[KTT] “Chúng ta kịch giả thành thật đi” – Kỳ 3

KỊCH TRUYỀN THANH

CHÚNG TA KỊCH GIẢ THÀNH THẬT ĐI – KỲ 3

CTKGTT ky 2

STAFF

Nguyên tác: Kiều Tu Hồ La Bặc

Kế Hoạch & Tổ đạo diễn:  Linh Lung Đầu 【Ảnh Âm Đồng Họa】 Khải Thế Chi Trần 【98囧 nhân tổ】Tôim Sắc Cận 【98囧 nhân tổ】Vân Mộc Hương 【98囧 nhân tổ】

Biên kịch: Ling Lung Đầu 【Ảnh Âm Đồng Họa】

Hậu kỳ: Tiểu Bái

Trang trí: Tiểu Tích 【Điện Ba Tổ】

Tuyên truyền: EE Yêu Yêu

CAST – CV 

Đạm Ngữ: Thừa Phong Quy Khứ 【Thủy Ngạn Linh Âm】【 Đơn thuần ngạo kiều Tạc mao thụ 】

Kỳ Dĩ: A Xuân 【 Ôn nhu phúc hắc công 】

Ly Đồ: Vinh Tương Hoàn【 Quyết ý đồng nhân 】【 Thành thục ổn trọng đại thần khí tràng công 】

Biên kịch trong kịch: Dạ Vũ Quang Thiến 【Ảnh Âm Đồng Họa】【 Âm thiếu nữ ôn nhu, trái phải 18 tuổi 】

Lạc Lạc: Hề Mỵ【Quyết Ý Đồng Nhân】【âm thiếu nữ ôn nhu, chừng 20t 】

            Thầy giáo: Huyền Tiêu 【 Trung niên đại thúc âm, khoảng 40t 】

Ông chủ: Oa Bao Nhục 【Soul of Shadow】【khéo đưa đẩy trung niên đại thúc âm, khoảng 40t 】

 Khách quen: Vụ Ảnh Thiên Hà 【Bình thường thanh niên âm, khoảng 20t 】

            Người phục vụ: Thiên Không 【Bình thường thanh niên âm, khoảng 25t 】

Nhóm áo rồng :

Hoa thế 【Ảnh Âm Đồng Họa】Linh Lung  Đầu 【Ảnh Âm Đồng Họa】Thủy Nguyên 【Ảnh Âm Đồng Họa】Vân Mộc Hương【98囧 nhân tổ】Tường Thụy Thú

***

Link Onl

Vid + Time : Water aka Nha Đầu Xú

Trans + Edit + Encode : Đậu Đậu

Kịch Bản

Cảnh 1: Phòng ngủ  sân trường >

           Đạm Ngữ: 【Độc thoại• mê man 】 Kể từ khi Kỳ Dĩ nhắc tới chuyện đó, mình vẫn tránh cùng cậu ấy chạm mặt, cứ cho rằng cậu ấy thích con gái, nếu như sớm biết… Ai! Cho dù sớm biết, chẳng lẽ mình sẽ cùng cậu ấy giữ khoảng cách sao?

            ( Gõ chữ )

            Đạm Ngữ: 【Giống như hạ quyết tâm rất lớn】A Dĩ.

            Kỳ Dĩ: Ừ?

            Đạm Ngữ: 【 Bỗng nhiên chột dạ 】 Cái kia, chúng ta đi ra ngoài một chút đi.

            Kỳ Dĩ: Được.

            ( Rừng cây, tiếng bước chân, tiếng chim hót. )

            Đạm Ngữ: 【 Lắp bắp】A Dĩ, tôi…

            Kỳ Dĩ: Cậu nói đi, tôi nghe.

            Đạm Ngữ: Tôi… không nghĩ tới cùng nam sinh quen nhau. Tôi vẫn nghĩ, sau khi tốt nghiệp đại học tìm công việc, mua nhà kết hôn sinh con, đợi đến lúc đó, tôi cũng xem như đã có thân nhân…

            Kỳ Dĩ: 【 Thê lương cười 】 Tôi biết rồi. Tôi ngay từ đầu cũng biết cậu thích con gái, sau lại dần dần tiếp xúc, tôi cho là có một chút cơ hội… Tôi chỉ là có chút không cam lòng, nghĩ muốn thử một lần.

            Đạm Ngữ: 【 Không đành lòng • muốn giải thích 】A Dĩ, tôi…

            Kỳ Dĩ: 【Ôn nhu • khổ sở 】 Tôi hiện tại đã thử rồi, yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không trở thành người gây trở ngại cho tương lai cậu.

            ( Xoay người rời đi, tiếng bước chân dẫm lên lá rụng, xa dần. )

            Đạm Ngữ: 【 Trầm trọng  •Độc thoại】A Dĩ, cho tôi một chút thời gian, cậu bỗng nhiên cho tôi một lựa chọn chưa bao giờ nghĩ tới, tôi muốn hảo hảo mà suy nghĩ một chút, để cho tôi hiểu rõ, lúc tôi xác định mình sẽ không hối hận sẽ không tiếc nuối, sẽ nói cho cậu biết, được không?

< Cảnh 2 : Phòng ngủ >

            (Âm QQ. )

            Ly Đồ: Nè, cậu còn ở trên mạng ngồi làm gì? Hôm nay không phải sinh nhật của tên kia sao?

            Kỳ Dĩ: Ừ.

            Ly Đồ: Hay là cậu không có ở phòng ngủ, về nhà rồi?

            Kỳ Dĩ: 【Buồn bã ỉu xìu 】Ừ, cậu ấy cũng nói như vậy.

            Ly Đồ: 【 Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép 】Tôi nói cậu a, đang êm đẹp tại sao phải chuyển ký túc xá a, hiện tại ngay cả chỗ ở cũng không có.

            Kỳ Dĩ: 【Ỉu xìu 】 Lúc ấy nhịn không được.

            Ly Đồ: Nhịn không được chuyển ký túc xá, hay là nhịn không được ngả bài?

            Kỳ Dĩ: Như nhau.

            Ly Đồ: Chiếu theo phản ứng của cậu lúc đem tôi làm tình địch, tôi nghĩ cậu sẽ không dễ dàng buông tha.

            Kỳ Dĩ: Tôi không phải là buông tha chẳng qua là không muốn quấy rầy cậu ấy… Ly Đồ, bẻ cong cậu ấy, tôi không đành lòng.

            Ly Đồ: Cậu không đành lòng thì lúc đầu làm gì phản ứng với tôi dữ như thế, phục cậu rồi, lúc ấy với sức ghen ngất trời kia của cậu, tôi còn tưởng rằng cậu sẽ không dễ dàng buông tay như vậy, ai… Nói thì nói, tôi chỉ là cùng cậu ta hợp tác hai ba bộ kịch mà thôi.

