VD vs VP – Chương 53 + 54

VD vs VP

☆ Họp mặt tháng mười 

C53 – Thiên Nguyên thay đổi :3

Giải quyết xong Thủy Băng Nguyệt, chỉ còn lại một vú em “một cây chẳng chống vững nhà”, rất nhanh bị bọn họ liên thủ làm rụng. Trận chiến này kéo dài phi thường lâu, từ 8 giờ tối đến rạng sáng 1 giờ, toàn bộ nhân tài Thịnh Thế Vương Triều vào Toái Tinh Thai, có tinh anh đến mấy cũng đáng thương chịu chết, cũng có khi một gậy đã bị diệt đoàn.

Thiên Nguyên Sát Na sau khi thoát ra liền ở bên cạnh vây xem, sau lại ngủ gật gục trên bàn máy tính. Kim Hạ tập trung tinh thần, sau mười hai giờ sau mí mắt cũng bắt đầu đánh nhau, chú ý tập trung độ cao như vậy so với đánh phụ bản bình thường còn mệt hơn. Thịnh Thế Vương Triều có nhi đồng bởi vì onl quá muộn bị cha mẹ đuổi đi logout.

Trong lúc đó Thiên Nguyên Sát Na tỉnh lại một lần, sợ hãi kêu: “Còn chưa chấm dứt?”

“Sắp. Dây cáp mạng hội trưởng bọn họ bị bạn gái rút.”

“…”

“Đã xong.”

Hội trưởng Thịnh Thế Vương Triều bị rút dây mạng, như rắn mất đầu, trận địa lại có Duy Tâm đại thần trấn thủ, tất cả mọi người nhịn không được logout logout, đánh đánh, chửi rủa chửi rủa.

Từ lúc công hội chiến bắt đầu, kênh loa thường xuyên ân cần thăm hỏi tổ tông Xiêm Y Xốc Xếch, khi công hội chiến chấm dứt, kênh thế giới đều mắng Xiêm Y Xốc Xếch là phản đồ nội gián.

Kim Hạ làm như không thấy, bình tĩnh đi đánh tháp.

【 Mật 】 Áp Mỗ La: Công hội chiến đã xong, anh còn ở lại công hội của chúng ta không?

【 Mật 】 Xiêm Y Xốc Xếch: Hội trưởng mọi người nói như thế nào?

【 Mật 】 Áp Mỗ La: Hhắn tức điên, chuẩn bị chấm dứt công hội chiến liền đá anh ra ngoài.

【 Mật 】 Xiêm Y Xốc Xếch: Tùy tiện đi.

【 Mật 】 Áp Mỗ La: Em không hi vọng anh đi, ở lại đi, em đi nói với hắn.

【 Mật 】 Xiêm Y Xốc Xếch: Cho dù hắn đáp ứng, người khác cũng sẽ không phục.

【 Mật 】 Áp Mỗ La: Anh quản bọn họ làm gì.

Thiên Nguyên Sát Na cằm gối lên vai Kim Hạ, chứng kiến bọn họ [Mật], nheo mắt lại: “Thiểm Thiểm, em có ý gì a?”

“Áp Mỗ La bỏ hiềm khích trước kia, muốn em ở lại Thịnh Thế Vương Triều.”

“Có ý gì a! Em liều sống liều chết cuối cùng lại ở lại công hội á quân? Không được! Đối với em không công bằng!”

“Quán quân và á quân bất quá kém nhau một kỹ năng công hội, dù em gia nhập Phái Thiên Sơn cũng sẽ không có danh hiệu quán quân và điểm kỹ năng, cho nên liền ở lại đi.”

“Thiểm Thiểm, đừng nói giỡn, chúng ta cùng nhau tốt lắm, em còn chờ gì nữa mà ở lại Thịnh Thế Vương Triều?”

“Chờ gì, đổi tới đổi lui có ý nghĩa sao? Anh muốn quán quân en lấy cho anh, đừng nói nhảm.”

“… Thiểm Thiểm, em đây là đang chọc tức anh. Nói anh ép em giúp Phái Thiên Sơn đánh Thịnh Thế Vương Triều, làm em mất đi danh hiệu quán quân.”

“Ừ.”

“…”

“Cho dù em rất để ý danh hiệu quán quân, nhưng vẫn hy sinh vì anh. Anh cảm động không?” Kim Hạ giễu cợt nói.

