[KTT] Dương Thư Mị Ảnh – Sở Quân chi Giang hồ 100 câu hỏi – Kỳ Thượng

KỊCH TRUYỀN THANH

Dương Thư Mị Ảnh – Sở Quân chi Giang hồ 100 câu hỏi – Kỳ 1

Do xong sớm hơn dự tính nên Đậu post luôn.  (Còn vài chương đam nữa, chưa hết :)) )

Lưu ý : có 1 đoạn nhỏ 18+, trẻ em người lớn……..muốn nghe thì nghe =)) mình chỉ thông báo trước thôi :3. 

À mà, ai nghe anh zai A Xuân lồng vai Kỳ Dĩ trong “Chúng ta kịch giả….” ôn nhu bao nhiêu thì qua đây lồng vai Sở Phì Dương bựa bấy nhiêu =))))))))))

50 cau hoi

« Dương Thư Mị Ảnh »  Sở Quân giang hồ một trăm câu hỏi

( Thượng Kỳ • CJ Trích 50 câu hỏi ~ )

STAFF

Nguyên tác: Nam Phong ca

Kế Hoạch /Đạo diễn: Tiểu Tuệ 【 Mộc Thanh 】

Biên kịch/Chuẩn bị: Hàn Yên Sơ Cửu

Hậu kỳ: Tế Vân 【 Xuân Sắc Kinh Hồng 】

Trang trí: Kim Quất Nhi

Đa Cách trang trí: Lion Diễm

Tuyên truyền: Hi Hải 【KA. U】

CAST

Sở Phi Dương: A Xuân

Quân Thư Ảnh: Tô Tạ 【 Duệ Mỹ Thanh Xã 】

Tư Không Nguyệt ( người chủ trì ): HolyNight

Trình Tuyết Tường ( người chủ trì ): Dương Đông Húc 【Tiễn Đao Kịch Đoàn】

Tin Vân Thâm: Ngựa vằn 【Quyết Ý Đồng Nhân】

Cao Phóng: W! LL【Tứ Nguyệt Nhất Nhật Công Tác Thất 】

Tiểu sư đệ / giới thiệu chương trình 1: Thất Tinh Thảo 【 Tà Âm 】

Tiểu sư huynh / giới thiệu chương trình 2: Rosa 【KING】【Thanh Sang Liên Minh】

Thanh Phong đệ tử / người xem: Lý Tiêu Dao 【Thanh Thanh Melody】

Mai cô nương: Cesar

ChÂn thủy môn chủ: Tuyết Cơ 【Dực Chi Thanh】

Thủy nguyệt cô nương: Dambia con kiến 【Niết Bàn Công Tác Thất】

End song:

« Một người như mùa hè, một người như mùa đông »

Nguyên khúc: Một người như mùa hè, một người như mùa thu

Từ: Hàn Yên Sơ Cửu

Biểu diễn: Giáo Chủ Là Một Tiểu Thụ Ngạo Kiều

Hậu kỳ: YY Tự Động Sinh Thành Tích

 ***

Link Onl

Trans + Time + Encode : Đậu

Vid +  hình : Water 

Hình Sở Quân Chi Phiên Ngoại

Kịch Bản 

< Đệ nhất màn >

( Tiếng gà gáy )

【 Một ngày mới bắt đầu 】

( Tiếng quần áo ma sát, tiếng rời giường mang giày, tiếng bước chân, đẩy cửa)

Tiểu sư đệ: 【Duỗi lưng một cái 】 A ~~~【 Mạnh mẽ dừng lại, ngăn cản cước bộ vội vã của Tiểu sư huynh 】 Ai ai, sư huynh sư huynh ngươi đi đâu thế?

Tiểu sư huynh: Tiểu sư đệ, mau theo ta xem náo nhiệt đi!

Tiểu sư đệ: ( Vẻ mặt không tình nguyện ) Xem náo nhiệt gì a?

Tiểu sư huynh: Sách, chưởng môn sư huynh nói là cái gì Vương kia tới!

Tiểu sư đệ: ( Lầm bầm ) Đại sư tẩu nói rất đúng, đọc sách nhiều vào, người ta gọi là ( Gằn từng chữ ) Miêu. Cương. Cổ. Vương, hiểu chưa hả! ( Gọi ) Ai ~ ngươi chờ ta một chút a ~ ta cũng đi ~

( Tiếng bước chÂn xa dần, thanh âm náo nhiệt )

Trình Tuyết Tường: ( Cảnh giác ) Ngươi là người phương nào? Lén lút ở Thanh Phong kiếm phái làm cái gì?

Tư Không Nguyệt: Bổn vương là vương đứng đầu Miêu Cương, được mời tới đảm nhiệm MC phiên ngoại giang hồ 100 câu hỏi.

Trình Tuyết Tường: ( Nhỏ giọng ) thì ra là người hợp tác với ta là ngươi?

Tư Không Nguyệt: Hừ ~

< Đệ nhị màn >

【Mở màn thăm hỏi】

( Âm nhạc mở màn)

Thanh Phong đệ tử: ( Tiếng lật giấy ) ( Lật xem lời kịch ) Khụ ~ đại hiệp cùng giáo chủ chúng ta điềm điềm mật mật chán ngán hơn năm năm, cũng sắp đến giai đoạn “thất niên chi dương”. Tại thời kỳ nhạy cảm này, chúng ta rất vinh hạnh mời hai vị tình địch đến. Nhân vật: Minh Chủ Võ Lâm【 Dừng lại, hậu kỳ cắm âm thanh vào Minh Chủ, khụ khụ 】, cùng với Miêu Cương Cổ Vương đảm nhiệm MC phiên ngoại giang hồ 100 câu hỏi!