            Kỳ Dĩ: 【Kiên định 】 Sẽ không buông tay, trừ phi… cậu ấy chính miệng nói với tôi…

            Ly Đồ: Cậu nói cậu đối với hắn điểm tâm tư này rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào? Tôi sao cảm thấy không giống như nhất thời nảy sinh a!

            Kỳ Dĩ: Ừ, đại học sau học kỳ đầu năm thứ nhất, lúc giảng bài cậu ấy được gọi tên đứng lên đọc diễn cảm.

            Ly Đồ: 【 Kinh ngạc 】Năm thứ nhất đại học? Sắp hai năm rồi a huynh đệ!

            Kỳ Dĩ: Ừ, lúc sau còn ở bên cạnh nhà ăn chạm mặt thấy hắn cho mèo hoang ăn…

            Ly Đồ: Cho nên cậu vẫn luôn lên nghe giảng bài cùng cắm cọc ở nhà ăn, đúng không?

            Kỳ Dĩ: Đúng, là “Vô tình gặp gỡ “!

            Ly Đồ: Ngô, được rồi, luôn…”Vô tình gặp gỡ “!

            Kỳ Dĩ: Học kỳ sau tôi ở trong máy vi tính chị họ thấy tập tin âm của Đạm Ngữ, mở ra vừa nghe đã biết là cậu ấy.

            Ly Đồ: Ừ hừ, cậu không phải là vì hắn mới đi học làm hậu kỳ kịch truyền thanh a!

            Kỳ Dĩ: Đúng vậy a, có vấn đề sao?

            Ly Đồ: 【Nín cười 】Ừ, không thành vấn đề! Dĩ nhiên không thành vấn đề!

            Kỳ Dĩ: Nhưng là bây giờ đã xảy ra vấn đề… Quên đi, không nói! Tôi đi ngủ.

            Ly Đồ: Tâm tình không tốt mà nói…, có thể uống chút rượu.

            Kỳ Dĩ: 【 Cười khổ 】Đây là lời mà một sinh viên y khoa nên nói sao?

            Ly Đồ: Ha hả, cùng là người lưu lạc thiên nhai cô đơn a.

< Cảnh 3 : Phòng học >

            ( Chuông vào học, thầy giáo giảng bài. )

            Thầy giáo: Phép biện chứng duy vật là môn khoa học về những quy luật phổ biến, thực tế bất luận thứ gì trong thế giới, hiện tượng đều được bao hàm trong quy luật….. Quy luật bao hàm ba phương diện:① bất kỳ một sự vật cụ thể……

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại• tâm tình sa sút 】Sau hôm đó, cậu ấy cũng không về ký túc xá nữa, cũng không có lên QQ nữa, cũng không gọi điện thoại cho mình nữa, cũng không lên tiết triết chiều thứ hai… Mình hiện tại mới biết được, lúc trước tình cờ đi ngang qua cửa lớp học, lúc ăn cơm tình cờ gặp phải các loại, đều bởi vì có người cố ý ở đó. Mà bây giờ, chỉ cần y nguyện ý, cũng có thể biến mất dứt khoát như thế. Tách ra một thời gian dài như thế, mất mác lại càng làm cho lòng người thấy sợ. Nếu như sự hiện hữu của cậu ấy khiến bản thân cảm thấy vui vẻ và an tâm, có phải hay không đại biểu cho, có thể cùng nhau thử một chút? (Gởi tinnhắn điện thoại di động )【 Cố gắng tránh khỏi lúng túng 】Nè, kia… cái kia… Cậu… Tại sao không trở về ký túc xá! ( Điện thoại di động rung, nhận được tin ngắn )

            Kỳ Dĩ: Ba mẹ tôi hai ngày nay hiếm khi ở nhà, buổi tối về bồi bọn họ.

            Đạm Ngữ: 【Côđơn 】 Nga! 【Tạc mao 】Có ba mẹ thì giỏi lắm a, muốn đi thì đi đúng không? ! Hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi cũng hiếm khi có sinh nhật a!

            ( Điện thoại di động rung, nhận được tin ngắn )

            Kỳ Dĩ: Cái kia, sau khi tan lớp truy cập QQ đi.

< Cảnh 4 : Phòng ngủ >

            ( Chìa khóa mở cửa, chạy đi mở điện thoại. )

            Đạm Ngữ: 【 Lầm bầm】 Ngô… A Dĩ cậu ấy…nhắn trên QQ!

            Kỳ Dĩ: 【Độc thoại】Đình Dịch, trong khoảng thời gian này, làm cho cậu 7 lần hậu kỳ, sau này nếu như cần, cũng có thể tiếp tục. Không muốn phá hỏng cuộc sống của cậu, nhưng tôi không tin được định lực của mình. Cho nên không thể làm gì khác hơn là rời khỏi cuộc sống sinh hoạt của cậu. Nhưng lúc cậu cần, tôi vẫn ở đây, số di động, QQ của tôi, vĩnh viễn sẽ không đổi… Đình Dịch, sinh nhật vui vẻ.

            Đạm Ngữ: 【Vừa cảm động vừa thương tâm 】A Dĩ… Cậu là tên khốn kiếp, sao có thể… Ôn nhu như vậy…

            ( Âm  QQ )

            Lạc Lạc: Đạm Ngữ, kịch kỳ 2 đã post trong diễn đàn, cậu đi xem một chút đi.

            Đạm Ngữ: Nga, được.

            Lạc Lạc: Đúng rồi, gần đây cậu cùng hậu kỳ sao vậy? Cũng không ở trong tổ kịch nữa, Q riêng thì giả chết, cãi nhau?

            Đạm Ngữ: 【 Phờ phạc 】 Không có, tôi đi xem đây. 【Tạc mao – Độc thoại】 Cái gì? Hậu kỳ: Kỳ Dĩ, Âm Duyên xã đoàn? Kháo, cậu không phải nói sẽ không thêm xã đoàn sao? Này là cái chuyện gì a! 【 Bùm bùm gõ chữ 】Nè, A Dĩ cậu đi ra đây, ban đầu là người nào nói với tôi ngại thêm xãđoàn ngại phiền toái, hiện tại là ai ở đây lật lọng?

            Kỳ Dĩ: Là tôi!

            Đạm Ngữ: 【Cứng họng • nói lắp 】 Cậu… Cậu cậu cậu có ý gì a, xã đoàn khác kéo cậu cậu liền vào thêm?

            Kỳ Dĩ: Không có gì, xã trưởng của xã đoàn kia là bạn tôi.

            Đạm Ngữ: 【 Châm chọc 】 Ơ~, cải trắng đại hiệp cậu còn có bạn thân như vậy a, còn có thể làm cho cậu thay đổi nguyên tắc! 【Độc thoại• Tạc mao 】 Khốn kiếp hắn là bạn của cậu tôi thì không phải sao!

            Kỳ Dĩ: Cậu mất hứng?

