AT5P – 3

Ái tình năm phút

Chương 3

Mùa thu năm ngoái Chung Quỳ tốt nghiệp, vừa vặn vào đơn vị của Ngũ Duyệt, hai người cùng ở trong một phòng làm việc, mặc dù không cùng tổ nhưng Ngũ Duyệt đối với em gái của mình lại phi thường chiếu cố. Không bao lâu sau, có một ngày đột nhiên Chung Minh nhận được điện thoại của Ngũ Duyệt.

Bên kia trầm mặc thật lâu mới nói: “Có tiện nói chuyện với em một lát không.”

Thanh âm người nọ rất cô đơn, Chung Minh đáp ứng, bên kia cũng chỉ là nói liên miên cằn nhằn.

Trong số những người Chung Minh từng gặp gỡ, với Ngũ Duyệt là lâu nhất, Ngũ Duyệt cũng là người để lại hình ảnh sâu nhất trong lòng y.

Chung Minh lúc còn đi học đặc biệt có một học đệ dây dưa dính người, mỗi ngày gọi mười mấy cuộc điện thoại, hơn mười tin nhắn oanh tạc. Lúc vừa tốt nghiệp thì kết giao với bạn trai thích mặc nữ trang, ở trên giường đặc biệt nhiệt tình, vĩnh viễn không cách nào thỏa mãn. Sau lại chủ động theo đuổi một tiểu ca ở quán cà phê nhưng người ta dù thế nào cũng không chịu tiếp nhận mình, cũng làm mình tốn rất nhiều tiền. Sau đó là Ngũ Duyệt. Sau cùng chính là thực tập sinh thích dùng weibo QQ tú ân ái kia, công và tư chẳng phân biệt được nháo đến ai ai cũng biết…

Chung Minh có đôi khi cảm giác mình rất tra, trước kia chủ động bị động ở chung với họ, dù lúc đó thích thế nào nhưng khi muốn chia tay, chính là trở mặt lập tức, y sẽ không còn quyến luyến. Vậy nên dù có người chia tay khóc lóc tìm y mong hàn gắn, y cảm thấy nếu như đã hợp nhau thì sao phải chia tay? Nên đều lạnh lùng cự tuyệt.

Nhưng khi Ngũ Duyệt đến tìm y, Chung Minh lại không từ chối.

Có lẽ là bởi vì Ngũ Duyệt chỉ gọi điện mấy phút đồng hồ vào mỗi tối với y, chưa từng nói chuyện hàn gắn lại, cũng có thể là y thật sự không tìm ra lý do chán ghét Ngũ Duyệt. Cho nên lề mà lề mề, hai người mỗi ngày một cú điện thoại, hơn nửa năm rồi, chưa từng đứt đoạn.

Mỗi ngày đều là Ngũ Duyệt gọi điện thoại đến.

Nói liên miên cằn nhằn mấy phút đồng hồ, y cũng đáp lời, cuối cùng là chúc ngủ ngon hẹn gặp lại.

Có thể là vì đã đến tuổi, ba mẹ bên kia thôi thúc. Chung Minh càng ngày càng phát hiện mình lười tìm tình yêu kiểu kích động thời niên thiếu… và ước mơ đều dần dần phai mờ.

Có lẽ khi đến tuổi, có công việc ổn định, bắt đầu có một ít để dành, y cũng bắt đầu thật tình nghĩ tới, tương lai ——

Tương lai muốn đi đâu mua nhà làm thành hang ổ nhỏ của mình, tương lai muốn cùng một người như thế nào để đi tiếp cuộc sống.

Cùng nam nhân, hay là cùng nữ nhân…

Chung Minh đối với nữ nhân không phải là không có hứng thú. Chẳng qua là ở trước nam nhân và nữ nhân, y thích nam nhân hơn.

Có đôi khi chính y cũng tự khuyên chính mình: Không còn nhỏ nữa, vì tương lai cuộc sống an nhàn, ít tìm chuyện hành hạ bản thân đi, tìm một cô gái ôn nhu biết nghe lời kết hôn sinh con, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã cũng không phải là không được.

Tiếc là dường như y vẫn có chút không cam lòng, còn có cái gì đó không bỏ xuống được…

Chủ nhật hai anh em trở về nhà ba mẹ ăn cơm.

Ba mẹ lại càm ràm hai đứa tốt nghiệp sao không chịu ở trong nhà, ra ngoài thuê phòng ở lãng phí tiền mỗi ngày lại ăn đồ tùy tiện.

Chung Quỳ làm nũng nói nhà mình cách nơi bọn họ làm việc quá xa, ở ngoài đi làm thuận lợi, có thể ngủ nhiều hơn một chút.