          Trình Tuyết Tường: ( Chính trực hắng giọng ) Khụ khụ ~

          Tư Không Nguyệt: … Ta không phải là tình địch của Tín Vân Thâm sao?

          Thanh Phong đệ tử: ( Nịnh hót cười ) Hắc hắc, là nhân tiện, nhân tiện sáp lại gần.

          Tin Vân Thâm: ( Tạc mao ) Hắn dám có ý nghĩ không an phận với Tiểu Phóng!

          Cao Phóng: Vân Thâm, hư ——

          Tin Vân Thâm: ( Đáng thương ) Nha.

          Thanh Phong đệ tử: Khụ khụ, chưởng môn sư huynh xin bình tĩnh. Phía dưới chúng ta có mời Sở đại hiệp ngọc thụ lâm phong cùng Quân giáo chủ càng thêm ngọc thụ lâm phong, đến trả lời tất cả câu hỏi, mọi người sẽ cảm thấy hết sức hứng thú —— Sở Quân cùng 100 câu hỏi! Mời hai vị diễn viên! ( Vỗ tay )( Huýt sáo )

          【  Diễn viên hoa hoa lệ lệ lên đài! 】

          ( Tiếng bước chÂn đến gần, đẩy ghế, y phục ma sát )

          Sở Phi Dương: Ngươi! Vị MC này? Ngươi chỉ biết mỗi “Ngọc thụ lâm phong” thôi sao?

          Quân Thư Ảnh: Ngươi có hiểu “Thất niên chi dương ” là nghĩa gì không?

          Sở Phi Dương: Ngươi cho rằng ta cùng y sẽ có ” Thất niên chi dương”?

          Quân Thư Ảnh: Hừ! ( Không vui )

          Sở Phi Dương: Ngươi nói “Thời kỳ Nhạy cảm” là có dụng ý gì?

          Thanh Phong đệ tử: ( Nội tâm ) Đột nhiên cảm thấy có một cổ… sát khí mãnh liệt, nhất định là ảo giác… Đành giao lại cho tổ tình địch MC cùng với hai vị diễn viên!

          Tư Không Nguyệt: Ăn có thể ăn bậy, nói không thể nói bậy ~ hơn nữa là ở trước mặt ( Trọng âm ) Sở đại hiệp mặt người dạ thú ngụy Quân tử ~

          ( Ngân châm hiện lên )

          Quân Thư Ảnh: Ngươi thử lặp lại lần nữa xem!

          Trình Tuyết Tường: Thư Ảnh, bình tĩnh.

          Giới thiệu chương trình 1:  « Dương Thư Mị Ảnh »  chi Sở Quân giang hồ một 100 câu hỏi, thượng kỳ, tiết mục bắt đầu ơ ~ hì hì!

< Đệ tam màn >

          【 Phỏng vấn chính thức bắt đầu 】

          ( Yên lặng )

          Trình Tuyết Tường: Xin hỏi tên của ngài?

          Sở Phi Dương: Sở Phi Dương.

          Quân Thư Ảnh: Quân Thư Ảnh.

          Trình Tuyết Tường: ( Nhìn Thư Ảnh, cảm khái ) Ảnh Nhận…

          Sở Phi Dương: … Khụ, cái kia. ( Thâm tình ) Thư Ảnh, thật ra ta vẫn cảm thấy tên của ngươi rất đẹp.

          Quân Thư Ảnh: Ừ, ta biết ngươi mang một cái tên tục khí hơn hai mươi năm có bao nhiêu khổ sở.

          Sở Phi Dương: … Khụ khụ

          Tư Không Nguyệt: Số tuổi là… ?

          Sở Phi Dương: 28

          Quân Thư Ảnh: 28

          Trình Tuyết Tường: Giới tính là… ? ( Nói thầm ) Người nào ra câu a?

          Sở Phi Dương: Câu hỏi này có ý tứ gì?

          Quân Thư Ảnh: Tiếp theo.

          Cao Phóng: 【Ở thính phòng 】 Giáo chủ lần trước làm MC 100 câu hỏi Sở đại hiệp cùng Thanh Lang có lẽ đã thuận buồm xuôi gió…

          Tin Vân Thâm: ( Hâm mộ ) Tiểu Phóng, chúng ta cũng đi ghi danh tham gia cái tiết mục này đi!

          Tư Không Nguyệt: Xin hỏi tính cách ngài như thế nào?

          Sở Phi Dương: Hoàn mỹ.

          Quân Thư Ảnh: Không có khuyết điểm.

          Trình Tuyết Tường: Ách… này không thể tính là tính cách, xin miêu tả chi tiết hơn chút.

          Sở Phi Dương: Hào hiệp trượng nghĩa.

          Quân Thư Ảnh: Nhất nặc thiên kim (Lời hứa ngàn vàng).

          Trình Tuyết Tường: Thư Ảnh, ngươi đó là nói Sở đại hiệp sao!

          Quân Thư Ảnh: Ân.

          Trình Tuyết Tường: ( Cười ) Thư Ảnh, cái kia… mời miêu tả tính cách “của mình”.

          Quân Thư Ảnh: ( Liếc ) Ân?

          Tư Không Nguyệt: ( Ngạo kiều ) Hừ, không nói thì thôi! Câu tiếp theo. Mời miêu tả tính cách đối phương.