            Đạm Ngữ: Lhông có, vốn không liên quan cái P gì đến tôi, chuyện riêng của cậu a!

            Kỳ Dĩ: 【 Cố gắng giải thích 】 Gần đây luôn đem tinh lực hậu kỳđặt ở chỗ cậu, bạn tôi bên kia đã đẩy rất nhiều kịch, lần này hắn lập xãđoàn, hậu kỳđều là người mới, thật ra thì tôi chỉ là đeo tên mình giúp bọn họ chỉnh sửa một chút mà thôi. 【Côđơn 】Nếu cậu cảm thấy không được, tôi sẽ rút… Thật xin lỗi, tôi biết cậu không muốn nhìn thấy tôi, nếu như ngày nào đó không muốn tôi làm hậu kỳ, cậu hãy nói, tôi sẽ tự giác biến mất.

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại• vội vả phân trần 】 Không, không phải, tôi nào có không muốn gặp cậu a! Chỉ là sợ mình không thể hảo hảo đáp lại tình cảm của cậu, cho nên mới… Ai! Đạm Ngữ mày là tên khốn kiếp, biến cậu ấy thành người ăn nói khép nép như vậy, mày rốt cuộc đang làm gì thế a! 【 Biện bạch 】 Tôi không phải là ý này! Tôi thật sự không có ý này, cậu phải tin tôi.

            Kỳ Dĩ: 【Âm thầm thở phào nhẹ nhỏm 】 Vậy thì tốt.

            Đạm Ngữ: A Dĩ cậu đánh tôi đi cậu đánh tôi đi, tùy cậu đánh. A Dĩ…

            Kỳ Dĩ: Thật xin lỗi, tôi rất hối hận đã gây những rắc rối này cho cậu. 【 Thử dò xét】 Ngày đó là tôi nhất thời xúc động.

            Đạm Ngữ: 【 Ngoài ý muốn 】 A? 【Tạc mao 】 Cậu có ý gì! ! ! Cậu đừng có nói với tôi hôm đó cậu là thuận miệng nói chơi ! !

            Kỳ Dĩ: 【 Ngoài ý muốn 】 Tôi…

            Đạm Ngữ: 【Dữ dội • một hơi 】Cậu dám vào lúc ông đây dự định muốn cùng cậu quen nhau thì mới nói cho ông biết là cậu nói giỡn, ông bóp chết cậu!

            ( Tiếng tim đập một chút một chút )

            Đạm Ngữ: Tại sao không trả lời? Lại logout? 【Mặt như đưa đám, thất vọng 】 Khốn kiếp a, cậu chẳng lẽ… thực sự chỉ là nói giỡn? !

            ( Đồng hồ tí tách đi qua )

            Đạm Ngữ: Đã một tiếng… Còn không có trả lời… 【 Cười khổ 】 Bị chơi xỏ a, xoay quanh một tháng trời, ăn không ngon ngủ không yên một tháng, ha hả, mình quả nhiên là đứa ngốc, một đứa ngu ngốc nhất trên đời này!

            ( Chìa khóa mở cửa, xoay người đóng cửa khóa cửa, Kỳ Dĩ dần dần đến gần. )

            Đạm Ngữ: 【 Ngoài ý muốn 】A? Cậu…

            Kỳ Dĩ: 【 Nóng lòng chứng thực • cắt lờiĐạm Ngữ 】 Cậu không lừa tôi đúng không? 【 Hơi ngừng 】 Tôi đem cái tin kia xem lại rất nhiều lần, xác nhận không nhìn lầm mới ra cửa, 【 Khẩn trương 】Cậu là thật tình, đúng không?

            Đạm Ngữ: 【Ủy khuất • làm nũng • Tạc mao 】 Khốn kiếp, trước lúc cậu đến tìm tôi cũng không biết trả lời cho tôi biết sao? Trên đường gọi điện thoại cũng được a!

            Kỳ Dĩ: 【 Thấp giọng 】 Tôi có chút khẩn trương. Đình Dịch, tôi lúc ấy có chút khẩn trương.

            Đạm Ngữ: 【 Bất mãn nói thầm 】 Khẩn trương cái gì a?

            Kỳ Dĩ: Sợ cậu chỉ là nhất thời nhanh tay, hoặc là nhất thời xúc động, thậm chí cũng không dám cùng cậu xác nhận một lần nữa liền trực tiếp từ trong nhà lao ra, cậu không phải là thuận miệng trêu chọc đúng không?

            Đạm Ngữ: 【 Hơi không được tự nhiên 】 Kháo, loại chuyện này có thể thuận miệng nói lung tung sao? 【 Trịnh trọng 】 nếu như không phải là quá suy nghĩ thận trọng, tôi làm sao chịu đựng đến bây giờ mới nói cho biết.

            ( Mạnh mẽ ôm, tiếng quần áo xột xoạt )

            Kỳ Dĩ: 【 Thấp giọng • kích động 】 Tôi cho cậu cơ hội cự tuyệt, hiện tại, là chính cậu gật đầu.

            Đạm Ngữ: Hừ, ai muốn cậu làm thánh mẫu chứ. 【KISS】

            Kỳ Dĩ: 【 Không xác định 】… Đình Dịch… Cậu… Thật sự vui vẻ?

            Đạm Ngữ: 【 May mắn 】 Kháo, thiệt là tốn công vô ích, buồn lâu như vậy, thì ra là hôn cậu cảm giác cũng rất được a, sớm biết còn do dự cái mao gì a!

            Kỳ Dĩ: 【Ôn nhu • thân mật 】 Bản thân tôi là hy vọng cậu có thể hiểu rõ một chút. Tôi vốn không muốn bẻ cong cậu, ân, cũng không phải là không muốn, tôi…

            Đạm Ngữ: 【 Thần thanh khí sảng khôi phục thuộc tính Tạc mao】 Trước kia không có cảm thấy cậu lề mề như vậy a, uy, nói gì thì, ông là vì cậu chuẩn bị một đường vòng đi tới đích a, cậu cũng đừng bắt tôi thay đổi giữa đường… 【Bị khóa miệng 】

            Kỳ Dĩ: 【KISS】

            Đạm Ngữ: 【 Thở nhẹ 】Nè, hôm nay có phải là lần đầu tiên cậu hôn môi?

            Kỳ Dĩ: Không phải.

            Đạm Ngữ: 【 Tạc mao 】Kháo! Cậu mau thành thật khai báo cho ông!

            Kỳ Dĩ: Ừ… Chính là tỷ như lúc người nào đó ở nhà tôi ngủ, len lén… kia… liền… làm chuyện xấu gì đó, cậu hiểu a!

            Đạm Ngữ: 【Kịp phản ứng 】Ở nhà cậu? … Tôi kháo cậu sắc lang, cậu làm đánh lén!【 Làm bộ hung ác 】 Phạt cậu đi theo tôi ăn cơm!

