TVLS – 57

 Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

57, Theo dõi

Trong Đồng La Trấn, Dạ Lan San cùng nhóm giáo chúng Vân Sát Bảo muốn ở lại trấn giữ uống rượu đến bất diệc nhạc hồ, những người đó đều lớn lên từ nhỏ tại Vân Sát Bảo, giống như huynh đệ của Dạ Lan San, lúc này phải rời khỏi, ít nhiều đều có chút không nỡ, Dạ Lan San thấy đáy mắt ai cũng đỏ, vui vẻ nói:“Cũng không phải không cho các ngươi trở về, nam tử hán đại trượng phu, khóc cái cái gì mà khóc!”

Đám hán tử phía dưới cũng hiểu nên không nói thêm nữa, vì thế tiếp tục cười cùng Dạ Lan San uống rượu. Một tiểu đầu mục bưng chén rượu ồn ào:“Bảo chủ, ngươi khi nào cùng tiểu thiếu gia thành thân nhất định phải phái người nói cho các huynh đệ ! Chúng ta nhất định trở về uống rượu mừng!”

“Đương nhiên!” Dạ Lan San cười ha ha gật đầu.

“Di, tiểu thiếu gia cùng tiên sinh đâu?” Có người phát hiện không thấy Thần Tử Việt cùng Gia Cát, trong lòng có chút nghi hoặc. Tiếp tục đọc

TVLS – 56

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

56, Về nhà

Dạ Lan San lặng lẽ đi đến bên giường nhìn, thấy Thần Tử Việt đã thở đều, mày nhíu càng sâu, mấy ngày nay Tiểu Việt ngủ càng lúc càng nhanh, trước kia mỗi lần đi ngủ luôn phải cùng mình cãi nhau nửa ngày, hiện tại vừa nằm xuống có thể chìm vào giấc ngủ, hơn nữa có đôi khi, đừng nói là ngủ, còn không bằng nói là hôn mê. Vốn dĩ đã tìm Gia Cát xem qua, chỉ nói là thân thể Tiểu Việt yếu, nhưng hiện tại xem ra, thật sự rất yếu? Tiếp tục đọc

TVLS – 55

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

55, Giấu diếm

Sáng sớm hai ngày sau, Gia Cát vừa mở mắt ra thì thấy Đoạn Tinh nhìn mình chằm chằm.

“Sao lại nhìn ta như vậy?” Gia Cát cười tủm tỉm lấy tay kéo má hắn sang hai bên.

Đoạn Tinh rầu rĩ không vui:“Bọn họ đánh giặc, ngươi đi theo làm gì, ngoan ngoãn ở lại Vân Sát Bảo với ta.”

Gia Cát tiến vào lòng hắn cọ cọ:“Ta đương nhiên phải đi, vạn nhất có người bị thương thì sao? Không cần lo lắng, trận chiến này hẳn sẽ chấm dứt rất nhanh, nhiều nhất một tháng sẽ quay về. Lúc về cái gì cũng nghe lời ngươi, được không?” Tiếp tục đọc