[KTT] “Chúng ta kịch giả thành thật đi” – Kỳ 2

KỊCH TRUYỀN THANH

CHÚNG TA KỊCH GIẢ THÀNH THẬT ĐI – KỲ 2

ctkgtt 2

 

Cuối cùng cũng đã xuất lò :3

STAFF

Nguyên tác: Kiều Tu Hồ La Bặc

Kế Hoạch & Tổ đạo diễn:  Linh Lung Đầu 【Ảnh Âm Đồng Họa】 Khải Thế Chi Trần 【98囧 nhân tổ】Tam Sắc Cận 【98囧 nhân tổ】Vân Mộc Hương 【98囧 nhân tổ】

Biên kịch: Ling Lung Đầu 【Ảnh Âm Đồng Họa】

Hậu kỳ: Hôi Bao 【Khanh Vân 】

Trang trí: Tiểu Tích 【Điện Ba Tổ】

Tuyên truyền: EE Yêu Yêu

CAST – CV 

Đạm Ngữ: Thừa Phong Quy Khứ 【Thủy Ngạn Linh Âm】【 Đơn thuần ngạo kiều tạc mao thụ 】

Kỳ Dĩ: A Xuân 【 Ôn nhu phúc hắc công 】

Đạo diễn trong kịch: Cổn Cổn【Âm ngự tỷ, trái phải 22 tuổi 】

Biên kịch trong kịch: Dạ Vũ Quang Thiến 【Ảnh Âm Đồng Họa】【 Âm thiếu nữ ôn nhu, trái phải 18 tuổi 】

Lạc lạc: Hề Mỵ【Quyết Ý Đồng Nhân】【âm thiếu nữ ôn nhu, chừng 20t 】

Lão tam: Mặc Ly Thương 【Đoàn kịch Tiễn Đao】

Lão đại: Lý Tiêu Dao 【Thanh Thanh MELODY】

Nhóm áo rồng :

Hoa thế 【Ảnh Âm Đồng Họa】Linh Lung  Đầu 【Ảnh Âm Đồng Họa】Thủy Nguyên 【Ảnh Âm Đồng Họa】Vân Mộc Hương【98囧 nhân tổ】Tường Thụy Thú

****

Link Onl

Vid + Time : Water 

Trans + Edit + Encode : Đậu

Kịch Bản 

<Cảnh 1: Trạm xe bus – Vườn bách thú>

( Xe khởi động, chạy )

Đạm Ngữ :  Được rồi, cậu khi nào thì biết là tôi?

Kỳ Dĩ : Lần đầu tiên gặp mặt.

( Nhớ lại: sấm chớp, mưa tầm tả )

Đạm Ngữ : Toi rồi, từ sân ga chạy về ký túc xá trường học, khẳng định ướt như chuột lột. A mặc kệ! Cũng không phải chạy lỏa thể sợ cái gì a!

Kỳ Dĩ : Chờ một chút, cùng nhau đi, tôi có dù.

Đạm Ngữ : Hảo hảo! Bạn học tôi thấy cậu có điểm quen mắt a?

Kỳ Dĩ : Chúng ta ở cùng một chỗ làm thêm, cậu đại khái đã gặp qua tôi.

Đạm Ngữ : Kháo! Thảo nào a. Ai ~ bạn học, tôi là Mạnh Đình Dịch, còn cậu?

Kỳ Dĩ :【 Khựng lại 】Gọi A Dĩ  đi.

Đạm Ngữ : 【 Đơn thuần khen ngợi 】A Tứ a, tên này không tồi a. Gọi A Tứ giống mình.

Phỏng chừng cũng là lão tứ trong ký túc xá đi. Ha, thật là có duyên!

( Hồi ức kết thúc. )

Đạm Ngữ : 【Độc thoại 】Thật đáng phế bỏ. Ai bảo mình suy nghĩ đơn giản như vậy !!! ( thùng thùng tông vào cửa sổ xe)

Kỳ Dĩ : Trên xe không ổn. Muốn ngủ thì dựa vào vai tôi.【 Không nhịn được cười 】Đừng làm hư cửa sổ!

Đạm Ngữ : Làm cái gì! Lão tử là tự ngược, không cần xen vào! (đập đầu vào vai Kỳ Dĩ )

Kỳ Dĩ : 【 Nhẹ giọng 】Ai

Đạm Ngữ : 【 Cắn răng 】 hừ, quán tính!

Kỳ Dĩ :【 Cười khổ • Độc thoại 】Ây! Bị ghét rồi! Cậu cố sức như thế. Vai tôi phỏng chừng đều bị cậu đụng hỏng. Đứa ngốc, đầu cậu không đau sao?

( Một tiếng sau)

Kỳ Dĩ : Đạm Ngữ, tỉnh tỉnh, sắp tới rồi.

Đạm Ngữ :【 Nửa mê nửa tỉnh 】 ngô… 【 Ý thức được cái gì đó • hoàn toàn thanh tĩnh 】Di, cậu không phải lần đầu tiên tới a?

Kỳ Dĩ : Ừ, năm ngoái đã tới.

Đạm Ngữ :【 Ra vẻ kinh ngạc 】Đại hiệp! Ngài là vì cái gì thăm lại chốn cũ! Là vì con dã thú nào nơi ấy? Tôi khinh… khẩu vị nặng quá đi.

Kỳ Dĩ :【 Bình tĩnh tự nhiên 】Vì con trước mắt này này!

Đạm Ngữ :【 Bất mãn + không cam lòng 】Kháo!

( Xe dừng lại, tiếng chân đồn dập xuống xe. )

Đạm Ngữ :【 Hưng phấn 】A, gấu! Bên kia có gấu!

Kỳ Dĩ : Chờ một chút, trời rất nắng, đội mũ vào!

Đạm Ngữ :【Không để ý 】Uy, không cho chạm đầu ông đây nữa!

Kỳ Dĩ :【 Hơi tổn thương 】Cậu…

Đạm Ngữ :【Vô tâm vô phế 】Con gấu này thật to a! Ai cậu xem cậu xem!

Đồ uống này cậu cầm lấy.

Đạm Ngữ :【Chơi bất diệt nhạc hồ • có lệ 】Tôi không khát.

Kỳ Dĩ :【 Kiên nhẫn 】Không phải cho cậu uống. Cậu chậm rãi đổ ra, gấu rất thích uống.

( nước chậm rãi đổ xuống, gấu thấp giọng rống rống. )

Đạm Ngữ :【 Vui mừng 】Tôi thao, con gấu nay thực TMD trung khuyển đi? ! Vì có mấy hớp nước chanh quả thực liều mạng a! Còn đứng lên chạy theo chúng ta.

Kỳ Dĩ : Cậu chậm rãi đổ. Tôi chụp ảnh cho cậu.

Đạm Ngữ : Ừ!【 Thập phần vui vẻ cười 】ha ha ha ha,  con gấu này khờ thành như vậy, tôi kháo! Bắt nạt quả thực thể xác tinh thần đều khoái hoạt a! Uy, trở về nhớ kỹ đem ảnh chụp gửi cho tôi a!

Kỳ Dĩ : Ừ. (Tiếng chụp ảnh răng rắc )

< Cảnh 2 :  Trên xe bus >

Đạm Ngữ: mệt chết đi được! Đi chơi cũng mệt thành như vậy a! Ai, cậu đưa ảnh tôi xem xem!

Kỳ Dĩ: ừ.

( Mở ra cameras nhìn ảnh chụp. )

Đạm Ngữ: Này…Ông đây bảo chụp gấu! Sao cậu đem camera quay đâu vậy a?

Kỳ Dĩ: Gấu động tác mạnh, chụp hình không tốt.. 【Độc thoại • không nhịn được cười 】Gấu nào có gì đẹp để nhìn.

Đạm Ngữ: 【 Giận 】Tôi kháo! Ý của cậu là lão tử tương đối ngốc tương đối dễ chụp,cho nên ảnh chụp chỉ có người không có gấu đúng không!

Kỳ Dĩ: Nga, tôi không phản đối cậu phát huy tưởng tượng a.

Đạm Ngữ: 【 Nảy sinh khó chịu 】 hừ! Không thèm! Lấy đi lấy đi!

Kỳ Dĩ: 【 Đẩy Đạm Ngữ, chọc hắn nói chuyện 】Ai, cậu không phải nói gấu rất trung khuyển?

Đạm Ngữ: 【 Đề phòng 】Đúng vậy a, làm sao??

Kỳ Dĩ: 【 Hướng dẫn từng bước 】Này là cái thuộc tính gì??

Đạm Ngữ: 【 Thở phào nhẹ nhỏm 】 ách, chính là cái tư thái rất thấp, kỳ thực cũng chính là rất thụ động!

Kỳ Dĩ: 【 Hài lòng 】ừ, giải thích rất tốt, cậu không cảm thấy con gấu này… rất giống cậu??

Đạm Ngữ: 【Vừa kịp phản ứng 】A? 【 Tạc mao 】 cậu có ý gì, ta kháo! Nói ta là gấu thụ sao? !

( đấm lên người )

Kỳ Dĩ: 【 Bên trốn bên cười 】 Hmm, ha ha, ha ha… được rồi được rồi, dừng dừng… Đừng đánh đừng đánh, ây da cậu đấm chỗ nào vậy!

<Cảnh 3 : Internet QQ >

           (Âm QQ )

            Đạm Ngữ: A Dĩ!

            Kỳ Dĩ: Làm sao vậy?

            Đạm Ngữ: Tắm chưa? Đi ăn?

            Kỳ Dĩ: Ừ, tắm rồi. Lát gặp ở căn-tin

            Đạm Ngữ: Ai, chờ chút tôi lại quên hỏi cậu số di động. May mà cậu còn biết lên QQ.

          Kỳ Dĩ: 1352589258 ( yêu tôi đi hãy yêu tôi đi >< phát hiện huyền cơ chưa?), cậu Cậu trực tiếp gọi sang điện thoại tôi thử xem..

            Đạm Ngữ: Hảo, chờ chút!

            ( Điện thoại Kỳ Dĩ reo )

<Cảnh 4 : Căn-tin>

            (Tiếng người, tiếng chén dĩa va chạm. )

            Đạm Ngữ: Này… Không phải lần trước cậu nói cậu đau dạ dày sao?

            Kỳ Dĩ: Ừ, dạ dày không tốt.

            Đạm Ngữ: Dạ dày không tốt thì tận lực không nên chọn loại đồ ăn đầy dầu mỡ hay cay chứ, thanh đạm chút. 【 Dạy dỗ 】Cậu xem nhìn cậu có cái gì, gà xào ớt và cà tím kho…… Đều là thứ không tốt cho dạ dày..

            Kỳ Dĩ: 【 Cười khổ 】 ha hả, Nói không chừng bệnh dạ dày này của tôi chính là như thế mà ra..

            Đạm Ngữ: 【 Không hiểu 】 a?

            Kỳ Dĩ: Ba mẹ tôi đi công tác trường kỳ, theo thói quen ăn cơm nguội rồi. Nếu không thì chính là đi ra ngoài ăn.

            Đạm Ngữ: Tôi kháo, có đáng thương tới vậy không! Cậu cũng không biết tự nấu sao?

            Kỳ Dĩ: 【 Ngượng ngùng 】 ha hả, không.

            Đạm Ngữ: Ai! Sợ cậu luôn, ăn cải thìa sườn chua ngọt của tôi đi, thật là, mau ăn mau ăn, không ăn sẽ nguội.

            Kỳ Dĩ: Đúng rồi, tiết triết cuối tuần, giúp tôi chiếm chổ nhé..

            Đạm Ngữ: 【 Giật mình 】 A? ! Chúng ta cùng một hệ sao?

            Kỳ Dĩ: Không phải cùng một hệ, bất quá học chung lớp này, chỉ là tôi thường ngồi ở băng ghế cuối, cậu không để ý mà thôi.

            Đạm Ngữ: 【Ngượng ngùng 】Ừ ừ, đã biết, cậu bao chổ bên cạnh lão tử rồi.

            Kỳ Dĩ: Ảnh chụp ngày hôm nay tôi để trong USB, cậu cầm phục chế lại một chút đi

            Đạm Ngữ: Sao lại không gửi trực tuyến, dù sao tốc độ cũng khá là nhanh.

            Kỳ Dĩ: Tôi phải về nhà, tốc độ mạng rất chậm.

            Đạm Ngữ: 【Suy sụp 】Cậu phải về nhà sao?

            Kỳ Dĩ: Đúng vậy, 11 ngày nghỉ mà, lát nữa ba tôi sẽ tới đón.

            Đạm Ngữ: 【Có hơi sa sút】 Nha… 【 Phiền não】Vậy cậu còn ngơ ngác cái gì? Nhanh ăn đi, ăn xong rồi còn về.

<Cảnh 5 – Phòng ngủ>

            Đạm Ngữ: 【 Chán đến chết • độc thoại】ai, mình thật khờ, thực sự, biết rõ ngày 11 nghỉ dài hạn, không phải ai cũng như mình rảnh đến không về nhà … Ai, ký túc xá đều đi hết, cả A Dĩ cũng chạy. Ai! Cậu ấy nhà ngay Bắc Kinh, về nhà ăn tết thiệt hạnh phúc biết bao a a a… Ai, được rồi, USB! ( âm cắm USB vào máy tính【 lầm bầm lầu bầu 】nhìn xem một chút…

            ( Nhạc đệm vang lên. )

            Đạm Ngữ: 【 Sửng sốt • Độc thoại 】Ai, đây ko phải bản hợp ca của mình với người khác sao? A Dĩ  cậu ấy… làm một phiên bản hợp ca với mình ? Oa kháo, không nghĩ tới A Dĩ có hứng thú với ca hát như vậy a!

            (QQ đột nhiên vang lên, nhạc đệm, tiếng đánh chữ. )

            Kỳ Dĩ: Có ở đây không?

            Đạm Ngữ: Có.

            Kỳ Dĩ: Phòng ngủ còn ai không?

            Đạm Ngữ: Tôi kháo cậu một nhà đoàn viên lại đến kích động tôi!

            Kỳ Dĩ: Ba mẹ tôi tối nay đáp máy bay đi Quảng Châu, tôi tìm cậu là đồng bệnh tương liên.

           Đạm Ngữ: 【 Khẩu khí bỗng nhiên nghiêm nghị 】Cậu ít nói bậy!【 Chợt nhớ tới 】 Vậy ngày mai Trung thu lễ cậu không phải một mình rồi sao?

            Kỳ Dĩ: Ừ, nếu ko thì tôi làm sao còn quay về trường học chứ.

            Đạm Ngữ: trường học có gì hay mà quay về! 【cười gian trá 】 hắc hắc hắc, nếu không cậu van cầu một chút, bổn đại gia đây sẽ cân nhắc cùng cậu trải qua Trung Thu.

            Kỳ Dĩ: Hảo, cậu ngài mai cậu đến nhà tôi đi..

            Đạm Ngữ: 【 Ngoài ý muốn 】 A? Cậu cậu cậu nói thật a?

            Kỳ Dĩ: 【 Vô tội 】 Đúng vậy a, có muốn tôi đến đón cậu không?

            Đạm Ngữ: đón cọng lông a, cậu nói cho tôi biết đi như thế nào là được!

< Cảnh 6 – Nhà Kỳ Dĩ • xế chiều — ban đêm — sáng sớm — ban đêm — sáng sớm ( đầy đủ JQ a! ) >

            ( Tiếng cửa mở, tiếng bước chân. )

            Kỳ Dĩ: 【 Cười 】 Còn tưởng rằng cậu lạc đường không tới, nếu không tới, tôi sẽ báo cảnh sát tìm trẻ lạc.

            Đạm Ngữ: Kháo, kháo, lão tử không cẩn thận ngồi nhầm xe điện ngầm thôi… Oa kháo nhà cậu thật sạch sẽ….. Oa dựa vào cáo gì nhà cậu sạch sẽ vậy.

            Kỳ Dĩ: Cậu đem đồ đạc để ở phòng tôi đi.

            Đạm Ngữ: 【 Ra vẻ đề phòng 】 Phòng ngủ? Cậu định làm gì lão tử?

            Kỳ Dĩ: 【 Im lặng 】Cậu ngủ ở phòng tôi, tôi đi phòng ba mẹ ngủ. Có đói bụng không? Tôi đi nấu mì tôm.

            Đạm Ngữ: 【Ngạo kiều 】 Mì tôm là cho người ăn sao? Qua Trung thu cậu định dùng cái này đuổi tôi đi? Đi, đến siêu thị!

            ( Ban đêm, TV phát quảng cáo.)

            Kỳ Dĩ:  Này, bánh trung thu.

            Đạm Ngữ: 【 Rầu rĩ không vui 】 nha.

            Kỳ Dĩ: 【 Ôn nhu 】Sao vậy?

            Đạm Ngữ: Hôm nay là Trung thu.

            Kỳ Dĩ: Ừ.

            Đạm Ngữ: 【Hơi ngừng 】Trước đây tôi nói, có cơ hội gặp mặt sẽ nói cho cậu….. Cậu nguyện ý nghe ko?

            Kỳ Dĩ: Tôi nghe.

            Đạm Ngữ: 【 Khổ sở 】 Tôi muốn về nhà… A Dĩ, tôi nhớ nhà…

            Kỳ Dĩ: 【Cẩn cẩn dực dực】 Tại sao không về?

            Đạm Ngữ: Trở về cũng không còn ai… Chỉ có tôi… Hơn hai năm rồi, cũng chưa từng trở về…

            Kỳ Dĩ: 【 Ôn nhu • nhẹ giọng 】 Ba mẹ cậu đâu?

            Đạm Ngữ: 【 Trầm trọng  】 Xảy ra tai nạn xe, một người… một người cũng không vượt qua được… Mẹ tôi nửa đêm khó chịu, ba tôi… đưa đi bệnh viện… cũng không quay về nữa…… 【 Cố nén nghẹn ngào】cậu nói, vì sao tôi ko đi theo… nếu như tôi cũng đi…

            Kỳ Dĩ: Đứa ngốc, bọn họ nhất định thấy rất may mắn khi không đưa cậu đi cùng a.

            Đạm Ngữ: 【Hút cái mũi • Hơi nghẹn ngào 】Ba tôi lúc ra cửa, tôi còn đang ôn tập, ông bảo tôi hảo hảo học bài rồi đưa mẹ tôi rời đi. Đó là câu sau cùng ông nói với tôi. Đợi đến khi tôi gặp lại họ, đã là ở bệnh viện. Sau cậu tôi nói tôi biết, thời điểm xe công ten nơ đâm vào, ba tôi đánh tay lái… kiên cường đem mình hướng phía dưới bánh xe. Thế nhưng ông đại khái không biết, ông vẫn không cứu được mẹ tôi…

            Kỳ Dĩ: 【 Ôn nhu 】 Sau đó thì sao? Sau thì thế nào?

            Đạm Ngữ: Sau lại… Sau lại cậu tôi giúp đỡ xử lý chuyện tai nạn xe cộ cùng chuyện đưa tang, đưa tôi đón về nhà cậu ở. 【Hút cái mũi, chùi nước mắt 】Tôi giống như chết lặng, hoàn thành cấp ba một cách máy móc. Mỗi ngày đến trường đọc sách tan học ôn bài, giấy báo trúng tuyển vừa đến, tôi thu dọn ngay hành lý một mình đến Bắc Kinh…

            Kỳ Dĩ: Chưa từng trở về?

            Đạm Ngữ: Mợ tuy rằng không nói, nhưng tôi biết nàng không thích tôi ở nhà nàng, chờ tôi tốt nghiệp thì trở về thăm bọn họ đi.

            Kỳ Dĩ: Vậy cậu hiện tại thế nào? Ai ở cho cậu tiền sinh hoạt a?

            Đạm Ngữ: 【 Rầu rĩ 】Trong nhà còn chút tiền, tôi cũng đi làm, dù sao cũng không chết đói.【 Hơi trầm mặc • cảm khái 】A Dĩ a, làm cho người ta cảm thấy không thể đối mặt, cho tới bây giờ tôi vẫn không muốn nhớ lại.

            Kỳ Dĩ: Tôi biết.

            Đạm Ngữ: 【 Tùy hứng quật cường phản bác 】 Cậu không biết.

           Kỳ Dĩ: 【 dung túng sủng nịch 】Phải phải. Tôi không biết. Nhưng tôi biết, nếu đã không muốn nhớ lại, có thễ mệnh lệnh mình buôn tay, còn những thứ muốn đạt được, phải nổ lực không ngừng thực hiện mới có giá trị, cậu nói có đúng không?

            Đạm Ngữ: 【 Thừa nhận nhưng không cam lòng, cho nên xoa mũi đổi đề tài 】Tôi mệt rồi. Tôi muốn đi ngủ!

            Kỳ Dĩ: Ai, được rồi, đi ngủ đi. Đúng rồi, nghỉ lễ xong tôi phải chuyển ký túc xá.

            Đạm Ngữ: 【 Không chút để ý 】Chuyển thì chuyển, cậu có thể chuyển lên sao hỏa sao? dù sao thì đều có thể tìm tới cậu.

            Kỳ Dĩ: 【 Thấp giọng 】 Ha hả, đúng vậy, dù sao thì… đều có thể tìm thấy.

            Đạm Ngữ: Ai, tôi ngủ cậu theo tôi làm chi?

            Kỳ Dĩ:  Đắp khăn ướt này lên mắt, như vậy sẽ dễ chịu hơn.

            Đạm Ngữ: 【 Tùy hứng 】 Không muốn không muốn! Lấy ra lấy ra!

            Kỳ Dĩ: Ngoan, đừng nhúc nhích, nếu không ngày mai mắt sẽ đau..

            Đạm Ngữ: 【 Không tự chủ hơi làm nũng 】A Dĩ, cậu hát cho tôi nghe đi.

            Kỳ Dĩ: Tôi không biết hát.

            Đạm Ngữ: Gạt người, cậu rõ ràng từng hát, trong cái USB kia, tôi nghe qua rồi.

            Kỳ Dĩ: 【 Hơi lúng túng 】 Ách cái kia… là tôi nghe qua rất nhiều lần mới có thể hát.

            Đạm Ngữ: Cái kia hát rất khá, hát khúc hát ru đi, đi, hát đi..

            ( Kỳ Dĩ nằm xuống, tiếng chăn nệm xột xoạt. )

            Kỳ Dĩ: Không nhớ rõ lời bài hát.

            Đạm Ngữ: Không nhớ rõ lời bài hát thì có thể ngân giọng…ai, A Dĩ a…

            Kỳ Dĩ: Ân?

            Đạm Ngữ: Thanh âm cậu kì thật rất êm tai a, hơn nữa lại rõ ràng, không có hứng thú làm CV sao?

            Kỳ Dĩ: Không có hứng thú.

            Đạm Ngữ: 【 Không tin 】Thiết, tôi đây mời cậu giúp tôi phối kịch thì sao?

            Kỳ Dĩ: Ừ, nếu cậu muốn tôi và cậu phối kịch, không thành vấn đề a.

            Đạm Ngữ: Thèm vào, cậu nói lời này cũng quá TMD nhân thê đi!

            Kỳ Dĩ: 【 Mang chút bất mãn uy hiếp 】Ân? Nhân thê?

            Đạm Ngữ: 【 Liền nói 】Ách, a a a khúc hát ru khúc hát ru, không hát cho ông nghe ông liền lăn lộn cho cậu xem.

            Kỳ Dĩ: 【Độc thoại 】Kỳ thật không ngại thấy người nào đó lăn lộn a, bất quá, dù sao cũng sẽ có cơ hội thôi. 【Kì Dĩ ôn nhu hát ru đồng học: “Ngủ đi ngủ đi bảo bối thân yêu của tôi”…】

(Ban ngày, tiếng rửa chén)

            Đạm Ngữ: Nhanh nhanh đem cháo uống đi, chỉ còn cái chén trong tay cậu là chưa rửa.

            Kỳ Dĩ: 【 Đánh giá 】Ừ, cậu nên mặc tạp dề.

            Đạm Ngữ: A? Tôi phắc, dính bẩn sao? Ở đâu ở đâu?

            Kỳ Dĩ: Không có. Chỉ là cảm thấy… như vậy không tồi

            Đạm Ngữ: 【 Im lặng • Thấp giọng mắng 】Kháo, một người hai người đều bị đầu độc rồi!

            Kỳ Dĩ: Ăn xong rồi, tôi đi làm hậu kỳ.

            ( Để chén xuống, âm nhắc nhở có mail mới. )

            Kỳ Dĩ: Có mail mới?… Kỳ 1 màn 5 by Đạm Ngữ.mp3?【 Hơi co quắp 】Tôi nhớ rõ màn năm… là… H a!

            ( Đạm Ngữ từ phòng bếp xông lại, một đường ồn ào. )

            Đạm Ngữ: 【 Hơi xấu hổ tạc mao 】Tôi kháo, hỗn đản cậu không được mở ra nghe ạ!

           Kỳ Dĩ: 【Giả trang vô tội,  có bao nhiêu vô tội có bao nhiêu vô tội! 】Là cậu gửi cho tôi a

            Đạm Ngữ: 【 Mặt đỏ tới mang tai tạc mao 】Dù sao hiện tại không được nghe! Không được nghe!

            Kỳ Dĩ: 【 Tiếp tục bình tĩnh 】Vậy khi nào thì có thể nghe?

            Đạm Ngữ: Chờ khi lão tử không cùng cậu dưới một mái nhà! Bằng không tôi liền bóp… bóp chết cậu!

            (Hai người ngã xuống giường, tiếng chăn đệm dây dưa)

            Kỳ Dĩ: Khụ, khụ, ách được rồi được rồi.

            Đạm Ngữ: Không được, cậu còn phải đáp ứng tôi làm xong kịch liền xóa sạch! Xóa sạch sành sanh! Nhất định phải xóa sạch cho lão tử!

            Kỳ Dĩ: Hảo hảo hảo, đã biết!

            (Âm QQ có tin mới vang không ngừng. Đạm ngữ đứng dậy. )

            Đạm ngữ: Ai yêu, JQ không ít a, để lão tử thị sát QQ của cậu một chút! Hắc hắc, download hình ảnh đáng khinh hù dọa tiểu MM đi.

            Kỳ Dĩ: 【 Buồn cười 】cậu muốn làm gì?

            (QQ náo nhiệt tiếng người. )

            Đạm Ngữ: 【 Ra vẻ bỉ ổi 】Yêu ~ các cô nương! Đến ~ nằm xuống đi!

            Đạo diễn: 囧, hậu kỳ đại nhân cậu…

            Lạc lạc: Vì cái gì tôi có một loại cảm giác, hậu kỳ đại nhân bị CV nhà hắn phá hủy!

Đạo diễn: Thế mới là giám sát cô nương! Trước sau như một vẫn không thay đổi !

Biên kịch: Để tôi ca tụng một chút mỹ đức của Lạc Lạc cô nương! Thủy chung từ trước tới nay từ đầu tới đuôi, khiến chúng ta hiểu ra, khai sáng trí tuệ cho nhóm ta a!!

            Đạm ngữ: Nghi thức khai sáng cái XX!

          Lạc Lạc: Giọng điệu này cũng giống như trên a!! Đây không phải xù lông thụ khoác lớp da của phúc hắc hậu kỳ quân chứ.

           Kỳ Dĩ: Chân tướng.

           (QQ âm thanh biến mất, trở về thực tế. )

            Đạm Ngữ: Tôi kháo cậu dám cướp bàn phím!… Bóp chết cậu!

            Kỳ Dĩ: Đừnglộn xộn.

           ( Đạm Ngữ muốn cướp bàn phím trở về, bàn phím lại rớt ra phía sau, Kỳ Dĩ đem Đạm Ngữ áp dưới thân thể. )

            Đạm Ngữ: 【 Giãy dụa • thở 】Tôi kháo sao cậu mạnh vậy a?

            Kỳ Dĩ: 【Thở hồng hộc, rên , hình ảnh có điểm CJ Hmm.. 】

            Đạm Ngữ: 【 Tùy hứng làm nũng • ngượng ngùng】Lão tử nhận thua, để lão tử đứng lên.【 bắt đầu giãy dụa 】Tôi kháo, cho tôi đứng lên a, cậu nhìn tôi như vậy làm chi!

            ( Giơ chân đá người tiếng đệm chăn tiếng xột xoạt, QQ loạn hưởng. )

            Kỳ Dĩ: Không có gì, đi xem trong diễn đàn nói gì đi.

            Đạm Ngữ: Kháo, lại nói sang chuyện khác!

            ( QQ ID bên trong, một mảnh tiếng động lớn xôn xao. )

            Cô nương Đinh: Trời ạ, CP cuối cùng CP!

            Cô nương số 2: 【Kê huyết 】Lâu như vậy, tôi cuối cùng cũng thấy một đôi đồng tính! 【Giọng Đài Loan 】Trời ạ, tôi từ lúc mới sinh đến bây giờ, lần đầu tiên thấy một đôi GAY sống sờ sờ nha!

            Lạc lạc: Có phải tạc mao thụ núp sau lưng phúc hắc hậu kỳ quân  không a! Các người đang —— giao thế? A a, nói sai nói sai, các người là …. hợp thể? !

            Đạo diễn: Quay đầu lệ rơi đầy mặt, đạm Tiểu thụ cậu lại độc hại một thiếu niên tốt a!

            Biên kịch: Hậu kỳ đại nhân tuy rằng cậu từng tồn tại rất đẹp trong cảm nhận của tôi, nhưng tôi một chút cũng không ngần ngại đem cái tốt đẹp của cậu đi cúng cho ai đó, đặc biệt một người nào đó khi tạc mao cũng rất tiêu hồn !

            Đạo diễn: A, người đâu?

           Lạc Lạc: Bị cướp chuột rồi chăng?? Hay là. . . công thụ đại chiến~ing?

            Đạo diễn: Cô nương cô có thể không cần sắc bén như vậy không! ! !

            Biên kịch: Đang YY hai người trên giường hỗ công rầm rộ , 【 Cười bỉ ổi 】 Hắc hắc hắc hắc.

            Lạc lạc: Mời biên kịch đại nhân! Diễn tả thêm nhiều chút!

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】Giữa ban ngày ban mặt, mà dám ở diễn đàn công khai YY! ( Bùm bùm đánh chữ )

            【Tạc mao 】 ta kháo! Ông đây chính là đang ở trên giường lăn lộn thế sao, thế nào?? ! 【 kiêu ngạo 】 Hậu kỳ đại nhân của các người đang bị ông đây ăn sạch sành sanh ha ha ha, một mẩu cũng không còn!!

            Lạc Lạc: quả nhiên là hợp thể!

            Biên kịch: 【 Kích động 】Cuốn ra giường lệ rơi đầy mặt!

            Đạo diễn: Vẫn nghĩ cậu là thụ a Đạm tiểu thụ! Nện đất!

            Đạm Ngữ: Tôi là vĩnh viễn ở trên!

            Lạc Lạc: Người trên người. . . vậy là cưỡi? OH MY GOD! Hậu kỳ đại nhân tôi vẫn biết cậu là cường công!

            Đạm Ngữ: Kháo kháo kháo! Lão tử mới là công! Công! Công!

          Đạo diễn: Ba thao ba công bốn than thở, đầy đủ khí chất của thụ a . . . Cái gọi là ngoài mạnh trong yếu chỉ là như thế này!

          Đạm Ngữ: 【Độc thoại • phát điên 】Quả nhiên không thể lấy một địch 100 a! 【 Quay đầu nhìn xem Kỳ Dĩ 】A Dĩ cậu đang làm gì thế? Cậu dám cười trộm!

            Kỳ Dĩ: 【 Cười 】 Khụ khụ, Tôi đi rót nước, cậu có muốn uống không?

            Đạm Ngữ: A,  có!

            ( Tiếng đóng cửa )

           Kỳ Dĩ: 【 Thở dài ra một hơi • Độc thoại 】 Ai, gần quá rồi, quả nhiên. . . Có chút chịu không nổi a!

            ( Ban đêm, TV quảng cáo hai ba giây, bị ấn tắt. )

            Đạm Ngữ: 【 Ngáp 】 buồn ngủ muốn chết, ngủ.

            Kỳ Dĩ: Ừ, ngủ ngon.

            Đạm Ngữ: Ai cậu đi đâu? Tôi không lãng phí điện cùng ngủ đi, cũng là đại nam nhân có gì mà chia phòng a!

         Kỳ Dĩ: 【 Cười 】Hảo. ( Hơi dừng hai giây )  Đã  . . . ngủ rồi? 【Độc thoại 】 Ai, ngủ yên lặng như vậy, một chút cũng không giống cợt nhả lúc tỉnh, có phải hay không chỉ dùng thái độ này mới giả trang được, mới có thể giấu đi tâm tình bi thương trong lòng như vậy? Đình Dịch. . . 【 Thật cẩn thận hôn 】

            ( Trời sáng )

            Đạm Ngữ: 【 Tạc mao 】 Tôi kháo, A Dĩ hