(END) AT5P – 4

Ái tình năm phút

Chương 4

“Anh, vậy, em về trước.” Chung Quỳ nhìn vẻ mặt anh trai một chút, liền biết mình nên nhanh về trước, đi hướng ngược lại. Sau đó len lén ở phía đối diện nhìn tình huống bên này.

Hai anh em bọn họ kém nhau bốn tuổi, từ nhỏ chính là anh trai bảo vệ em gái, em gái cũng xem anh trai là tri kỷ, tình yêu của anh trai nhiều năm như vậy cô cũng biết một hai, mà Ngũ Duyệt là một người cô cảm thấy đáng tin cậy nhất.

Ngũ Duyệt thật ra rất thích anh trai. Nếu không cũng sẽ không dùng thời gian dài như vậy gọi điện thoại mỗi ngày.

Anh trai luôn dùng thái độ ôn hoà, Chung Quỳ cảm thấy nếu đổi lại là mình, đã sớm buông tay.

Tính tình anh trai chính là như vậy, rất ít khi chủ động, nhưng lại rất biết cự tuyệt. Chuyện gì cũng dấu ở trong lòng, đối với cô là em gái thân nhất cũng rất ít khi nói ra ý nghĩ chân thật, đối với người khác lại lạnh lùng.

Khi đó bọn họ vì sao lại chia tay làm em gái cô lại không biết, chẳng qua là anh trai cũng rất lâu không có người thương rồi, nếu như hai người có thể ở cùng nhau, vậy thì rất tốt.Đều là người trong lòng nhau mà.

Chung Quỳ nhìn thấy Chung Minh đi lên vài bước, chủ động vỗ vỗ bả vai người đang ngẩn người.

Ngũ Duyệt ngẩng đầu nhìn, thấy người, đầu tiên là giật mình, sau đó liền cười tươi.

“Đúng lúc đi ngang qua.” Chung Minh nói.

“Đã lâu không gặp. ” Ngũ Duyệt cười rất vui vẻ.

“Muốn đi ăn?”

“Ăn thử một chút. Đi cùng nhau không?”

Trong đôi mắt Ngũ Duyệt mang theo chút mong đợi.

Chung Minh suy nghĩ một chút, đem câu: “Anh ở chỗ ba mẹ ăn rồi.” nuốt xuống.

“Cùng nhau đi.”

Lúc ăn cơm. Bình thường rất hay nói Ngũ Duyệt ngược lại không nói được gì.

Chung Minh chậm rãi ăn. Đã lâu không gặp, người này thật ra không thay đổi bao nhiêu. Muốn hỏi dạo này như thế nào, thì phát hiện mình căn bản cái gì cũng không cần hỏi, y biết rất rõ. Ngũ Duyệt cái gì cũng nói với y.

“Hôm nay là sinh nhật âm lịch của em. ” Ngũ Duyệt ăn vài miếng sushi, uống trà đại mạch.

Chung Minh có chút lúng túng, nhất thời không biết nói gì: “Thật xin lỗi, anh không nhớ rõ.”

“Em từ trước đến giờ không làm sinh nhật âm lịch. ” Ngũ Duyệt cười nói: “Chẳng qua là nguyện vọng sinh nhật vẫn phải có.”

“Ừ?”

“Chung Minh, chúng ta thử lại một lần có được hay không?” Ngũ Duyệt không nhìn người, mà nhìn cái dĩa trên bàn: “Lần đó em trở về… Là do em quá tùy hứng. Em cho rằng trong lòng vẫn không bỏ y xuống được, nhưng khi gặp lại mới phát hiện, thật ra trong lòng em đã sớm buông tay, vết sẹo cũng đã lành. Khi đó cậu ấy bệnh vô cùng nặng, lúc đi cũng gấp gáp… Chờ em trở lại rồi, anh cũng có người khác… Em hỏi Tiểu Quỳ mới biết anh không có bạn, mới mỗi ngày gọi điện thoại. Cũng không biết… có cơ hội hay không…”

Hắn nói rất chậm rãi, bất đắc dĩ cười.

Chung Minh cảm thấy mình hình như rất thích bộ dạng ấy, cũng không phải là bộ dáng đặc biệt ấn tượng người.

Nhưng mà, trong lòng Chung Minh vẫn cảm nhận được một cảm giác quen thuộc, y mấy ngày nay vẫn cảm thấy có gì không đúng lắm, bây giờ tìm thấy rồi, rốt cục đó chính là cảm giác này đây.