Sau đó chính là nói chuyện đâu đâu, rồi bảo Chung Minh sớm tìm bạn gái.

Chung Minh có lệ nhiều năm như vậy, như cũ nói mấy câu đem ba mẹ dụ dỗ tốt, nhưng trong lòng lại ngày càng mệt mỏi.

“Xế chiều lên công ty một lúc, cảm thấy sức khỏe không thể so với mấy năm trước có thể một tuần làm việc bảy ngày trong cao độ. Bây giờ chỉ nhìn mấy bảng báo cáo liền nhức đầu… có thể là muốn nghỉ ngơi rồi.”

Tối nay lúc Ngũ Duyệt gọi điện thoại lại. Người kia đang ở bên ngoài, bên tai là thanh âm huyên náo của đường phố. Hình như tâm tình rất tốt, tiếng nói rất khoan khoái.

“Ừ. ” Chung Minh và Chung Quỳ đã xuống xe điện ngầm trên đường về nhà, không yên lòng đáp lời.

“A, anh đoán em đi ngang qua nơi nào?” Bên kia đột nhiên cao giọng.

Bên này vẫn là máy móc đáp lời.

“Cái quán dưới lầu nhà chúng ta trước kia anh còn nhớ không? Hiện tại biến thành một nhà hàng món Nhật Bản. Khi đó chúng ta oán trách gần nhà sao không có chỗ nào ăn được, muốn ăn một bữa ngon cũng phải chạy thật xa.” Ngũ Duyệt ở đầu kia điện thoại cười. Bên cạnh hắn còn có thanh âm mở cửa đóng cửa, còn có tiếng vang người ra ra vào vào.

Chung Minh đứng lại.

Bởi vì hiện tại bọn họ đang ở gần nhà trọ y và Ngũ Duyệt từng thuê, mà phía trước từng là một quán ăn nhỏ, hiện tại đã thành nhà hàng Nhật Bản.

Chung Quỳ thấy anh trai đứng lại, liền nhìn sang bên kia.

“Là Ngũ ca. ” Chung Quỳ nhìn thấy Ngũ Duyệt đứng nhìn bảng thực đơn to được dán trên cửa kính nhà hàng. Ngũ Duyệt một tay cầm điện thoại, mặt cách cửa kính rất gần, người nọ nghiêng mặt khóe miệng cong cong, bộ dáng hình như rất vui vẻ.

Lúc này trong điện thoại Chung Minh, người kia cười nói: “Em đi ra ngoài một chút, thật lâu không tới, nơi này thế nhưng đã mở cửa hàng này. Anh thích ăn đồ Nhật Bản, lần tới đưa Tiểu Quỳ tới ăn đi. Giá tiền hình như cũng không mắc lắm.”

“Ừ. ” Chung Minh đứng xa xa nhìn người kia, đột nhiên có một cảm giác quen thuộc chưa từng có ập vào.

Bọn họ sau khi chia tay không hề gặp lại, đã lâu như vậy, trừ việc mỗi ngày gọi năm phút điện thoại, cũng không còn gì.

“Ha hả.” Đầu kia điện thoại cười, Chung Minh thấy Ngũ Duyệt giơ tay lên xoa xoa bụng của mình sau đó nói: “Em đi vào thử một lần, ngày mai nói cho anh biết vị như thế nào.”

“Ừ. ” Chung Minh đi tới phía trước vài bước.

“… ” Người bên kia lại không nói gì, dường như đang chần chờ gì đó, hình như là ngẩn người nhìn về phía thực đơn .

Chung Minh cũng không biết nói gì. Cho nên trầm mặc một lúc. Ngũ Duyệt lấy lại tinh thần, hít vào một hơi lại nhàn nhạt thở ra.

Chung Minh nghe trong điện thoại di động không có cảm giác, nhưng nhìn vẻ mặt người trước mắt giống như là đang nhẫn nại điều gì đó.

“Ừm, trước tiên cứ như vậy đi, chủ nhật vui vẻ. Còn nữa, cảm ơn anh nói chuyện cùng em.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại.

Chung Minh thấy Ngũ Duyệt đứng ở nơi đó ngây ngốc nhìn điện thoại thật lâu thật lâu. Giống như là một pho tượng.

Có đứa bé ăn xong sôi nổi từ trong tiệm chạy ra đụng phải đùi của hắn, Ngũ Duyệt mới phục hồi tinh thần lại.

Ngẩng đầu nhìn căn lầu phía trên quán ăn.

Nơi đó đã từng là nhà ở ba năm của bọn họ.

. : .

Advertisements

4 thoughts on “AT5P – 3

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s