          Sở Phi Dương: ( Khó kìm lòng nổi, động Kinh ) Khả ái chết người chọc người yêu thương… ai nha, muốn mạng già của ta sao!

          Quân Thư Ảnh: ( Sát khí ) Sở Phì Dương ngươi nói gì? !

          Tư Không Nguyệt: ( Không hiểu ra sao )… Khi dễ ta dÂn tộc thiểu số a? Xin nói tiếng phổ thông.

          Quân Thư Ảnh: ( Sát khí ) Nói gì?

          Trình Tuyết Tường: ( Quay đầu trấn an hợp tác ) Quên đi…ách, chỉ có ta phối hợp ngươi nói tiếng phổ thông. Câu tiếp theo!

          Trình Tuyết Tường: Khụ, tính cách đối phương?

          Sở Phi Dương: ( Tiếp tục khó kìm lòng nổi) Khả ái chết người chọc người yêu thương.

          Quân Thư Ảnh: …

          Tư Không Nguyệt: … Quân giáo chủ? Quân công tử? Quân đại hiệp? Họ Quân? Ngươi tại sao không nói chuyện? !

          Quân Thư Ảnh: Mới vừa rồi đã nói qua.

          Trình Tuyết Tường: Ách, được rồi, câu tiếp theo!

          Tư Không Nguyệt: ( Cười xấu xa ) Hắc hắc, hai người gặp nhau khi nào? Ở đâu?

          Trình Tuyết Tường: Thời niên thiếu gặp nhau ở phía sau núi Thương Lang…

          Tư Không Nguyệt: ( Nghi hoặc ) Làm sao ngươi biết? ( Dò bát quái ) Sở huynh, Quân huynh, lần đầu gặp mặt đã có tình yêu rồi sao, kể một chút ~

          Sở Phi Dương: ( Chột dạ ) Sáu năm trước, ở núi Thương Lang…

          Quân Thư Ảnh: Sáu năm trước, Sở Phi Dương tới giết ta.

          Sở Phi Dương: Ách, Thư Ảnh, khi đó ta…

          Quân Thư Ảnh: Ngươi không cần lo lắng, nợ nần giữa chúng ta là một khoản rối mù sớm đã không rõ, ta sẽ không cùng ngươi tính toán.

          Sở Phi Dương: ( Lòng sinh cảm khái, khẽ thờ dài ) Thư Ảnh a…

          Quân Thư Ảnh: Khinh công tâm pháp tầng thứ mười hai của ngươi.

          Sở Phi Dương: Ngươi cái tên giảo hoạt này! Nói không tính toán, hiện tại tới uy hiếp ta? !

          Quân Thư Ảnh: Ta trước tối mai phải có nó.

          Sở Phi Dương: ( Bất đắc dĩ )… Hảo

          Tư Không Nguyệt: ( Nội tâm ) thì ra là hai người bọn họ luôn dùng phương thức này để tính toán…

          Trình Tuyết Tường: Ấn tượng đầu tiên về đối phương là?

          Sở Phi Dương: … Ta có thể không trả lời không.

          Quân Thư Ảnh: ( Nữ vương ) Không thể. Nói.

          Trình Tuyết Tường: Thư Ảnh hảo khí phách!

          Sở Phi Dương: Ách, trên cơ bản… , chính là… .

          Quân Thư Ảnh: Ừm, hắn khi đó đối với ta ấn tượng cực kém. Thật ra thì ta cũng vậy.

          Sở Phi Dương: Vừa rồi ta căn bản không nói gì…

          Tư Không Nguyệt: Thích đối phương ở điểm nào nhất?

          Sở Phi Dương: Toàn bộ.

          Quân Thư Ảnh: Võ công cao cường.

          Sở Phi Dương: ( Mặt như đưa đám ) Thư Ảnh…

          Quân Thư Ảnh: Chính trực… ( Dừng lại ) chấp nhất.

          Tư Không Nguyệt: ( Ý vị thâm trường ) Sách sách, Quân Thư Ảnh từ cuối cùng kia như thế nào có chút sâu xa, là cảm thụ của ngươi sao?

          Quân Thư Ảnh: ( Khí thế ) Câu tiếp theo.

          Trình Tuyết Tường: Chán ghét đối phương ở điểm nào nhất?

          Sở Phi Dương: ( Thâm tình, buồn nôn ) Ghét y ở chỗ mỗi ngày thấy y ta sẽ càng hãm sâu hơn nữa.

          Tin Vân Thâm: Mẹ nó! Đại sư huynh ngươi còn có thể buồn nôn hơn nữa không? ( Ghét bỏ ) Này đã hơn năm năm ngươi có phải hay không đã hãm sâu đến xuyên qua tâm của địa cầu – từ quả đất chui đi ra? ! Sách sách sách sách ~

          Trình Tuyết Tường: Khụ, như vậy… Thư Ảnh? Chán ghét đối phương điểm nào nhất?

          Quân Thư Ảnh: Không có.

          Sở Phi Dương: ( Kinh hỉ ) Ngươi nói thật sao? !

          Quân Thư Ảnh: … Ngươi nghĩ sao?

          Tin Vân Thâm: ( Cắn hạt dưa ) Đại sư huynh phiền như vậy, Quân đại ca lại không ghét, thật là kỳ tích, đúng không Tiểu Phóng.

          Cao Phóng: ( Phun hạt dưa ) Vân Thâm nói đúng!

          Tin Vân Thâm: ( Động tình ) Tiểu Phóng…

          Tư Không Nguyệt: Ngươi cảm thấy mình có thể cùng đối phương chứ?