“Cảm động thì đi tắm rửa ngủ đi, không có thuộc tính danh hiệu em có thể hành hạ anh đến chết.”

Thiên Nguyên Sát Na uất ức ghé vào trên bàn, hai mắt thất thần. Y hiểu được Kim Hạ đối với trò chơi có bao nhiêu coi trọng, danh hiệu thuộc tính quán quân có bao nhiêu người muốn, Kim Hạ vốn có năng lực đạt được, lại đem cơ hội vứt đi. Vì cái gì? Vì chứng minh hắn thích y hơn trò chơi sao.

“Thiểm Thiểm, đối với em anh và trò chơi cái nào quan trọng hơn?.”

Kim Hạ mắt lạnh nhìn y: “Trò chơi là giả thuyết, sao có thể so sách với thực tế? Được rồi, anh lăn xa ra chút đi.”

Đang đánh tháp, Thiên Nguyên Sát Na lần nữa phiền hà bị hắn ghét bỏ, Thiên Nguyên Sát Na đứng dậy, trở lại phòng mở laptop ra, đối với một tấm hình bên trong ngẩn người.

Đánh tháp xong cũng đến 3 giờ, Kim Hạ nghĩ Thiên Nguyên Sát Na hẳn là đang ngủ, liền trở về phòng của mình, hai người sau khi chính thức kết giao thì ngủ chung một giường, Kim Hạ không có thói quen cùng người khác chen chúc trên một cái giường, hơn nữa Thiên Nguyên Sát Na người này tướng ngủ rất kém, nửa đêm luôn đem hắn ôm ngủ. Buổi sáng, hắn còn có thể cảm nhận được cái đàn ông của Thiên Nguyên Sát Na ấn vào người, nếu không nhanh đem y đẩy ra, sáng sớm sẽ mệt chết. May mắn Thiên Nguyên Sát Na tỉnh dậy luôn muộn hơn hắn.

Kết quả sáng sớm ngày hôm sau, hắn mở mắt thấy Thiên Nguyên Sát Na ngồi ở bên giường không nhúc nhích nhìn hắn.

“…”

“Thiểm Thiểm, ra ăn sáng đi ~~ “

Hắn nghe lầm đi? Thiên Nguyên Sát Na sáng sớm đi làm bữa sáng?

Bữa sáng của hai người đều là ở căn tin công ty giải quyết, cuối tuần cũng là kêu bên ngoài, Kim Hạ thỉnh thoảng làm, Thiên Nguyên Sát Na sau khi ăn xong còn tỏ vẻ còn không bằng cơm bên ngoài.

Lời này Kim Hạ luôn luôn nhớ ở trong lòng, cho nên khi hắn ăn sáng, nói: “Còn không bằng gọi bên ngoài.”

“Không ngon sao? Lần trước em nói ăn thật ngon.”

“… Không phải anh tự làm?”

“Chỉ có trứng là anh chiên, còn lại đều là anh đi mua.”

“…”

Kim Hạ trầm mặc.

“Thiểm Thiểm, anh muốn đối tốt với em, cho nên mới đi mua, nếu anh muốn ngược đãi em, liền tự mình xuống bếp.”

“Cảm ơn anh.”

“Anh yêu em.”

“…”

“Anh không có gì thì trở lại như bình thường đi.”

Hôm nay có chút không bình thường, Kim Hạ coi như thần kinh Thiên Nguyên Sát Na xếp lộn chỗ, cũng không để ý đến y, cơm nước xong nhanh nhẹn dọn dẹp để đi làm. Khi rửa chén Kim Hạ còn nói: “Lần sau vẫn là ăn bên ngoài đi, rửa xong chén dĩa đi làm sẽ muộn.”

“Trở về rồi rửa.”

“Nếu là Phong Tranh, anh như vậy em ấy sẽ đánh chết anh.” Kim Hạ ngẫu nhiên sẽ cảm khái, “Cùng Phong Tranh ở chung, sinh hoạt khỏi nói có bao nhiêu hạnh phúc, em mỗi ngày chỉ cần chờ ở trước máy vi tính, hắn sẽ xử lý tốt hết thảy.”

Thiên Nguyên Sát Na trầm ngâm một lát: “Lần sau anh giúp em phơi quần áo.”