            Kỳ Dĩ: 【Kinh ngạc 】đã mấy giờ rồi, cậu còn chưa có ăn?

            Đạm Ngữ: Không, không muốn đi căn tin!

            Kỳ Dĩ: Tại sao không ra ngoài ăn a?

            Đạm Ngữ: 【 Lẽ thẳng khí hùng 】Ông không có tiền! 【 ra vẻ buồn rầu 】Cuộc sống không ai bao dưỡng đúng là khổ a!

            Kỳ Dĩ: 【 Hắc tuyến 】 đi, đi ăn cơm.

            Đạm Ngữ: cậu mời?

            Kỳ Dĩ: ừ.

            Đạm Ngữ: hắc hắc, chọn đồ ăn đắt chút!

            Kỳ Dĩ: Được.

            ( mở tay cầm cửa, cửa vẫn không nhúc nhích. )

            Đạm Ngữ: uy, cậu làm gì thế, đem cửa khóa trái? Tôi kháo cậu đây là cái vẻ mặt gì a, cười trộm cọng lông a, không cho cười! Không cho cười nữa a!

            Kỳ Dĩ: 【 nhịn không được cười, sau đó bị bóp cổ 】 phốc ha ha ha, khụ, khụ khụ, ha ha, khụ khụ khụ…

< Cảnh 5 : Trước quán ăn >

            ( Tiệm cơm, âm thanh náo nhiệt. Cảm ơn kịch tổ « Tất nghiệp sinh lục đồng » diễn  cảnh tượng quán cơm. )

            Đạm Ngữ: ăn mì đi?

            Kỳ Dĩ: trong quán không có gì đắt tiền cho cậu chọn a?

            Đạm Ngữ: cậu thật ra là một M thiếu người hành hạ sao đại hiệp? Ăn chỗ này! Ông chủ, cho một tô mì thịt bò kho tàu, cho nhiều súp và mì.

            Ông chủ: 【 ân cần 】 được ! bàn số 6 mì thịt bò kho tàu, cho nhiều súp và mì!

            Khách quen: ông chủ, cho chúng tôi them một phần thịt ướp mắm chiên đem về!

            Ông chủ: 【 cao giọng 】một phần thịt ướp mắm chiên đem về! bàn số 5!

            Đạm Ngữ: đúng rồi, lấy thêm một chén nhỏ nữa, nhỏ thôi!

            Ông chủ: tới! Đây là mì, thêm chén nhỏ. Ngài chậm dùng!

            Kỳ Dĩ: sao vậy, sợ mì nóng?

            Đạm Ngữ: không phải, là dạ dày cậu không tốt, hiện tại không còn sớm, ăn nhiều dạ dày không tốt, tới, cho cậu nước súp.

            ( Húp nước súp )

            Kỳ Dĩ: 【 Dở khóc dở cười 】 đây là nghéo túng bao nhiêu a!  vợ ăn mì tôi ăn canh sao? Ai…

            Đạm Ngữ: 【 Hài lòng 】 a a, ăn no thật thoải mái!

            Kỳ Dĩ: phục vụ, tính tiền.

            Ông chủ: ai! Này, tôi xem xem a, tổng cộng là… 12 đồng!

           Khách quen: Ông chủ, thêm chén cơm!

            Ông chủ: ai, lập tức tới lập tức tới!

            Kỳ Dĩ: 【 không nhịn được cười 】 chọn đắt tiền một chút mà chỉ có 12 nguyên, này quá là tiện nghi rồi… Thật là nuôi không tốn a!

< Cảnh 6 : Phòng ngủ • QQ ID >

            ( Tiếng động lớn náo QQ. )

            Đạm Ngữ: uy, mới vừa rồi người nào nói cần BGM? Mau tới nhận!

            Lạc Lạc: ai? Cậu có?

            Đạm Ngữ: đúng vậy a, ông có!

            Lạc Lạc: gửi cho tôi đi.

            Biên kịch: ai u Đạm tiểu thụ không phải là mới logout sao, lại lên rồi?

            Đạm Ngữ: 【đắc ý 】 ông đi ăn cơm, còn có người đài thọ.

            Lạc Lạc: hừ hừ, đài thọ cho Đạm tiểu thụ chẳng phải là hậu kỳ đại nhân sao? Không cần phản bác, Tôi hỏi hậu kỳ đại nhân có BGM không, vì sao cậu lại đến đưa?

            Đạm Ngữ: bởi vì! ! Ha ha ha, hậu kỳ đại nhân các cậu bị ông nhốt nuôi! Ừ!

            Biên kịch: nếu là hậu kỳ đại nhân bị nhốt nuôi, vì sao không phải là Đạm tiểu thụ đài thọ a?

            Lạc Lạc: cho nên chân tướng chính là Đạm tiểu thụ được hậu kỳ đại nhân bao nuôi nha.

            Đạm Ngữ: hừ! Ông phong thần tuấn lãng… Các người đỏ mắt?

            Biên kịch: ôi uy quả là gian tình a! Thật là làm cho người ta ghen tỵ!

            Lạc Lạc: tú ân ái còn có thể tú được vô sỉ như vậy, Đạm tiểu thụ cậu coi như là một nhân tài.

            ( Âm QQ )

            Đạm Ngữ: BGM cầm đi đi.

            Lạc Lạc: các cậu làm lành rồi?

            Đạm Ngữ: ông tỏ vẻ, không thể trả lời.

            Lạc Lạc: hừ, xem bộ dạng tiểu thụ ngạo kiều của cậu, quả nhiên là làm lành rồi. Uy, cậu hảo hảo đối tốt với  hậu kỳ đại nhân a.

            Đạm Ngữ: ha ha ha ha, ông sẽ hảo hảo cưng chìu cậu ta, các người yên tâm!

            Lạc Lạc: đoạn thời gian trước, thấy hậu kỳ đại nhân thật đáng thương.

            Đạm Ngữ: làm sao đáng thương?

            Lạc Lạc: ngày hôm qua a. Cậu ấy đi lên giao âm thử, cảm giác tâm tình rất sa sút. Mặc dù cậu ấy là loại người trầm mặc ít nói, nhưng cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy bộ dạng mệt mỏi trầm trọng như ngày hôm qua. Từ trước đến nay cứ nghĩ cậu ấy là loại nam nhân chững chạc, thì ra là cũng có lúc yếu ớt không chịu nổi như vậy, 【 thở dài 】 ai, làm cho người ta nhìn cảm thấy đau lòng…

            Đạm Ngữ: 【giâm chua ho khan 】ừ hừ, ừ hừ!

            Lạc Lạc: 【 tỉnh ngộ 】 Nga, tôi tự trọng, tôi sai rồi… Lệ chạy…

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】 Người này bày bộ mặt như tú lơ khơ, nhưng thật ra thì ôn nhu đến kỳ lạ, mình… mình thật sự đã làm… cậu ấy khổ sở sao?