          Sở Phi Dương: hảo.

          Quân Thư Ảnh: Ân.

          Tư Không Nguyệt: ( Nói thầm ) Ta cũng không hiểu cái câu này, hai người xem hiểu sao a… Quên đi, Câu tiếp theo.

          Trình Tuyết Tường: Với tài nghệ tiếng Hán của ngươi, không hiểu là rất bình thường?

          Tư Không Nguyệt: Hừ ~

          Trình Tuyết Tường: Ngươi xưng hô với đối phương như thế nào?

          Sở Phi Dương: Thư Ảnh.

          Quân Thư Ảnh: Phi Dương.

          Trình Tuyết Tường: Cách gọi quy củ a…

          Tư Không Nguyệt: Ngươi hi vọng được đối phương gọi mình như thế nào?

          Sở Phi Dương: ( Nắm tay Quân Thư Ảnh qua) ( Trêu chọc ) Gọi ta tướng công.

          Quân Thư Ảnh: …

          Trình Tuyết Tường: Khụ, được rồi, Thư Ảnh độc môn bí tịch “Lúc này chỉ cần im lặng là xong”. Như vậy, tiếp theo câu.

          Quân Thư Ảnh: ( Phúc hắc ) Là như vậy sao? ( Yêu nghiệt dụ thụ toàn bộ khai hỏa ) Tướng công ~

          ( Mọi người thất thanh kinh hô)

          Sở Phi Dương: ( Kinh hỉ ) Thư Ảnh… ? !

          Trình Tuyết Tường: ( Kinh ngạc ) Thư Ảnh… Ngươi đột nhiên trở nên trở nên… không…

          Tư Không Nguyệt: Hừ, cũng không phải là gọi ngươi ngươi kích động cái gì?

          Sở Phi Dương: ( Không biết sống chết ) Thư Ảnh… Ngươi gọi ta cái gì? Lại gọi một tiếng?

          Quân Thư Ảnh: ( Phúc hắc cười ) Tướng công ~

          Sở Phi Dương: ( Mừng như điên) Ai! …

          ( Thính phòng, rối tung )

          Mai cô nương: ( Cõi lòng pha lê tan nát, khóc, cố gắng giữ bình tĩnh ) Sở đại ca, ngươi như thế nào lại….?

          Chân Thủy môn chủ: ( Cõi lòng pha lê tan nát, khóc ) Sở đại ca! Nhớ năm đó ở hậu viện chÂn thủy môn, chúng ta cùng nhau nhìn tuyết ngắm trăng, từ thi từ ca phú nói tới nhân sinh triết học, ngươi thật sự không nhớ sao?

          Thủy nguyệt cô nương: ( Cõi lòng pha lê tan nát, khóc nức nở ) Sở đại ca, ngươi còn nhớ rõ Noãn hương các ở ven hồ Đại Minh không? Kia 6 vạn lượng bạc, Thủy Nguyệt nhất định trả cho ngươi!

          Quân Thư Ảnh: ( Giận ) hừ!

          Trình Tuyết Tường: Nếu như lấy động vật để làm ví dụ, ngươi cảm giác đối phương là?

          Sở Phi Dương: Tiểu miêu.

          Quân Thư Ảnh: … Dã thú đi.

         Tư Không Nguyệt: Thật ra thì ngươi muốn nói là cầm thú đúng không? Muốn nói thì nói, Bổn vương đặc biệt cho phép ngươi, tiết mục này không cần ẩn ý!

          Quân Thư Ảnh: Ân.

          Sở Phi Dương: Thư Ảnh, ngươi “Ừ” là có ý gì…

          Quân Thư Ảnh: ( Phúc hắc ) Chính là ý tứ “Cầm thú” ~

          Tư Không Nguyệt: Nếu như tặng quà cho đối phương, ngươi sẽ đưa?

          Sở Phi Dương: ( Thất bại thở dài ) võ công bí tịch.

          Quân Thư Ảnh: Chính mình.

          Sở Phi Dương: ! ! ! ( Âm thanh tỏ vẻ ngạc nhiên )

          Quân Thư Ảnh: ( Bình tĩnh ) Thứ hắn muốn nhất chính là ta, ta biết.

          Sở Phi Dương: ( Kích động ) Thư Ảnh, ngươi…

          Trình Tuyết Tường: Cái này, Thư Ảnh, ngươi bản tính vừa tự đại vừa tự kỷ vừa dụ hoặc vừa đơn thuần, ngươi muốn ta định nghĩa như thế nào đây?

          Tư Không Nguyệt: Vậy ngươi muốn được nhận lễ vật gì?

          Trình Tuyết Tường: Câu này là ta đọc!

          Tư Không Nguyệt: Ngoan, câu sau cho ngươi nói.

          Sở Phi Dương: Y.

          Quân Thư Ảnh: Võ công bí tịch.

          Trình Tuyết Tường: Xem ra các ngươi đúng là vô cùng hiểu rõ đối phương…

          Tin Vân Thâm: 【Trên thính phòng 】Tiểu Phóng ngươi muốn lễ vật gì?

          Cao Phóng: Xú tiểu quỷ!

          Tin Vân Thâm: a?

          Trình Tuyết Tường: Khụ, Câu tiếp theo! Có chỗ nào bất mãn với đối phương không? thường là về chuyện gì?

          Sở Phi Dương: Trong mắt của y chỉ có bí tịch võ công.

          Quân Thư Ảnh: Không có bất mãn.