Một lần khi Kim Hạ phơi quần áo nói qua lúc hắn ở Bắc Kinh quần áo đều là Phong Tranh giúp hắn giặt. Phong Tranh không làm thêm giờ, mỗi ngày đều lau chùi bàn ghế.

“Cảm ơn.” Kim Hạ nghe được câu này thầm thoải mái, “Em mỗi ngày chỉ chịu trách nhiệm ăn cơm, nấu cơm rửa chén đều là một mình em ấy đảm nhiệm.”

“…” Thiên Nguyên Sát Na nói, “Em ấy còn phụ trách đút em sao?”

“…”

“Hắc hắc, anh thắng. Em ấy nhất định sẽ không giống như anh mỗi ngày lái xe đưa em đi làm. Sau này không cần lấy anh và hắn ra so sánh, em suy nghĩ lại, nếu anh lấy em và Ngụy Ngữ Mộng ra so sánh em sẽ có tâm tình gì.”

“Em và Ngụy Ngữ Mộng giới tính không giống, có thể so sánh?”

“…”

Tháng mười, phân đội võng phối có thời gian. Trong khoảng thời gian này, Kim Hạ thường xuyên cùng Hiên Phi bàn về việc Thiên Nguyên Sát Na gần đây bị câu hồn, từ một trạch nam ngồi ăn rồi chờ chết biến thành thượng nam nhân ba tốt vào được phòng khách vào được nhà bếp, tuy rằng y nấu gì đó không thể ăn, nhưng y sẽ kêu cơm ngoài, còn rửa chén phơi quần áo.

Hiên Phi uyển chuyển hỏi hắn: “Cậu bình thường đều ở nhà làm gì?”

“Chơi game.”

“…” Kim Hạ nói, “Thiên Nguyên hiện tại rất ít chơi, tôi hoài nghi y đã chán, hiện tại cũng không làm gì, chỉ PK.”

Toàn bộ chức nghiệp của Thiên Nguyên Sát Na đều luyện tới max level, trang bị cũng từ súng bắn chim đổi thành pháo, Thiên Nguyên Sát Na hiện tại lên mạng là chạy thẳng đến lôi đài, thấy Xiêm Y Xốc Xếch liền trực tiếp thoát game. Kim Hạ hoài nghi y đang từ mấy tay mơ tìm tự tin “Cường giả”, có lẽ y cũng mê luyến cái khoái cảm đem người khác chà đạp đến chết.

“Vừa lúc, mười một đến chơi, tôi giúp cậu thẩm vấn một chút.”

Hiên Phi đặc biệt quan tâm đời sống tình cảm của hắn, sinh nhật luôn chúc Kim Hạ tìm được người yêu thương. Thiên Nguyên Sát Na là người quen, hắn cũng cổ vũ Kim Hạ đem y bẻ cong, nhưng hắn còn chưa dùng mưu trí thảo luận cùng bẻ cong Thiên Nguyên Sát Na. Trực giác nói cho hắn biết, nếu bị Thiên Nguyên biết là hắn cổ vũ Kim Hạ bẻ cong y, Thiên Nguyên Sát Na sẽ đem hắn xếp vào sổ đen.

Hiên Phi ở thành thị ven biển mở một quán cà phê ở bờ biển. Kim Hạ xem qua ảnh chụp trên mạng, đặc biệt tươi mát trong lành, mùa du lịch quán cà phê rất đông, bình thường cũng có rất nhiều cặp đôi đến quán ngồi ở sát cửa sổ dựa vào nhau, hoặc là xem một quyển sách, đều là chuyện rất hưởng thụ.

Bạn trai Hiên Phi đã ba mươi, khí tức thẳng thắng chính trực. Cuộc sống vợ chồng son hiện tại thật sự hạnh phúc, chỉ còn kém ra nước ngoài làm giấy tờ.

Loạn Thế Lưu Tinh ở võng phối cùng Hiên Phi “Kết đôi”, vì thế bạn trai Hiên Phi ghen qua mấy lần, thậm chí muốn Hiên Phi không chơi võng phối nữa. Hiên Phi đối võng phối rất nhiệt tâm, nên không thèm để ý kháng nghị của y. Loạn Thế Lưu Tinh biết mình bị bạn trai Hiên Phi xem như tình địch, áp lực rất lớn, hơn nữa một phòng nam nhân chỉ có hắn là thẳng, hắn luôn lo lắng cho mình gần mực thì đen.