            Lạc Lạc: Nga đúng rồi, kỳ 3 vốn đã ra, vừa lúc cho cậu xem.

            Đạm Ngữ: Nha.

            Lạc Lạc: 【 Chột dạ 】Kia, tôi dường như đã nói với cậu này kịch này có chút… Ách… Cái kia. Kỳ 3… Có diễn H.

            Đạm Ngữ: 【 đại đại liệt liệt 】 kháo, ông là lưu manh ông sợ ai? Ông liền diễn H cho cô xem!

            Lạc Lạc: 【 hưng phấn thở phào nhẹ nhỏm 】 cậu nói như vậy tôi an tâm! Cậu nhìn kịch bản đi, tôi xuống a! ( sưu một tiếng biến mất )

            Đạm Ngữ: 【 cất giọng 】 ai, chờ một chút a, uy! ! ! 【 trợn mắt hốc mồm 】 chạy nhanh như vậy? Tôi cũng không phải quỷ! 【 cảm thấy sống lưng lạnh cả người 】Ahhh, sao lại có dự cảm bất tường… 【 bất cứ giá nào 】mặc kệ, xem kịch bản trước đi! ! ! 【 lầm bầm lầu bầu 】… Kỳ 3… 【Tạc mao 】tôi kháo!

            Kỳ Dĩ: sao vậy?

            Đạm Ngữ: 【 lúng túng 】 này này đây là tình tiết cẩu huyết gì a!

            Kỳ Dĩ: cái gì tình tiết?

            Đạm Ngữ: một mình cậu xem đi, ông đi bình phục tâm tình một chút.

            ( Âm thanh nằm lên giường. Âm click chuột. )

            Kỳ Dĩ: đây không phải là kịch bản kỳ 3 sao?

            Lạc Lạc: 【kê huyết giảng giải 】 không được tự nhiên si tình đại hiệp trúng phải các loại độc dược trên giang hồ trừ thuốc mê… , sau đó đem thân thể nóng hầm hập xông vào thâm cung đại viện tẩm cung của đế vương, không được tự nhiên ngượng ngùng uyển chuyển địa biểu đạt ý nguyện của mình, lưu manh đế vương phúc hắc khí tràng toàn bộ khai hỏa đem tên giả bộ ngu kia bắt vào. Nói tóm lại, chính là chuyện xưa không được tự nhiên tiểu thụ như thế nào tự dâng cho mỗ cầm thú tiểu công ăn.

            Kỳ Dĩ: 【 nội tâm mừng như điên ngoài mặt bình tĩnh 】 Nha… Khụ khụ, cái này, nếu không thì tắt đèn đi, hậu kỳ dùng âm nhạc thay thế xử lý.

            Đạm Ngữ: 【 hỏng mất hình tượng 】 nói như vậy ông sẽ bị khinh bỉ! Tuyệt đối sẽ bị khinh bỉ! kháo kháo kháo, bình thường H một chút không được sao! Thật TMD biến thái a biến thái! Loại biến thái này làm sao ghi a khốn kiếp.

            Kỳ Dĩ: 【 trầm ổn 】lúc ghi âm, tôi giúp cậu.

            Đạm Ngữ: A? Làm sao giúp? ( mở tủ ) bút ghi âm? Uy, cậu…

            Kỳ Dĩ: 【 thấp giọng rỉ tai 】giúp như vậy, như thế nào?

            Đạm Ngữ: không phải, Tôi…

            Kỳ Dĩ: 【 đế vương công • giọng Cổ Phong 】 Tống đại hiệp, đêm khuya đến đây có chuyện cần làm? (tiếng đệm chăn xột xoạt )

            Đạm Ngữ: 【 khẩn trương 】 cậu…

            Kỳ Dĩ: 【 tiếp tục giọng nói Cổ Phong】 Tống đại hiệp, ngươi vì sao… Sắc mặt đỏ hồng hô hấp nặng nề a?

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】tôi kháo, khốn kiếp cậu cũng quá nhập tâm đi!

            Kỳ Dĩ: 【 nhẹ nhàng hôn mặt Đạm Ngữ một cái. 】

            Đạm Ngữ: 【 nghỉ xả hơi 】

            Kỳ Dĩ: 【 mị hoặc nói nhỏ • giọng nói Cổ Phong】 Tống đại hiệp hăng hái như thế, có hay không là mong trẫm đáp lễ lại?

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】 này… Này… Hai người quần áo đều không chỉnh tề, đây là muốn làm gì! diễn Giả làm thật? ? ? 【 cắn răng • Cổ Phong giọng nói 】 cậu… Cậu nhanh một chút… 【 bỗng nhiên Tạc mao 】 khốn kiếp cậu muốn sờ chỗ nào a?

            Kỳ Dĩ: 【 khàn khàn hài hước 】ừ? Có lời kịch này sao?

            Đạm Ngữ: không có nội dung kịch bản này! Khốn kiếp! 【KISS, thở gấp • Cổ Phong giọng nói 】Ngươi chỉ có chút bản lĩnh ấy? Trấn được hậu cung ba ngàn sao? Ngô! 【 bị khóa miệng • khóc nức nở thở nhẹ • Độc thoại 】tôi kháo, người này một bộ mặt đứng đắn chết người, công phu trên tay lại như vậy… Ngô!

            Kỳ Dĩ: 【 nghỉ xả hơi 】 ngoan, đáp lễ lại… Giúp tôi… Lấy tay là được rồi…

            Đạm Ngữ: 【 do dự thử dò xét 】chỉ… chỉ… Lấy tay?

            Kỳ Dĩ: … Ừ.

            Đạm Ngữ: 【 thở phào nhẹ nhỏm 】… Được.

            ( sau khi lao động thủ công﹁_﹁ )

            Đạm Ngữ: 【ấp a ấp úng 】A Dĩ… Cậu, cậu cho tôi một chút thời gian… Tôi…

            Kỳ Dĩ: Tôi biết, Tôi không có để ý. 【Độc thoại 】 thật sự, có thể như vầy đã rất tốt.

            Đạm Ngữ: 【Tạc mao 】 uy, lát nữa đem mấy thứ trong bú ghi âm xóa hết cho ông, đều ghi ba cái thứ lộn xộn a!

            Kỳ Dĩ: 【 hiểu rõ 】 biết rồi.

            Thứ bảy màn QQ ID

            Kỳ Dĩ: Lạc Lạc, kỳ 3 thu DEMO một chút.

            Lạc Lạc: ừ, tốt, Tôi trước nghe một chút. 【vài phút sau • khó có thể tin 】 uy! Hậu kỳ đại nhân cậu! 【 hỏng mất 】 trận H kia cậu… Cậu hoàn toàn kéo đèn?

            Kỳ Dĩ: tràng cảnh không ổn?