          Sở Phi Dương: ( Kinh hỉ ) Ngươi nói thật? ! Thư Ảnh, ngươi làm ta bất ngờ a!

          Quân Thư Ảnh: … Ta tùy tiện nói một chút, đừng coi là thật.

          Cao Phóng: Giáo chủ, chỗ chúng ta quay là trường quay trực tiếp cực kỳ nghiêm túc a, ngươi tùy tiện nói…, quả thật cũng không sao…

          Tư Không Nguyệt: Ngươi có bệnh? ( Nói thầm )… Sở Phi Dương quá phiền, Quân Thư Ảnh quá…

          Trình Tuyết Tường: ( Cắt lời Tư Không Nguyệt ) Ta cảm thấy được Thư Ảnh rất tốt!

          Tư Không Nguyệt: ( Bất mãn ) Còn Bổn vương thì không? !

          Sở Phi Dương: ( Kháng nghị ) Hai MC đoạt diễn! ( Hắng giọng ) Khụ, tật xấu của tại hạ là thanh danh quá tốt, võ công quá cao, rất dễ trêu hoa ghẹo nguyệt.

          Quân Thư Ảnh: … Ngươi còn có thể tự kỷ hơn không?

          Trình Tuyết Tường: Vậy Thư Ảnh…

          Quân Thư Ảnh: Năm xưa say mê quyền lợi, sau lại trầm mê võ học.

          Sở Phi Dương: Thì ra là ngươi cái gì cũng biết…

          Quân Thư Ảnh: Ừ, ta chỉ là…

          Sở Phi Dương: Tùy tiện nói một chút đúng không, ta sẽ không tưởng thật.

          Quân Thư Ảnh: Ừm.

          Trình Tuyết Tường: Tật xấu đối phương là?

          Sở Phi Dương: Y hoàn mỹ vô khuyết.

          Quân Thư Ảnh: Quá tự đại, chịu không nổi.

          Sở Phi Dương: ( Khẽ mỉm cười ) Ngươi có thể đem cái chữ “Tự” xóa đi.

          Quân Thư Ảnh: ( Nội tâm, nghiến răng ) Sở, Phì, Dương! ( Khớp xương vang lên)

          Tin Vân Thâm: Chúng ta đều hiểu ~ lúc này chỉ cần im lặng là hảo. Đúng không cái gì Vương ~

          Tư Không Nguyệt: Là Cổ Vương! Cổ Vương! Đi đọc sách đi, đọc, nhiều, sách, vào!

          Trình Tuyết Tường: Vậy… Đối phương làm chuyện gì sẽ khiến ngươi không vui?

          Sở Phi Dương: Trước kia y luôn là động một chút là giết người.

          Quân Thư Ảnh: Hắn đem ý nghĩ của hắn áp đặt vào ta.

          Cao Phóng: Hình như bầu không khí đột nhiên nghiêm trọng…

          Tư Không Nguyệt: Ngươi làm chuyện gì sẽ khiến đối phương không vui?

          Sở Phi Dương: Y nói đúng.

          Quân Thư Ảnh: … Khụ.

          Trình Tuyết Tường: Quan hệ các ngươi đã đạt đến mức độ nào?

          Sở Phi Dương: Nhi tử cũng đã sinh, ngươi cứ nói đi.

          Quân Thư Ảnh: Ngạch…

          Trình Tuyết Tường: ( Mồ hôi lạnh ) Thư Ảnh a, câu này không phải là ta ra…

          Tư Không Nguyệt: Hai người lần đầu hẹn hò ở đâu?

          Sở Phi Dương: Cái gì gọi là hẹn hò?

          Quân Thư Ảnh: Trong sơn động.

          Tin Vân Thâm: ( Nhỏ giọng nói thầm ) Quân đại ca đối với định nghĩa hẹn hò có phải hay không mang theo ý khác…

          Cao Phóng: Y không có hẹn.

          Tin Vân Thâm: ( Bừng tỉnh đại ngộ ) Không có đại sư huynh!

          Trình Tuyết Tường: Không khí giữa hai người lúc đó thế nào?

          Sở Phi Dương: Giương cung bạt kiếm.

          Quân Thư Ảnh: Thời khắc sinh tử.

          Trình Tuyết Tường: Thư Ảnh, Sở huynh, chúng ta đang nói về hẹn hò a hẹn hò a…

          Tư Không Nguyệt: Khi đó tiến triển đến mức độ nào?

          Sở Phi Dương: ( Suy tư, dừng lại )… Nên làm đã làm, không nên làm cũng đã làm.

          Quân Thư Ảnh: Như hắn nói.

          Trình Tuyết Tường: Thường xuyên đến địa điểm hẹn hò?

          Sở Phi Dương: Này… không có việc gì thì không đi, đúng không?

          Quân Thư Ảnh: Trong nhà.

          Cao Phóng: ( Đối Vân Thâm ) Ngươi xem, ta nói không sai

          Tin Vân Thâm: Không sai, Tiểu Phóng nói đúng!

          Tư Không Nguyệt: Ngươi sẽ làm gì để chuẩn bị cho sinh thần của đối phương?

          Sở Phi Dương: Viết bí tịch…

          Quân Thư Ảnh: tắm rửa sạch sẽ.

          Tin Vân Thâm: ( Kinh )… Sao ta lại có cảm giác mình đã nghe được một chuyện không nên nghe?

          Trình Tuyết Tường: Câu này ta tương đối để ý, trước kia là bên nào tỏ tình trước?

          Sở Phi Dương: Đương nhiên là ta.

          Quân Thư Ảnh: Đương nhiên là hắn.

          【 Play back:  Ta nguyện làm khúc gỗ trôi của ngươi, để ngươi nắm chặt 】

          【Âm thanh cõi lòng pha lê tan nát 】

          【Quảng cáo chen vào】

          Sở Phi Dương: ( Quảng cáo ) Keo dán sắt 502! Giá tiền tiện nghi chất lượng tốt, một khi đã sử dụng, vĩnh viễn không tróc! 502, ngươi đáng giá có!

          Tư Không Nguyệt: Sao lại có quảng cáo! Câu tiếp theo! Ngươi thích đối phương bao nhiêu?

          Sở Phi Dương: Dùng ngôn ngữ nào cũng không đủ để hình dung.

          Quân Thư Ảnh: Ừ, ta tin tưởng hắn.

          Tư Không Nguyệt: … Xem ra người Trung Nguyên các ngươi thích đáp một nẻo.

          Quân Thư Ảnh: ( Khiêu mi cười một tiếng ) Ta không phải là người Trung Nguyên

          Tư Không Nguyệt: … Thiết

          Trình Tuyết Tường: Vậy, ngươi có yêu đối phương không?

          Sở Phi Dương: Yêu.

          Quân Thư Ảnh: Yêu.

          Tư Không Nguyệt: A Tuyết ngươi không có đất diễn…

          【Quảng cáo lần nữa】

          Sở Phi Dương: ( Quảng cáo ) Keo dán sắt 502! Giá tiền tiện nghi chất lượng tốt, một khi đã sử dụng, vĩnh viễn không tróc! 502, ngươi đáng giá có!

          【CV không cần ghi âm nữa! ! Hậu kỳ sẽ cắt làm hai 】

          Tư Không Nguyệt: Cắt! Quảng cáo Quân! Mời đi ra ngoài! Câu tiếp theo, đối phương nói gì sẽ làm ngươi cảm thấy không còn biện pháp?

          Sở Phi Dương: Y nói cái gì thì sẽ như thế..

          Quân Thư Ảnh: Hắn nói hắn lại có bí tịch.

          Tư Không Nguyệt: … Ta nói có gì tốt chứ? A Tuyết, Câu tiếp theo!

          Trình Tuyết Tường: ( Mặt chính trực ) Khụ, vị MC này mời không cần gọi nhũ danh của ta. Ân… Nếu như cảm thấy tâm đối phương đã thay đổi, ngươi sẽ làm gì?

          Sở Phi Dương: Ta sẽ không để y có cơ hội đó.

          Quân Thư Ảnh: Hắn sẽ không.

          Trình Tuyết Tường: Ừm, hai người vô cùng tự tin. Thường thì, đây là chuyện tốt, chuyện tốt.

          Tư Không Nguyệt: Có thể tha thứ nếu đối phương thay lòng đổi dạ không?

          Sở Phi Dương: Y sẽ không, y không có cơ hội.

          Quân Thư Ảnh: Không tha thứ!

          Sở Phi Dương: Ta sao có thể thay lòng đổi dạ! Thư Ảnh, chẳng lẽ ngươi không tin ta? !

          Quân Thư Ảnh: Ừm, ta biết.

          Cao Phóng: Giáo chủ đại nhân, ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy a, Sở đại hiệp sẽ thương tâm!

          Trình Tuyết Tường: Nếu như đến chỗ hẹn trễ một tiếng ngươi sẽ làm gì?

          Sở Phi Dương: Dù trễ một ngày…,ta cũng vui vẻ chờ.

          Quân Thư Ảnh: Trên căn bản đều là ở nhà, không có chuyện chậm trễ hay không đến.

          Sở Phi Dương: ( Ngưng trọng ) Thư Ảnh a, xem ra ta thật sự cần thiết cùng ngươi tham thảo một chút ý tứ về từ “hẹn hò”. Nó thật không phải như cái chuyện mà ngươi nghĩ a… chuyện…

          Tư Không Nguyệt: Câu này… Sách sách, ngươi thích nhất phần nào trên thân thể đối phương?

          Sở Phi Dương: Thích hết.

          Quân Thư Ảnh: … Đều..

          Sở Phi Dương: ( Mắt sáng lên, mong đợi ) Đều cái gì? Nói a!

          Quân Thư Ảnh: … Đều không tệ.

          Sở Phi Dương: … Ai, quên đi, qua đi.

          Trình Tuyết Tường: ( Nhìn câu phun máu ) Vẻ mặt gợi cảm của đối phương?

          Sở Phi Dương: Bộ dáng y cau mày trầm tư.

          Trình Tuyết Tường: ( Khoa trương giật mình ) Ai du, đáp án Sở huynh thế nhưng ngoài ý muốn thuần khiết a!

          Quân Thư Ảnh: Bộ dáng đại khai sát giới của hắn.

          Tin Vân Thâm: ( Trầm tư ) Quân đại ca đối với định nghĩa gợi cảm cũng bất thường…

          Tư Không Nguyệt: Lúc hai người ở chung một chỗ, khi nào làm ngươi cảm thấy tim đập rộn ràng?

          Sở Phi Dương: ( Đùa giỡn ) Lúc y dÂng toàn bộ cho ta.

          Quân Thư Ảnh: …

          Sở Phi Dương: Thư Ảnh, đáp án của ngươi đâu?

          Quân Thư Ảnh: Giống ngươi đi…

          Sở Phi Dương: Không được, ngươi phải nói, không cho phép có lệ.

