bóng rất thô bạo đạp y một cước.

“Tiết thể dục sắp kết thúc, cậu còn ngủ?”

Quyển sách trượt xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú thon gầy của nam sinh, hắn nhíu mày, rất không kiên nhẫn nói: “Tống Hi Thành, cậu rảnh lắm sao?”

——————————- Tiếp tục đọc

Thiên Môn – Văn Án

Thiên Môn

Văn án

Phàm là người có tai, luôn nghe được câu: Bắt người cướp của, tất sẽ bị bắt.

Dùng Dao giết người, tất sẽ bị dao chém. Nghe và kiên nhẫn tin vào thánh. — Khải Huyền [1].

[1] Câu trích trong cuốn sách Khải Huyền, Đậu dịch chưa sát ý, bạn nào theo đạo biết rõ thì bắt sâu giúp Đậu nhé 🙂 Tiếp tục đọc

Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 08 (1)

Ngọa tháp chi trắc

Chương tám (1)

Vào cuối đông, gió vẫn rét buốt như trước.

Trăm họ mặt trời lên đi làm, mặt trời lặn thì dừng, vì ban ngày lao động mệt mỏi, ngày mai chắc chắn sẽ tiếp tục vất vả nên mọi người đã sớm tiến vào mộng đẹp.

Cuộc sống hối hả của người lao động, không phải lo lắng từng giấc ngủ, còn người trằn trọc thâu đêm không ngủ được thường là những nhân vật ăn không ngồi rồi trong ngày, Mẫn Vương như vậy, Hoàng đế cũng thế.

Trên long sàn Triêu Dương Điện, lại bất đắc dĩ cùng Ninh đại tướng quân dây dưa hơn nửa đêm Hoàng đế rốt cục nhịn không được, bắt lấy móng sói không ngừng làm loạn xung quanh, không kiên nhẫn nói, “Sao ngươi còn ở đây?” Tiếp tục đọc

TVLS – PN 4 – Tiểu Việt bỏ nhà đi ký!

Phát hiện mình bỏ sót 1 PN @.@

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

Phiên ngoại 4 – Tiểu Việt bỏ nhà đi ký

Một ngày trời trong nắng ấm nào đó, Thần Tử Việt lén lút trở về phòng, tay chân nhanh nhẹn thu thập bao y phục.

Một canh giờ sau, Thần tiểu thiếu gia dắt Tiểu Bạch mã xuất hiện ở phía sau chân núi.

“Tiểu Bạch.” Thần Tử Việt sắc mặt bi thống ôm Tiểu Bạch mã cọ cọ:“Từ nay về sau ta và ngươi sẽ sống nương tựa lẫn nhau, ngươi có nguyện ý hay không nha?”

Tiểu Bạch mã bất mãn đá hậu, nghĩ thầm ta muốn trở về……

“Tiểu Bạch ta cảm động quá, ngươi quả nhiên nguyện ý đi theo ta!” Thần Tử Việt vui vẻ, xoay người lên ngựa kéo dây cương:“Đi, chúng ta đi lưu lạc giang hồ! Ngươi yên tâm, từ hôm nay trở đi ta gọi là Thần Tiểu Bạch, chúng ta cùng nhau nổi danh thiên hạ!”

Tiểu Bạch mã im lặng, tát chân chậm rãi chạy về phía trước. Tiếp tục đọc