        Lạc Lạc: 【 vô lực 】 cũng không phải không ổn, thật ra thì hơi thô bạo… Đúng chỗ… 【Độc thoại 】 loại rên rỉ nhợt nhạt như có như không này, cùng tiếng ma sát của quần áo, cộng thêm BGM giọng nữ hát đệm văng vẳng… Quả nhiên làm cho người ta lập tức có liên tưởng, nhưng là hậu kỳ đại nhân a công thụ CV a, các cậu không cảm thấy là ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu quá đáng sao? ? ?

            Kỳ Dĩ: cảm giác được là tốt rồi, không cần quá nghiêm khắc về nội dung.

            Lạc Lạc: 【 hộc máu 】… Hậu kỳ đại nhân cậu mạnh…

            Kỳ Dĩ: có cái gì cần sửa gửi cho tôi.

            Lạc Lạc: ai, đúng rồi, sắp được nghỉ, võng phối chúng ta cùng chung thành thị định đến Nguyên Đán tụ hội một lần, mọi người cùng đi ăn cơm ca hát vân vân, cậu cùng Đạm Ngữ cũng tới đi.

            Kỳ Dĩ: trước tiên tôi đi hỏi hắn.

            Lạc Lạc: ừ, tốt, quyết định xong nhớ nói cho tôi biết.

< Cảnh 8 : Căn-tin >

            ( Tiếng động lớn. )

            Đạm Ngữ: 【 Hưng phấn 】 tụ hội a, tốt tốt! A Dĩ chúng ta đi đi!

            Kỳ Dĩ: cậu muốn đi?

            Đạm Ngữ: 【 tiếp tục hưng phấn 】ừ!

            Kỳ Dĩ: 【 sủng nịch 】 muốn đi thì đi thôi.

            Đạm Ngữ: ha ha ha, muốn đi hát Karaoke a! Ai nha xem ra ông chạy không thoát, có phải mỗi người đều phải hát? Cậu cũng chạy không thoát a ha ha Hmm!

            Kỳ Dĩ: 【 bình tĩnh 】 liều mình bồi quân tử.

            Đạm Ngữ: 【 ra vẻ buồn rầu 】 đại hiệp, ngươi nói hai chúng ta có thể bị bắt JQ hay không a!

            Kỳ Dĩ: cậu sợ?

            Đạm Ngữ: 【 kiêu ngạo cười to 】 ha ha ha nói giỡn ông sợ cái gì, ông đã sớm thừa nhận bao nuôi cải trắng đại hiệp ha ha ha.

            Kỳ Dĩ: ăn cơm đi, đúng rồi, cơm tối không cần gọi tôi.

            Đạm Ngữ: sao vậy?

            Kỳ Dĩ: buổi tối có thi môn chuyên ngành, tôi nghĩ… học nhiều một chút, thi xong ra ăn sau.

            Đạm Ngữ: 【 nhân thê thuộc tính bật lên • Tạc mao 】ba cái phân chia thành tích kia so ra quan trọng hơn dạ dày cậu? Cậu thiếu não quá đi?

            Kỳ Dĩ: hảo hảo tốt, Tôi sẽ ăn cơm đúng giờ…

            Đạm Ngữ: cậu chạy đi đầu thai a! Ăn từ từ, uống nước đi!

            Kỳ Dĩ: 【uống hai ba hớp 】 tụ hội cậu tính hát bài gì a?

            Đạm Ngữ: 【đắc ý 】 làm sao, tính hát cùng a? Hắc hắc, cậu bi kịch tôi vui mừng a.

            Kỳ Dĩ: 【 hơi ngượng ngùng 】cảm thấy không tốt, vạn nhất bị bắt hát, đề phòng chuyện xảy ra chứ sao.

            Đạm Ngữ: vậy thì hát  « ngàn năm đợi chờ »  đi, đủ đơn giản đủ triền miên, lời bài hát hay lặp lại!

            Kỳ Dĩ: có thể hợp ca không?

            Đạm Ngữ: nói nhảm a, bài này hợp ca có gì vui a!

            Kỳ Dĩ: thật tình?

            Đạm Ngữ: tuyệt đối.

< Cảnh 9 : KTV ghế lô >

            Người phục vụ: xin chào, hoan nghênh quang lâm.

            Đạm Ngữ: xin hỏi ghế lô 302 ở đâu?

            Tên phục vụ: mời đi theo tôi.

            Cô nương giáp: a, hậu kỳ đại nhân cùng Đạm tiểu thụ.

            Tiểu hỏa giáp: vai chính gì gì đó, quả nhiên là tới sau a!

            Cô nương thứ hai: wow, Đạm tiểu thụ quả nhiên là cực kỳ bi thảm mỹ nhân a!

            ( sùng sục sùng sục uống nước )

            Đạm Ngữ: kháo a, ông sắp bị chết khát!

            Cô nương bính: cào tường a, ca ca nhà tôi mỗi ngày giáo dục Tôi chú ý hình tượng một trăm lần a một trăm lần. rõ ràng động tác thô lỗ như vậy cậu ấy cũng có thể làm ra dễ nhìn như vậy a! Lệ rơi đầy mặt.

           Cô nương giáp: thiết, đã là niên đại gì rồi cậu còn phụ đức a, ca ca nhà cậu có sở thích nuôi dạy sao.

            Lạc Lạc: Nè, mau nói cho tôi biết cậu làm sao đem da dưỡng đến mềm mịn thủy nộn như thế hả, nói mau nói mau!

            Đạm Ngữ: 【 khó có thể tin 】 oa, cậu cậu cậu!

            Lạc Lạc: 【 buồn cười 】 Tôi làm sao?

            Đạm Ngữ: kháo a, thế đạo gì đây, Lạc Lạc người giống như ma nữ thế nhưng lớn lên như vậy… Như vậy… Xinh xắn lanh lợi thiên chân khả ái a? ! Lừa gạt nhân dân quần chúng đúng là không có đạo đức!

            Lạc Lạc: hừ, cậu một tên du côn trưởng thành lại như bế nguyệt tu hoa mới là có đạo lý sao?

            Đạm Ngữ: uy, không cho chọt mặt ông a uy, kháo! Ăn đậu hủ ông!

            Lạc Lạc: nói mau nói mau, da làm sao dưỡng được như vậy, đồ trang điểm nhãn hiệu gì, mỗi ngày thời gian bảo dưỡng bao nhiêu lần!

            Kỳ Dĩ: cậu ấy chẳng qua là ẩm thực, ăn uống đầy đủ, phối hợp giấc ngủ thời gian quy luật mà thôi.

            Lạc Lạc: 【 không có hảo ý bỉ ổi cười 】 uy, các cậu thật sự ở cùng một chỗ sao?

            Cô nương bính: cậu là Kỳ Dĩ đúng không? A a a a, cũng biết Kỳ Dĩ Đạm Ngữ là lang lang xứng rồi, không cần phủ nhận a uy.

