TVLS – PN3 – Chuyện cũ của Lang Lang và Hạo Dương

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

Phiên ngoại 3 – Chuyện cũ của Lang Lang và Hạo Dương.

Lúc năm tuổi……

Tiểu Thiên Lang mặc cẩm bào sáng loáng, trong yến tiệc trăm thần của phụ hoàng nhàm nhìn tới nhìn lui, mông xoay a xoay, chân đạp a đạp, rốt cục cũng ngồi không yên, lén lút nhảy xuống ghế chạy ra ngoài, vừa chạy vừa cẩn thận quay đầu lại xem có ai phát hiện không, vì vậy không cẩn thận đụng phải một người.

“Nha……” Bị đụng phải cũng là một tiểu nam hài, mặc y sam màu bạc, lúc này đang dưới đất nhe răng xoa xoa đầu.

“Ngươi không sao chứ!” Tiểu Thiên Lang lấy tay kéo hắn.

Tiểu nam hài ngẩng đầu nhìn y một cái, trên y phục thêu Cửu Trảo Kim Long, nhớ tới lời phụ thân nói…… Vì thế “phốc” một tiếng quỳ trên mặt đất:“Tham kiến thái tử.” Tiếp tục đọc

TVLS – 54

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

54, Cứu binh

Tu Ngọc kinh ngạc nhảy dựng nhìn Lâm Hạo Dương đằng đằng sát khí, vừa định kêu người đã bị Lãnh Tịch Chiếu điểm huyệt.

“Hmm, chiêu này ngươi dạy ta rất tốt nha.” Lãnh Tịch Chiếu phất tay chỉ chỉ với Lâm Hạo Dương, từ trong lòng lấy ra một cái bình nhỏ vui vẻ nhét vào miệng Tu Ngọc một viên dược, rồi cúi đầu ngón tay:“Năm, bốn, ba, hai, một……”

Tu Ngọc sắc mặt trắng bệch co quắp ngã xuống giường.

Lâm Hạo Dương nhíu mày:“Lần này lại là dược gì?” Tiếp tục đọc

TVLS – 53

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

53, Phản tặc

Lâm Hạo Dương kéo Lãnh Tịch Chiếu xuất môn, đi tới đi lui dưới đỉnh thái dương hồi lâu, đầu đầy là mồ hôi.

“Này, sao không có ai đến đùa giỡn ngươi?” Lâm Hạo Dương nhíu mày, đẩy đẩy Lãnh Tịch Chiếu:“Không phải nói mỗi ngày đều có chó săn núi Ngọc Diện đến trấn này tìm tiểu bạch kiểm cướp về sao?

Lãnh Tịch Chiếu bị nắng trời chiếu làm cho chóng cả mặt, lườm hắn một cái:“Nói cái gì đó? Ngươi mới là tiểu bạch kiểm!! Có ngươi ở bên cạnh ai dám đến đùa giỡn ta?” Tiếp tục đọc

TVLS – 52

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

52, Hồi cung

Bạch Nhược Manh một mình ở trong phòng ngồi cả đêm, nhìn cây trâm ngọc trong tay ngây người, giống như ngày hôm qua người ấy vẫn còn đang mỉm cười nói muốn lấy mình, muốn dẫn mình về quê hương Bắc Cương của hắn, cùng nhau cưỡi khoái mã tốt nhất, uống loại rượu mạnh nhất, chờ đón ánh bình minh đẹp nhất, trải qua những ngày tiêu dao nhất trong cuộc đời. Chỉ là lời nói này chưa đến ba ngày, còn chưa kịp gả cho hắn, hắn lại không hề báo trước mà biến mất, chỉ để lại một câu bảo trọng. Tiếp tục đọc

Quyển 1 – Ngọa tháp chi trắc – 07

Ngọa Tháp Chi Trắc 

Chương 7

Thấm thoát ba ngày miễn triều đã qua, có nên tiếp tục chinh chiến Bắc Di hay không, lại một lần nữa được đưa lên triều nghị sự.

Trên điện Kim Loan, quần thần vẫn còn đang tranh luận. Trong đó đặc biệt là Mẫn Vương thế tử Yến Mông và Lễ bộ Thượng Thư Vũ Văn Oát kịch liệt phản đối việc lui binh. Tiếp tục đọc

TVLS – 51

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

51, Đông Phương

Gia Cát tức giận trở về phòng, sờ sờ hai má nóng hổi, ngồi ở bên giường khó chịu.

Đoạn Tinh tiến lên nắm tay y, ôm y lắc a lắc, một bộ lấy lòng.

Gia Cát trề môi không nói gì, cũng không để ý Đoạn Tinh —– Ngượng chết người.

“Ta sai rồi còn không được sao?” Đoạn Tinh tận lực hòa nhã xin lỗi, bản thân trong lòng cũng có chút nén giận, giọng nói cũng có chút nặng nề :“Chúng ta đã thành thân, có cái gì mà xấu hổ? Cũng không phải tiểu cô nương!.”

Gia Cát nghĩ thầm chính là bởi vì ta không phải tiểu cô nương nên mới dọa người, một đại nam nhân bị ngươi ôm rà qua rà lại……

Đoạn Tinh thấy Gia Cát vẫn không nói chuyện, cho là y còn đang tức giận, nhất thời sốt ruột nói chuyện không suy nghĩ, lớn tiếng với Gia Cát:“Thượng cũng bị ta thượng rồi, ôm một chút cũng không được a?!” Tiếp tục đọc

TVLS – 50

Nht mng nht giang h chi T Vit Lan San

50, Cố nhân

Lãnh Tịch Chiếu một đường chạy xuống núi, vừa lúc đi qua hội chùa, vì thế vui vẻ đi dạo xung quanh —– Bản thân là người Giang Nam, từ nhỏ lại lớn lên ở Thịnh Kinh, đây vẫn là lần đầu tiên đến Tây Bắc, liền cảm thấy mắt hình như không đủ dùng, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua về nhà, đông nhìn tây nhìn không bỏ qua thứ gì, chỉ là không nhìn đường, vì vậy liền đụng vào ngực một người.

Người bị đụng phải là một thanh niên nam tử hơn hai mươi tuổi, mặc cẩm y màu thiên thanh*, mi mục tuấn lãng, không giống người Trung Nguyên cho lắm, lúc này y nhìn thư sinh trước mắt bổ nhào vào trên người mình tay phải gắt gao nắm con hổ bằng vải, tay trái lại giơ một chuỗi thịt nướng, bộ dáng ngu ngốc khiến y không khỏi cười khẽ ra tiếng.

*xanh thẫm Tiếp tục đọc