Sau này cùng Thiên Nguyên Sát Na gặp lại, cũng lẩm bẩm sao y lại cong rồi, giữ vững lễ tiết của quý huynh chạy đi đâu rồi, Thiểm Thiểm còn là một bé trai vân vân.

Cuối cùng, còn sát phong cảnh xả một câu: “Phong Tranh và Thiểm Thiểm mới là tuyệt phối.”

“Phối em gái cậu.” Thiên Nguyên Sát Na không khách khí.

“Phong Tranh thật sự thích Thiểm Thiểm, em ấy muốn cùng Thiểm Thiểm cả đời, không giống như cậu chỉ chơi đùa một chút. Tôi nói nếu cậu không tính toán cả đời thì cần gì cướp người với Phong Tranh?”

“Cậu đi hỏi Thiểm Thiểm đi, nguyện ý cùng tôi tốt một chút hay là nguyện ý cùng Phong Tranh tốt cả đời?”

“Cậu là cặn bã. Cặn bã!”

Thiên Nguyên Sát Na cho hắn ngón giữa, Loạn Thế Lưu Tinh rít gào nhào lên, thay trời hành đạo trừng phạt tiện nhân kia.

Hai người ầm ĩ đủ rồi, bắt đầu đàm luận đàng hoàng: “Phong Tranh nói sẽ đưa bạn tới, cậu đoán sẽ là ai?”

“Nam nhân của em ấy đi?”

“Không có khả năng, Phong Tranh đã nói với chúng ta rồi, ngày hôm qua em ấy còn muốn đem Thiểm Thiểm bắt cóc nhốt trong tầng hầm.”

“Thiểm Thiểm đã đi theo tôi rồi, hắn không phải hướng tới tình yêu thuần khiết sao? Thiểm Thiểm hiện tại vừa không thuần khiết cũng không không rảnh rỗi, không phù hợp tiêu chuẩn hắn.”

Nói đến cái này, Loạn Thế Lưu Tinh lén lút hỏi y: “Huynh đệ, cậu và Thiểm Thiểm lần đầu tiên không khẩn trương sao? Lần đầu tiên thượng nam nhân cảm giác như thế nào vậy? Đối với nam nhân mà có thể cứng lên thì cậu trời sinh chính là cong rồi!”

“Bởi vì là Thiểm Thiểm, tôi sẽ tự nhiên mà đem hắn đẩy ngã.” Thiên Nguyên Sát Na đẩy y ra, “Nếu như là cậu, tôi chỉ sợ mình bị bất lực.”

“Hiên Phi thì sao?”

“Hắn là bạn gay tốt.”

“Phong Tranh? Bộ dạng em ấy cũng không kém nha.”

“Không phải Thiểm Thiểm tôi ai cũng không muốn.”

“Nếu như vậy, là có thể tốt cả đời rồi. Đồng tính luyến ái có cái gì không được, khó có thể gặp được người mình yêu mến, là tôi tôi liền chặt chẽ nắm lấy, cho dù là nam nhân.” Đây là độc thân hai mươi lăm năm Loạn Thế Lưu Tinh cảm khái, “Có đôi khi thật muốn tìm người thích hợp, nhưng không phải người trong lòng thì dù có là đại mỹ nữ tôi cũng không muốn. Mẹ tôi bức tôi xem mắt, không biết tình yêu không thể có nhờ vào xem mắt sao, tôi muốn kết hôn với người mà mình hợp ý.”

Thiên Nguyên Sát Na cầm ly cà phê, mắt liếc về phía hai người Kim Hạ, Hiên Phi đang ngồi trên đá ngầm ngoài quán: ” Cho dù kết hôn cũng có thể có ly hôn. Hai người cùng một chỗ chính là cùng một chỗ, cái gì mà cả đời thiên trường địa cửu đều là lời ngon tiếng ngọt mà con trai dụ dỗ con gái. Cậu xem tôi cũng là một nam nhân không tồi, Thiểm Thiểm là tiểu tử ngốc sao? Hứa hẹn với hắn hắn cũng không tin.”

Loạn Thế Lưu Tinh nói: “Nhưng còn hơn là mới vừa cùng nhau cậu liền nói cái gì n năm sau liền chia tay nhau, xúi quẩy bao nhiêu.”