            Cô nương thứ hai: Đạm tiểu thụ là thật là, sách sách sách.

            Biên kịch: nga, làm biên kịch tỏ vẻ hiện thực so với tiểu thuyết vĩnh viên truyền kì thoải mái hơn nhiều nha.

            Đạm Ngữ: 【 nói sang chuyện khác 】 còn chưa gọi thức ăn sao? Chết đói. Nhanh gọi thức ăn một chút, gọi xong rồi ăn! Ai đúng rồi, đừng quá cay, đừng quá nhiều dầu, quá ngọt cũng không được!

            Tiểu hỏa giáp: Wey wey wey, đây cũng ăn kiêng quá đi!

            Lạc Lạc: NO NO NO, ăn kiêng hẳn không phải là Đạm tiểu thụ đi?

            Mọi người: 【 bừng tỉnh đại ngộ • ồn ào 】 nguyên lai là như vậy a!   uy, có cần nhân thê như vậy hay không a!   nga! Thì ra là như vậy a!   ách, thật là kén chọn…

            Đạm Ngữ: ít lải nhải, nhanh lên một chút đi!

            Ly Đồ: 【 hơi giễu cợt 】 uy, có cần nóng lòng như thế hay không a.

            Đạm Ngữ: cái gì nóng không nóng a, đã là qua giờ ăn cơm! Ăn đúng giờ rất quan trọng có biết hay không, bệnh bao tử gì gì chẳng lẽ là từ trong bụng mẹ mang ra a? !

            Kỳ Dĩ: 【 không được tự nhiên 】ừ hừ, khụ khụ.

            Cô nương giáp: a a a! Kỳ Dĩ, cậu còn có một mã giáp gọi là A Tứ có đúng hay không? ! Tôi nói thanh âm cậu làm sao quen tai như vậy!

            Lạc Lạc: Hmm cái này là hấp thụ ánh sáng đi.

            Cô nương bính: Lạc Lạc, đây là a Tứ trong kịch tổ các cậu? A a a, Tôi rất thích cậu ấy nha, a Tứ đồng chí, thổ lộthổ lộ.

            Đạm Ngữ: uy uy, bao nuôi a, thổ lộ gì gì đó, phải được ông thông qua!

            Cô nương bính: 【 hưng phấn kích động 】 Tôi Tôi… Tôi rốt cục thấy được CP thật rồi sao!

            Đạm Ngữ: 【 lưu manh khí tràng toàn bộ khai hỏa 】 dĩ nhiên, ông bảo vệ – người, sao có thể tùy tiện cho người ta thổ lộ?

            Lạc Lạc: được rồi được rồi, đồ ăn còn chưa có lên đâu, nếu không Mọi người trước chơi trò chơi đi.

            Cô nương thứ hai: chúng ta chơi đổ xúc sắc phạt rượu sao!

            Đạm Ngữ: 【 khinh bỉ 】 quá ngu ngốc rồi a, kính nhờ đổi lại trò có chút kỹ thuật được không!

            Kỳ Dĩ: 【 thấp giọng trấn an 】 Đạm Ngữ, Mọi người vui là tốt rồi.

            Đạm Ngữ: 【 hung hăng  】 cậu dạ dày tốt quá a, tự do phạt rượu a?

            Kỳ Dĩ: 【nói với Mọi người 】 ách, nếu không đừng phạt rượu, trừng phạt theo kiểu nói thật mạo hiểm đi.

            Lạc Lạc: như vậy, người đổ ra 7 điểm liền trực tiếp bị phạt mạo hiểm đi, nói thật gì gì đó tôi liền chạy đi, biên kịch sama cậu trước.

           Biên kịch: tốt. ( đổ xúc xắc, dừng lại. ) di, là một năm, từ bên trái Tôi tính ra… Một hai ba bốn năm… Đạm Ngữ, tới cậu đổ xúc sắc!

            Cô nương thứ hai: chờ một chút chờ một chút, nếu như Đạm Ngữ đổ được bảy, có phải hay không liền tùy biên kịch sama ra đề mục cho Đạm Ngữ tới mạo hiểm?

            Tiểu hỏa giáp: chính xác, Đạm Ngữ, mau đổ đi!

            Đạm Ngữ: Đổ thì đổ. ( đổ xúc xắc, dừng lại. ) tôi kháo không phải chứ?

            Tiểu hỏa giáp: nga, là 7! Đạm tiểu thụ cậu cũng quá xui đi!

            Cô nương giáp: cào tường a, không cô phụ kỳ vọng của tôi!

            Cô nương thứ hai: phốc, Đạm tiểu thụ, không nghĩ tới khí chất của cậu cũng thụ như vậy a!

            Cô nương bính: mạo hiểm mạo hiểm, biên kịch sama ra đề đi!

            Biên kịch: Đạm Ngữ đồng học mời cậu hôn người bên trái hoặc là bên phải. Hôn mặt là được rồi.

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại • tính toán 】 bên trái là Kỳ Dĩ bên phải đúng là Lạc Lạc… Ách…

            Lạc Lạc: 【phúc hắc cười 】 Tôi không ngại a.

            Đạm Ngữ: 【 không chút nghĩ ngợi 】A Dĩ! (MUAH một tiếng hôn trên mặt Kỳ Dĩ )

            Tiểu hỏa giáp: oa ô!

            Cô nương giáp: oa! Hắn thế nhưng hôn thật a!

            Biên kịch: trời ạ, tại sao Tôi biết rõ bọn họ ở chỉ cho có nhưng vẫn là bị manh a!

            Cô nương thứ hai: nga, Tôi bị cơ tình chiếu mù mắt!

            Lạc Lạc: 【 thấp giọng 】 nhìn không ra a, Đạm tiểu thụ cậu lại hiểu được giả thành thật thì thật cũng thành giả.

            Đạm Ngữ: 【 ngạo kiều 】 hừ, đó là đương nhiên a!

            Lạc Lạc: ngất! Đạm Ngữ cậu thật là một ngạo kiều thụ a ngạo kiều thụ!

            Thứ mười màn KTV ghế lô

            Tiểu hỏa giáp: 【 thử mạch 】 uy uy, cái kia, hiện tại chúng ta mời Đạm Ngữ đồng học, cùng hợp ca một khúc! Mọi người vỗ tay! ! !

            ( giai, ngàn năm đợi chờ. )

            Đạm Ngữ: ngàn năm đợi chờ, đợi chờ nha Hmm

            Tiểu hỏa giáp: ngàn năm đợi chờ, chờ em gái cậu a Hmm

            ( ca khúc kết thúc. )

            Đạm Ngữ: 【 lấy lòng cười 】 hắc hắc, bổn đại gia hát như thế nào?

            Kỳ Dĩ: không tệ.

            Cô nương giáp: quả nhiên là nuôi trong nhà a, chỉ có Tiểu thụ nuôi tốt mới biết sau khi hát xong phải trở về bên cạnh tiểu công nhà mình a!

            Cô nương bính: trời ạ, cậu có thể không cần miêu tả manh như vậy hay không a!

            Biên kịch: ha ha ha ha cậu bị người khác pháo hôi!

            Tiểu hỏa giáp: quýnh… Cá nhân tôi cảm thấy hết sức vô tội…

            Mọi người: ha ha ha ha

            Đạm Ngữ: đại hiệp cậu mất hứng?

            Kỳ Dĩ: không có.

            Đạm Ngữ: kháo a, chút tâm tình nhỏ này của cậu tôi còn không nhìn ra sao. 【 cười dâm đãng 】 tới , cười một cái cho đại gia xem. ( tiếng chụp hình ) ai, người nào ở chụp hình, cho tôi xem một chút cho tôi xem một chút! Sách sách, cải trắng đại hiệp sắc mặt quá cứng ngắc lại không có đẹp bằng người thật a, ừ, tôi chụp lên cũng không tệ lắm!

            Cô nương giáp: 【 im lặng 】Đạm Ngữ cậu thật sự quá tự kỷ…

            Đạm Ngữ: đó là đương nhiên a! Ha ha ha ha! Trở về gửi cho tôi một phần a!

            Kỳ Dĩ: 【 trầm ổn 】đừng truyền ra ngoài.

            Đạm Ngữ: 【tùy tiện】 không có chuyện gì không có chuyện gì, đừng khẩn trương, cô nương kia có chừng mực.

            Kỳ Dĩ: cậu rất hiểu cô ấy?

            Đạm Ngữ: 【 cười to 】 cải trắng đại hiệp, ha ha ha, Tôi… Tôi tỏ vẻ mặc kệ là… Là nam hay là nữ cậu đều không cần ghen, ha ha ha thật, Tôi bảo đảm! ( ngàn năm đợi chờ vang lên. )

            Biên kịch: quýnh, tại sao lại là nhạc đệm bài này a? Lặp lại sao?

            Kỳ Dĩ: không có, là tôi chọn.

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại•đắc ý cười 】 lại không thừa nhận cậu ghen tị, này đến mấy kg a.

            ( Đạm Ngữ cùng Kỳ Dĩ hát. )

            Cô nương giáp: quả nhiên ca hát giọng cao nghệ thuật đều là mây bay, mấu chốt là bên trong đó có tình có ái a, CP khi hát lên không khí quá khác biệt so với lúc trước!

            Cô nương thứ hai: nghệ thuật coi là cái gì, JQ mới là tuyệt sắc a!

            Cô nương bính: loại ái tình này quà nhiên là cực kỳ manh! ( ngàn năm đợi chờ tiếp tục đệm. )

            Thứ mười một màn KTV cửa

            ( mưa to, tiếng sấm mơ hồ, xe tới tới lui lui. )

            Lạc Lạc: a, được rồi, hôm nay tụ hội kết thúc mỹ mãn! Cũng không còn sớm, tất cả mọi người về nhà nghỉ ngơi đi!

            Đạm Ngữ: đài thọ là AA đi? Hai người chúng tôi chia bao nhiêu? Cho con số đi!

            Cô nương giáp: cậu, cậu, cậu thế nhưng trực tiếp từ quần hậu kỳđại nhân lấy ra? Có cần tú ân ái như vậy hay không a!

            Lạc Lạc: ơ, tài sản đều đã xài chung? Quan hệ tiến triển rất thần tốc đi!

            Ly Đồ: mấy người kia không có phương tiện đón xe? Tôi đưa các cậu.

            Cô nương thứ hai: tốt tốt, Ly Đồ sama mang tiễn tôi một đoạn đường đi.

            Biên kịch: ôi chao tôi cũng theo cậu thuận đường.

            Ly Đồ: 【 cố ý giễu cợt 】 hắc, người hợp tác trước, thật không cần Tôi đưa?

            Đạm Ngữ: 【 mất tự nhiên ho khan 】ừ hừ, không cần không cần, đi mau đi mau!

            Ly Đồ: 【được như ý nhìn có chút hả hê 】 vậy cũng tốt, xem ra Tôi không đi người khác thật muốn nổi đóa. Ha ha ha.

            ( xe hơi chạy. )

            Kỳ Dĩ: 【ân cần 】 cậu lại đây, coi chừng ướt.

            Đạm Ngữ: ừ, uy, cậu… Mất hứng?

            Kỳ Dĩ: không có, hôm nay thật rất vui vẻ.

            Đạm Ngữ: 【 do do dự dự 】 nha. Ừ… Cái kia…

            Kỳ Dĩ: cái gì?

            Đạm Ngữ: 【 tiếp tục do do dự dự 】 cậu… Nhà cậu hôm nay có ai không?

【Hết Kỳ 3 】

            ( Không phúc hậu dừng ở chỗ này, đừng đánh biên kịch! )

Advertisements

28 thoughts on “[KTT] “Chúng ta kịch giả thành thật đi” – Kỳ 3

      1. ta lần đầu dịch tiếng trung dài như thế á, hồi trc chỉ dịch thô bt trong sgk thôi >”< mà bạn thấy thế nào, có cái câu này là dịch thô này, ko hiểu lắm, nàng xem nhé: "编剧:【抓狂】不带这样红果果的刺激人的啊!"

        Số lượt thích

      2. ta thì ko có học tiếng Trung, mà học tiếng Nhật :))) mà bây giờ n học tiếp dc mà, dù sao n cũng từng học rồi
        cái câu trên của n ta ko chắc lắm nhưng theo QT thì nó thế này “Biên kịch: 【 phát điên 】 Không nghĩ tới Hồng Quả Quả kích thích như vậy”

        Số lượt thích

      3. ta học tiếng trung từ hồi cấp 3 mà bỏ bê lâu lắm rồi 😥 ko nghĩ tới bh ngồi dịch vs edit đâu. Bh ta đang học IELTS, sắp tốt nghiệp r TwT
        Ta thì ko dùng QT, nhưng mà Hồng quả quả là gì ta tra mãi chỉ ra, đó là tên người dẫn chương trình thiếu nhi Cây trí tuệ, chẳng hiểu gì cả @@

        Số lượt thích

      4. hồng quả quả ta nhớ ko lầm là có đọc bộ nào có chú thích rồi, mà giờ ko nhớ nỗi @@, lúc ta lấy tên hán việt search bằng gg thì cũng thấy hình p` chị nào ấy =)))

        Số lượt thích

  1. I love you chíu chíu chíu.
    Đây là bộ kịch truyền thanh mình yêu nhất và cuồng nhất đó ~ Mỗi lần nghe ED với nghe kịch đều thấy trước mắt toàn màu hồng, trái tim được bao phủ bởi tình yêu~

    Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s