“Ừ, được.” Chung Minh trả lời vô cùng nhanh. Y cũng đang cười.

Chung Minh đáp ứng.

Y thấy Ngũ Duyệt nâng mắt nhìn mình. Cười đến ánh mắt đều đỏ.

Sau đó.

Chung Minh và Ngũ Duyệt bàn bạc thuê một căn nhà cách nơi hai người làm việc không xa.

Phòng không lớn, nhưng đủ để hai người ở.

Chung Minh lúc trở về nhà ba mẹ ăn cơm thì ba mẹ lại khơi chuyện tìm bạn gái, Chung Minh cũng không giả bộ ngớ ngẩn lừa gạt nữa. Bình tĩnh nói ra ý định của mình. Cũng đang suy nghĩ mua nhà ở.

Ba mẹ một bên vừa vui mừng vừa sợ hãi với quyết định đột ngột của con mình.

Đứa con không nói nhiều, hai lão nhân cũng không hỏi nhiều.

Chung Minh và Ngũ Duyệt rốt cục lại ở cùng một nơi, có ngôi nhà của riêng mình.

Ngũ Duyệt cũng không tăng ca mỗi ngày nữa, đến cuối tuần thì đi dạo cùng Chung Minh.

Mà Chung Quỳ cùng viên chức nhỏ trong phòng làm việc yêu nhau, xác lập quan hệ.

Hết thảy đều ở hướng phát triển tốt.

Ngày đó Ngũ Duyệt nằm ở trên giường hỏi Chung Minh: “Em cho là anh sẽ không chấp nhận.”

Chung Minh suy nghĩ một chút nói: “Có thể là bởi vì đã qua tuổi yêu đương hành hạ. Muốn chọn người khác, anh còn thích em hơn.”

“Tại sao?”

“Rất thích nghe em ở trong điện thoại nói liên miên cằn nhằn. Cảm thấy bản thân anh rất cần thiết.”

“Em sợ anh chê em phiền.”

“Lúc mới đầu đúng là rất phiền. Nhưng khi quen thì cảm thấy rất tốt.”

Ngũ Duyệt nghe, cọ cọ người Chung Minh một chút: “Đúng rồi, Trung thu được nghỉ mấy ngày, anh muốn làm cái gì?”

“Em không phải là lâu rồi không về nhà sao, muốn đi thăm ba mẹ em không? ” Chung Minh hỏi.

“A, tạm thời không thể quay về nha. ” Ngũ Duyệt thở dài.

“Tại sao?”

“Em nói chuyện của chúng ta với ba mẹ, bây giờ còn đang trong quá trình để bọn họ tiếp nhận. Tạm thời không thể quay về.” Ngũ Duyệt bắt được tay Chung Minh: “Lần trước trở về, thấy sinh ly tử biệt, mới biết được chết là chuyện rất đơn giản, nhân sinh chỉ có mấy năm, không thể để quá khứ làm cho mình hồ đồ. Muốn sống một cách quang minh chính đại. Anh xem chúng ta cũng không thể chiêu cáo thiên hạ biết chúng ta sống chung, ít nhất em muốn để người thân chúng ta biết chúng ta ở chung một chỗ. Trước kia không dám, hiện tại hiểu được, liền trở nên đặc biệt dũng cảm.”

“Ừ.”

“Nghỉ lễ anh phải về chỗ ba mẹ anh sao? Hay là anh về nhà thăm ba mẹ cùng Tiểu Quỳ, em đi đến hội chợ thành phố bên cạnh, bên kia mở vào Trung thu.” Ngũ Duyệt rất quan tâm chăm sóc, hắn không muốn làm khó Chung Minh.

Chung Minh nghe lại nói: “Hội chợ kia rất vui sao?”

“Hẳn là vậy, em thấy trên mạng đề cử rất nhiều.”

“Ừ, anh cũng đi, cùng đặt vé đi.”

“A? Anh không trở về nhà? ” Ngũ Duyệt tò mò.

“Ừ, tình huống không khác gì em, bây giờ còn đang chiến tranh lạnh. Trong khi chờ đợi, trở về cũng bị hung đuổi ra ngoài, đợi Tiểu Quỳ hỗ trợ làm công tác tư tưởng rồi hãy nói.” Chung Minh nói đơn giản.

Ngũ Duyệt suy nghĩ lời Chung Minh nói một chút …, cả người đều kinh hãi.

Trong ấn tượng của hắn, Chung Minh sẽ không phải là người come out với người nhà.