Một giọng nói từ trên trời giáng xuống: “N năm là mấy năm, Thiên Nguyên anh nói ba mươi tuổi kết hôn, vậy cảm tình là ba năm? Tốt lắm, đây ba năm sau sẽ tốt nghiệp, đến lúc đó Thiểm Thiểm chính là của em.”

. : .

VD vs VP

☆ Ưu điểm của y

C54 – Thiểm Thiểm học cách thay đổi.

Thiên Nguyên Sát Na ngẩng đầu nhìn nơi phát ra âm thanh, khinh bỉ: “Tỉnh đi, Thiểm Thiểm đã không còn phù hợp tiêu chuẩn của chú em.”

Phong Tranh nhảy qua cái bàn, ngồi lên ghế sô pha, hai chân khoát lên đùi Thiên Nguyên Sát Na, thuận tiện cho y một cước: “Em ở Mĩ đã nghĩ thông suốt, chỉ cần Thiểm Thiểm sau này là của mình, em sẽ nguyện ý đối tốt với anh ấy cả đời.”

Thiên Nguyên Sát Na không nói gì, đồng thời đem tầm mắt dời về phía nam nhân cao lớn ngoài cửa, khoảnh khắc đó khóe miệng y co giật: “Nam Bác? Sao anh ở chỗ này?” Đầu y đảo một cái, “Bạn mà Phong Tranh nói là anh?”

Nam Bác cũng ngoài ý muốn ở đây thấy người quen: “Thẩm Hoài nói đưa anh đến nhà bạn chơi, anh không nghĩ tới bạn hắn nói là cậu.”

“Thẩm Hoài?” Thiên Nguyên Sát Na kịp phản ứng ra đây là tên thật của Phong Tranh, y và Phong Tranh là bạn trên mạng, vậy Phong Tranh cùng Nam Bác là quan hệ gì? “Hai người khi nào thì quen nhau?”

Phong Tranh bắt chéo hai chân, không chút để ý trả lời: “Ba tháng trước quen ở quán bar.” Ánh mắt của hắn bình tĩnh nhìn đá ngầm xa xa ngoài cửa sổ, “Hai thụ kia đang làm gì.”

Thiên Nguyên Sát Na giễu cợt hắn: “Em cũng đi qua nói chuyện đi, ba khuê mật nhất định có rất nhiều điều muốn nói.”

Ở võng phối ba người họ ở trong mắt người hâm mộ chính là quan hệ khuê mật, Phong Tranh không giải thích đích thực tính cách của hắn, xem ra, là cố ý cường điệu mình là công không thèm chấp nhất những hành vi nhỏ nhặt của thụ.

Phong Tranh mị nhãn nhíu lại, quăng cho y cái liếc mắt khinh thường. Hắn chỉ vào vị trí bên cạnh Loạn Thế Lưu Tinh: “Anh ngồi đi, không cần câu nệ.”

Nam Bác sau khi ngồi xuống liền hỏi Thiên Nguyên Sát Na: “Kim Hạ cũng tới sao? Mọi người đều ở trên mạng quen nhau?”

Nam Bác còn chưa biết y và Kim Hạ kết giao, hôm nay việc này e rằng không thể giấu diếm được nữa. Phong Tranh thằng nhãi này nhất định là cố ý đưa Nam Bác tới, muốn làm gì? Muốn Nam Bác đem quan hệ của y cùng Kim Hạ nói cho cho ba mẹ y biết? Hay để Nam Bác đảm nhiệm vụ bóng đèn, hoặc là liên thủ cùng Nam Bác đem Kim Hạ bắt cóc?

Thiên Nguyên Sát Na đang suy nghĩ miên man, không tâm tình ứng phó Nam Bác. Phong Tranh liền mở miệng nói: “Chúng tôi là bạn trên mạng. Kim Hạ là vợ của y.”

Nam Bác nghe xưng hô thế cười cười, y nghĩ, đây là biệt danh giữa bạn bè thân quen.

Kết quả Phong Tranh nói tiếp: “Thiên Nguyên và Kim Hạ kết giao.”

Nét tươi cười trên gương mặt Nam Bác đọng lại, diễn cảm kia khỏi phải nói có bao nhiêu đặc sắc. Phong Tranh xấu xa cười, hắn cười rộ lên cả phòng như sinh cảnh xuân, Loạn Thế Lưu Tinh tỏ vẻ mù mắt, cũng an ủi khai đạo cho Phong Tranh rằng chân trời nơi nào cũng có hoa thơm cỏ lạ cần gì treo cổ trên ngọn cây Thiểm Thiểm này.

“Anh câm miệng.” Phong Tranh quát lên.

Loạn Thế Lưu Tinh vỗ vỗ ngực mình: “Ca cho em trai mượn ngực dựa vào, ngoan, đừng đi hoành đao đoạt ái*.”

*dùng biện pháp mạnh, dùng bạo lực để cướp đoạt tình yêu

Phong Tranh nói : “Em khi nào thì cần hoành đao đoạt ái?”

Loạn Thế Lưu Tinh nhìn Nam Bác: “Mượn đao giết người cũng không tốt, không tốt.”

Phong Tranh hừ cười: “Anh nói đúng. Có câu ngạn ngữ gọi là, trai cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, bọn họ là trai cò, em chính là ngư ông kia.”

Thiên Nguyên Sát Na nhìn Phong Tranh lại nhìn Nam Bác, chỉ cảm thấy đau đầu.

Nam Bác sau khi tiêu hoá xong tin tức kinh người này, liền nói: “Anh nói cho ba cậu biết.”

Một câu nói liền đem Thiên Nguyên Sát Na đánh nhốt vào Địa Ngục tầng thứ mười tám: “Anh đê tiện vô sỉ!”

Nam Bác xem thường: “Một tên gia hỏa bú sữa chưa dứt cũng học người ta chơi đồng tính luyến ái? Ba của cậu không đánh chết cũng sẽ đem cậu đuổi ra khỏi nhà, sau đó tìm tiểu tam sinh lại một đứa con nối dõi tông đường.”

Phong Tranh kinh hô: “Ba của anh là ở thời đại nào xuyên qua?”

“Đồ cổ, em tự hiểu.”

“Em không hiểu được.” Phong Tranh nói, “Em lớp 12 come out, ba mẹ liền bình tĩnh tiếp nhận, em nói muốn về nước tìm người kết giao, bọn họ sẽ cho em về nước.”

“Đó là bởi vì em có một cặp cha mẹ sáng suốt. Ba của Triển Nguyên không phải, năm đó anh come out ông ta liền bắt Triển Nguyên cách anh xa ra một chút, cho đến khi Triển Nguyên trưởng thành có bạn gái ông mới yên tâm.” Nam Bác nhớ lại chuyện cũ, “Ba mẹ anh năm đó thiếu chút nữa đem anh đánh chết, may mắn Dì Triển khuyên bảo mẹ anh, anh mới có thể xuất ngoại học chuyên sâu.”

Phong Tranh: “Vậy mẹ y hẳn là rất cởi mở?”

Nam Bác cười cười: “Đó là bởi vì anh không phải con của bà.”

Thiên Nguyên Sát Na: “…”

Phong Tranh: “…”

Thiên Nguyên Sát Na tuyệt vọng nằm vật xuống ghế sô pha, Nam Bác nói: “Một câu nói đầu tiên của anh đã có thể đem cậu quật ngã, Kim Hạ với cậu ở cùng một chỗ một chút bảo đảm cũng không có.”

Phong Tranh trầm trọng gật đầu: “Em khuyên anh sớm một chút chia tay với anh ấy, ba anh chỉ có một đứa con, nhất định sẽ muốn anh nối dõi tông đường.”

Nam Bác nói : “Đến lúc đó cho dù ông ấy đồng ý cho cậu và Kim Hạ ở cùng một chỗ cũng sẽ bắt cậu tìm nữ nhân kết hôn, mặt mũi cần phải giữ, sau đó lại sinh ra tôn tử, hương khói cũng không thể đứt đoạn.”

“Anh ầm ĩ chết được.”

“Cậu có bản lĩnh cùng ông ấy đoạn tuyệt quan hệ, buông tha cho triệu vạn gia sản. Chỉ sợ Kim Hạ đối với cậu không quan trọng như vậy.” Nam Bác vô tình cười nhạo, “Không có ba cậu, cậu chính là củi mục, anh xem Kim Hạ còn thích cậu chỗ nào.”

Lời này Phong Tranh nghe vào không vui: “Thiểm Thiểm mới không phải vì y có tiền mới ở cùng y, anh ấy không phải người như vậy.”

Nam Bác nhíu mày: “Y trừ bỏ tiền còn có ưu điểm gì?”

Phong Tranh đứng đắn: “Anh không phát hiện thanh âm y đặc dễ nghe?”

Nam Bác: “…”

Phong Tranh ai thán: “Em chính là thua ở chỗ thanh âm không công bằng y, mê hoặc Thiểm Thiểm không được.”

Nam Bác không thể hiểu được thế giới âm thanh, từ nhỏ nhìn thấy Triển Nguyên lớn lên, y cũng không chú ý thanh âm của Triển Nguyên đặc biệt từ tính mê người. Nghe Phong Tranh nói, Kim Hạ là nhìn trúng thanh âm của y? Sau đó lại ý thức được, bản thân mình đối Kim Hạ hiểu biết quá ít.

Kim Hạ đến đây còn chưa kịp đi vào quán cà phê đã bị Hiên Phi kéo ra biển, hai người hàn huyên rất nhiều, đơn giản đều là cuộc sống, tình huống phối âm, võng du. Hiên Phi nói tới tương lai: “Tôi và y đã có dự tính.”

“Thật tốt.”

Hắn cũng chưa vì tương lai mà dự tính. Đã đem nhân vật trò chơi thành con gái mình, Kim Hạ cũng không còn tính toán gì, nuôi con nhất định rất vất vả, hắn phỏng chừng không có thời gian để chăm sóc con mình. Hắn ngay cả bản thân còn không tự lo được, đặc tính trạch nam chính là mì tôm làm bạn cả đời, hiện tại có Thiên Nguyên ra tiền kêu đồ ăn bên ngoài, cuộc sống mới được cải thiện.

Kim Hạ nói thẳng hắn và Thiên Nguyên Sát Na không có tương lai, có thể đến bao lâu thì đến. Hiên Phi nói: “Thiên Nguyên người này nha, kỳ thật có chút bảo thủ.”

“…”

“Mặc dù là công tử ca phú gia, thanh âm cũng phong lưu trứ danh, nhưng bản nhân trái lại rất thuần khiết, đại học chỉ có một người bạn gái, nắm tay hôn hôn môi, là hết. Với điều kiện của y, muốn cô gái dạng gì mà không có? Nhưng y chưa từng nghĩ tới làm chuyện xằng bậy. Hơn nữa y chờ bạn gái năm năm, nhớ mãi không quên… Ách, chính là năm nay mới bắt đầu quên.”

Kim Hạ mặt than nghe, nghe đến câu cuối cùng mới bắt đầu hòa hoãn.

“Y nói yêu thương đều là lấy kết hôn làm điểm đích, nếu không thì tình nguyện ôm máy tính qua nửa đời sau, này cậu có biết đi.”

Kim Hạ gật đầu.

“Cái này cùng nguyên tắc y kết bạn giống nhau, không dễ dàng kết bạn, nhưng khi kết bạn thì chính là xuất phát từ nội tâm, tri kỷ bạn tốt, bạn bè huynh đệ. Y không muốn yêu đương, nhưng nếu yêu đương liền tuyệt đối kinh thiên động địa tập trung cho cả đời. Cho nên tôi cảm thấy y ngoài miệng nói hãy cùng nhau một thời gian, nhưng chính là, y còn muốn tiếp tục với cậu một lúc… Sau đó liền cả đời.”

“… Cảm ơn.”

Hiên Phi đang an ủi hắn, Kim Hạ chỉ có thể tỏ vẻ cảm tạ.

“Thiên Nguyên y thích con nít, hướng tới một gia đình đầy đủ, cậu có thể suy nghĩ thử xem.”

“Tôi nghĩ y hướng tới gia đình đầy đủ nhưng không muốn làm vú em, mà tôi cũng sẽ không làm vú em.” Thiên Nguyên Sát Na hướng tới một gia đình là y ngồi trước máy tính, có người vì y chuẩn bị hết thảy chuyện trong nhà, có thể tùy thời tùy chỗ chơi đùa với con nít lại không cần trông chừng suốt 24h. Cùng Kim Hạ một chỗ, ngồi trước máy tính là Kim Hạ, hắn phải chuẩn bị tốt hết thảy chuyện trong nhà.

Hai người trước khi ở cùng một chỗ lúc đầu nên làm cái gì, nên thông qua điều gì cũng không chuẩn bị, trong nhà cái gì bị hư cũng không dọn, sẽ chờ nhân viên đến quét tước sửa sang lại. Nếu hai người là bạn, thì rất hợp nhau, dù sao sớm hay muộn cũng phải chia tay, đều có gia đình riêng. Nhưng hai người kết giao rồi, cùng nhau sinh sống, Thiên Nguyên Sát Na liền không thể nhìn một gia đình hỏng bét, hi vọng có người mỗi ngày dọn dẹp, nhưng Kim Hạ thì không, y chỉ có thể tự làm. Kim Hạ cảm thấy được, Thiên Nguyên Sát Na đại khái có lẽ cũng đối với hắn có tình ý.

“Hiên Phi, bình thường nhà các anh ai dọn dẹp?”

“Tôi a.”

“Tôi không thích làm việc nhà. Thiên Nguyên cũng không thích.”

“Ách. Hai người có thể thay nhau làm, hoặc là thuê nhân viên đến.”

“Thiên Nguyên nói không thích có người lạ tiến vào lãnh địa của hai người.”

“Vậy y làm thôi.”

“Đúng nha, y hiện tại làm việc nhà, tôi cảm thấy được y sớm hay muộn sẽ bất mãn với tôi.”

“Đương nhiên, y ở nhà chính là đại thiếu gia.”

“Có phải tôi hẳn là nên vì y thay đổi một chút?”

“Này là chính cậu quyết định.”

“Mỗi ngày sau khi tan tầm tôi sẽ dành nửa tiếng để dọn dẹp.”

“Đem nhà mình dọn dẹp thật sạch sẽ chỉnh tề là chuyện thật vui vẻ, Thiểm Thiểm cậu nên thử thích loại cảm giác này, mà không nên bắt nó trở thành nhiệm vụ chán ghét.”

“Tôi chỉ là không thích đem thời gian lãng phí ở nơi khác ngoại trừ game.”

“… Anh thật phục cậu.”

“Tôi như vậy không thích hợp để cùng nhau sống đi?”

“Ách… nam sinh như thế cũng thật bình thường.”

Di động Hiên Phi vang lên, gọi tới, là bạn trai hắn.

“Thiểm Thiểm, Phong Tranh đến rồi, còn dẫn theo bạn, gọi là Nam Bác.”

“…”

“Cậu biết?”

“Thủ trưởng tiền nhiệm của tôi.”

“Thật là, mọi người đều biết.” Hiên Phi không suy nghĩ nhiều, “Nghe nói y cũng biết Thiên Nguyên.”

“Ừ, bọn họ trước đây là hàng xóm, hiện tại Nam Bác là phía đối tác của ba y.”

“Đi thôi, chúng ta trở về. Thiểm Thiểm, cho anh nói một câu, anh cảm thấy Thiên Nguyên người này tốt lắm, muốn tính chuyện lâu dài, chính là tính tình chơi đùa khá lớn, giống như một đứa trẻ to xác. Anh vẫn cảm thấy y sẽ tìm một nữ nhân ôn nhu bao dung, kết quả tìm cậu như vậy…”

“Tôi là dạng gì?”

“…”

“Vừa không ôn nhu cũng không bao dung. Tôi biết, tôi sẽ tự kiểm điểm.”

Nhưng bộ dạng Kim Hạ tuyệt không giống tự kiểm điểm. Hiên Phi cười khổ, tính cách Kim Hạ người bình thường không chịu nổi, nhưng Thiên Nguyên lại cảm thấy hắn là người đối đãi người khác không chân thành cũng không giả dối, giống như thân phận bối cảnh của Thiên Nguyên, tìm một người chân thành không giả dối với y so với tìm một mỹ nữ ôn nhu bao dung có năng lực cùng y tán gẫu còn khó hơn.

“Không có việc gì, Thiểm Thiểm cậu như vậy là tốt rồi, để y đối với cậu ôn nhu lại bao dung.” Hiên Phi nắm cả bờ vai của hắn, “Cái kia, cậu đối với y không cần quá tốt, dù sao người như vậy nhiều lắm, y không hiếm lạ những người bình thường.”

. : .

2 thoughts on “VD vs VP – Chương 53 + 54

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s