          Quân Thư Ảnh: …

          Sở Phi Dương: ( Làm nũng ) Thư Ảnh ——

          Cao Phóng: … Hết hy vọng rồi, y chắc chắn sẽ không nói. Giáo chủ phớt lờ đại pháp dị thường cường đại, này cũng do Sở đại hiệp ngài ban tặng!

          Trình Tuyết Tường: Ngươi từng nói dối đối phương chưa? Ngươi giỏi về nói dối không?

          Sở Phi Dương: ( Khinh thường cười một tiếng ) Chẳng bao giờ.

          Quân Thư Ảnh: ( Sắc mặt bình tĩnh ) Chẳng bao giờ.

          Sở Phi Dương: … Sao ngươi có thể không biết xấu hổ mà nói như vậy!

          Tư Không Nguyệt: Lúc làm chuyện gì cảm thấy hạnh phúc nhất?

          Sở Phi Dương: Cùng y nắm tay dạo bước giang hồ.

          Quân Thư Ảnh: Cùng hắn giết người.

          Tin Vân Thâm: ( Kinh ) Quân đại ca đối với định nghĩa về từ hạnh phúc dường như cũng rất cá tính!

          Cao Phóng: Giáo chủ y… ai

          Trình Tuyết Tường: Từng cãi nhau chưa?

          Sở Phi Dương: Từng… thường xuyên cãi nhau đi.

          Quân Thư Ảnh: Ân.

          Tư Không Nguyệt: Cãi nhau về chuyện gì?

          Sở Phi Dương: Tồn vong võ lâm.

          Quân Thư Ảnh: Mạng người .

          Trình Tuyết Tường: … Ách… Cảm giác rằng, bọn họ đoạt việc của ta!

          Tư Không Nguyệt: Ừm, vậy lúc sau làm lành như thế nào?

          Sở Phi Dương: Sau khi “trao đổi sâu sắc”, căn bản liền xong chuyện.

          Quân Thư Ảnh: …

          Người xem bên ngoài: Đại biểu quần chúng yêu cầu đại hiệp giải thích “sâu sắc” là như thế nào!

          Sở Phi Dương: Đóng cửa, khóa chốt, tắt đèn, kéo màn. Ngày hôm sau.

          Tin Vân Thâm: … Khinh bỉ, đại sư huynh ngươi cư nhiên lại là đảng tắt đèn kéo màn.

          Trình Tuyết Tường: Sau khi chuyển thế có hi vọng tiếp tục làm tình nhân?

          Sở Phi Dương: Đương nhiên hi vọng đời đời kiếp kiếp.

          Quân Thư Ảnh: ( Bất đắc dĩ ) hắn đã nói như vậy rồi, ta chạy thoát sao?

          Tư Không Nguyệt: Hừ, ta nói A Tuyết ngươi không có đất diễn. Không bằng theo ta về nhà làm Vương Phi ~

          Trình Tuyết Tường: Câm miệng!

          Tư Không Nguyệt: Câm miệng làm sao làm MC? Câu tiếp theo, khi nào cảm thấy mình được yêu?

          Sở Phi Dương: Lúc y thuận theo ta mặc ta làm gì thì làm.

          Quân Thư Ảnh: Lúc nhìn hắn viết bí tịch cho ta.

          Sở Phi Dương: ( Thất bại ) Ta biết…

          Quân Thư Ảnh: Ta ngày ngày đều trông mong…

          Sở Phi Dương: ( Vui mừng ) Thư Ảnh!

          Trình Tuyết Tường: Phương thức biểu hiện tình yêu của ngươi là?

          Sở Phi Dương: ( Khẽ mỉm cười ) Sủng ái hắn.

          Quân Thư Ảnh: ( Hừ lạnh ) Hừ.

          Sở Phi Dương: Hừ, hừ cái gì hừ. Ngươi đang chột dạ đúng không?

          Quân Thư Ảnh: Ta vì sao phải chột dạ? !

          Sở Phi Dương: Vậy đáp án của ngươi là?

          Quân Thư Ảnh: Ngươi biết rõ còn cố hỏi!

          Sở Phi Dương: Ta thay y nói đi. Phương thức biểu hiện của y chính là… ngô… ( Bị bịt miệng… ngươi hiểu )

          Cao Phóng: … Giáo chủ ngài hạ thủ lưu tình, còn chưa kết thúc đâu! A Nguyệt câu tiếp theo.

          Tư Không Nguyệt: Lúc nào sẽ cảm thấy “Đối phương không còn yêu mình “?

          Sở Phi Dương: Sẽ không. Từ lúc y theo ta, y liền không thể rời xa ta..

          Quân Thư Ảnh: Hừ

          Sở Phi Dương: Thư Ảnh đừng giận, ta là thật lòng.

          Trình Tuyết Tường: Sở huynh, huynh sao còn không biết xấu hổ nói, còn không phải là ngươi… Xin hỏi đáp án Thư Ảnh là?

          Quân Thư Ảnh: Trừ phi hắn lại muốn lấy mạng ta.

          Sở Phi Dương: ( Đau lòng) Ta, ta sao có thể? !

          Tư Không Nguyệt: Ơ, ( Có ý khác ) chữ “lại ” có ý nghĩa sâu xa a ~ Sở đại hiệp ngươi liền đau lòng chết đi. Câu tiếp theo.

          Trình Tuyết Tường: Ngài cảm thấy đối phương xứng với loại hoa nào?

          Sở Phi Dương: Ngạo Tuyết Hàn Mai.

          Quân Thư Ảnh: Cẩu Vĩ Ba Hoa.

          Sở Phi Dương: Ai…

         Tư Không Nguyệt: Hai người có giấu diếm nhau chuyện gì không?

          Sở Phi Dương: ( Như đinh đóng cột ) Không có!

          Quân Thư Ảnh: ( Âm thanh liếc mắt) Nếu như hắn không có, ta đương nhiên cũng không có.

          Sở Phi Dương: Vậy ngươi rốt cuộc là có hay là không có? !

          Quân Thư Ảnh: Không có.

          Sở Phi Dương: … Sao ta luôn có chút cảm giác bị gạt

          Trình Tuyết Tường: Cảm giác tự ti là gì… ?

          Sở Phi Dương: Cảm giác tự ti? ! Đó là gì?

          Quân Thư Ảnh: … Người này quả thực vô sỉ đến cực điểm.

          Trình Tuyết Tường: Không thể đồng ý hơn!

          Quân Thư Ảnh: Bất quá, kia rốt cuộc là cái gì?

          Sở Phi Dương: …

          Tư Không Nguyệt: ( Im lặng ) Quên đi, cảnh giới hai vị quá phi phàm. Câu tiếp theo.

          Tư Không Nguyệt: Quan hệ của hai người là công khai hay là bí mật?

          Sở Phi Dương: Thuận theo tự nhiên đi.

          Quân Thư Ảnh: Ừ, thuận theo tự nhiên.

        Sở Phi Dương: Bất quá toàn bộ người trên núi Lãng Nguyệt đều biết, hẳn là công khai.

          Quân Thư Ảnh: Ừ, người trên núi Thương Lang cũng biết.

          Tư Không Nguyệt: Ta cũng biết…

          Trình Tuyết Tường: Ta sớm biết…

          Trình Tuyết Tường: Khụ, ngươi cảm thấy tình yêu cùng đối phương có thể duy trì vĩnh cửu không?

          Sở Phi Dương: Một đời một thế chỉ có trăm năm, luôn chê không đủ, còn có kiếp sau, đời đời kiếp kiếp.

          Quân Thư Ảnh: Hắn là người chấp nhất, ta… theo hắn đi.

          ( Âm nhạc )

          Tư Không Nguyệt: ( Chiếm lời ) 50 câu hỏi đã kết thúc, Bổn vương mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, các ngươi quỳ yên tĩnh đi, ( Khí phách ) Trình Tuyết Tường, tối nay, ngươi tới hầu hạ.

          Trình Tuyết Tường: Xuyên qua! ! Nghỉ ngơi một chút, sau quảng cáo càng đặc sắc.

          【 Vào quảng cáo 】

          Sở Phi Dương: ( Quảng cáo ) Thiên Nhất Tiêu Diêu hoàn, chuyên trị Nam Nam không thể sinh con, ngài hành tẩu giang hồ, kết bái thành thân nên chuẩn bị thuốc tốt… Dược liệu lấy từ Miêu Cương, Thiên Sơn, hút linh khí của đất trời, hấp nguyệt tinh hoa… Mục tiêu của chúng ta là: Thành thân tránh lo âu về sau! Hiện tại đặt hàng gọi số 158-258-9258, còn có thể được tặng một bộ khăn rửa chén Thiên Nhất, tẩy rửa không sợ bị tổn thương da tay! Nam Nam không chửa không dục tìm Thiên Nhất! Chỉ cần 998, mang Thiên Nhất Tiêu Diêu hoàn về nhà! ! Thiên Nhất, To Be đệ nhất thiên hạ.

          ED (? Có vật này không )

          【 Thanh âm nhỏ dần 】

          Sở Phi Dương: Được rồi, về nhà nấu cơm, Thư Ảnh muốn ăn cái gì? Móng heo ?

          Quân Thư Ảnh: A Tuyết, tới nhà ta ăn cơm không?

          Sở Phi Dương: Khụ khụ, tỏ vẻ ghen, Thư Ảnh mau mau theo ta trở về phòng.

          Quân Thư Ảnh: Cút!

          Cao Phóng: A Nguyệt, tới nhà ta ăn cơm không?

          Tin Vân Thâm: ( Khí thế, COS Đại sư huynh ) Khụ khụ, tỏ vẻ ghen, Tiểu Phóng mau mau theo ta trở về phòng.

          Tiểu sư đệ: Ai ai, vẫn chưa xong sao đi hết rồi?

          Tiểu sư huynh: Tuyên truyền có hiểu hay không? Kỳ tiếp theo sẽ là tháng sau!

          Tiểu sư đệ: ( Nói thầm ) ta còn tưởng rằng có thể nghe bí mật của đại sư huynh…

          Google sama: Kỳ sau sẽ có nội dung 18+, kỳ sau sẽ có nội dung 18+, mời các thiếu hiệp vị thành niên hoả tốc rút lui, mời các thiếu hiệp vị thành niên hoả tốc rút lui ~

          ED tiếp tục~

          Giới thiệu chương trình 2: Khụ khụ! ( Ra vẻ thâm trầm ) Tục ngữ nói, địa phương có người thì có giang hồ! Vô luận qua bao nhiêu năm, giang hồ vẫn là giang hồ, địa phương có người thì chính là có giang hồ!  « Dương Thư Mị Ảnh »  chi Sở Quân giang hồ một trăm hỏi, hẹn gặp kỳ sau, tạm biệt ơ!

< Hoàn kỳ thượng >

7 thoughts on “[KTT] Dương Thư Mị Ảnh – Sở Quân chi Giang hồ 100 câu hỏi – Kỳ Thượng

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s