Người này luôn lười biếng, dường như cái gì cũng không quá quan tâm để ý. Đối với tình cảm rất bị động, giống như chưa từng có ai đặc biệt đối với y.

Ngay cả khi bọn họ quay về với nhau, Ngũ Duyệt cũng đã chuẩn bị xong tư tưởng tùy thời Chung Minh muốn chia tay.

Bọn họ quen biết nhiều năm như vậy, Ngũ Duyệt rất hiểu y.

Ngũ Duyệt đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.

“Anh để ý một căn nhà, ở gần đây, chính là giá quá đắt.” Chung Minh ôm người bên cạnh, cúi đầu cười: “Đến lúc thanh toán cuộc sống của anh sẽ phải căng thẳng rồi, em không ngần ngại cùng anh?”

“Anh… Thật tình? ” Ngũ Duyệt vẫn cảm thấy không quá chân thực.

“Ừ. Thật tình. Chỗ ba mẹ anh vẫn chưa nói gì đến tính hướng của anh, có thể là do cảm giác, cảm thấy anh gặp được người đáng tin, hoặc là thời gian không đúng. Nghe thấy lời em nói, cảm thấy rất đáng giá.”

“Em không có gì hay…”

“Anh cũng vậy không có gì hay, nhưng em tốn nhiều tâm tư vãn hồi như vậy, anh muốn quý trọng, hơn nữa chúng ta rất thích hợp. Không phải sao?”

Mặt trời ngã về tây.

Ngũ Duyệt thu dọn, một đường chào tạm biệt cùng các đồng nghiệp.

Theo thói quen lấy điện thoại di động ra, ấn dãy số.

“Tan việc?”

Người đầu bên kia điện thoại đang trên đường đi, mang theo nụ cười.

“Tiểu Quỳ và Tiểu Vệ còn đang làm thêm giờ, em nói bọn họ buổi tối tới nhà ăn cơm.” Ngũ Duyệt đi ra khỏi cao ốc, ánh tà dương hôn lên khuôn mặt của hắn. Chậm rãi lấn áp.

Ngũ Duyệt nheo mắt lại, lấy tay che đi ánh nắng, bước đi nhẹ nhàng.

Ngũ Duyệt đi tới siêu thị cách đó không xa, chính thức tan việc ở Cao Phong, xung quanh toàn là người và luồng xe lưu động .

“Vậy chúng ta đi siêu thị trước. Em ngồi chờ đi, lập tức tới ngay.”

Ngũ Duyệt ở cửa siêu thị ung dung phơi ánh nắng mặt trời một lúc, rất nhanh, từ trong đám người tìm thấy một thân ảnh quen thuộc đang đi về phía hắn.

Trong biển người mịt mờ nhìn một cái là có thể nhận ra y.

Thân ảnh quen thuộc, và nụ cười quen thuộc.

Ngũ Duyệt vẫy vẫy tay cầm điện thoại.

Cách đó không xa Chung Minh liền thấy được ——

Rực rỡ dưới ánh trời chiều, có người được chiếu lên một tầng kim quang đẹp mắt.

Ôn nhu như nước, nụ cười tung bay.

Thật lâu sau này Chung Minh mới cảm thấy.

Cuộc sống của bọn họ thật đơn giản, thật yên lặng, không có kinh tâm động phách, nhưng hai bên đều thật tình trải qua cùng nhau.

Cái này chính là tình yêu.

Là tình yêu giữa y cùng Ngũ Duyệt.

« Hết »

Advertisements

17 thoughts on “(END) AT5P – 4

    1. sao lai ghet. boi vi luc do voi hai nguoi, tinh cam da ko con nhiet tinh roi. ban seme cung biet ban uke ve que la vi ko quen duoc tinh cu. ca hai deu hieu tinh huong. ban uke ko gian thi ban gian cai gi???? khong ai bat ban seme phai dung lai doi ban uke hoi tam chuyen y, neu luc do uke ko doi y thi seme lam tinh thanh cho ai coi? hon nua luc do con co nguoi yeu ban seme va theo duoi ban y. co ly do gi de bat ban y tu choi hanh phuc cua ban ay chu????

      Số lượt thích

  1. May là không ngược, đọc cái tên hơi sợ sợ, đọc mấy chương đầu cũng sợ 2 người không về lại được với nhau. x”D
    Truyện hay thật, nhẹ nhàng ấm áp, đọc xong tự dưng thấy thoả mãn.

    Cảm ơn bạn đã edit a ❤

    Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s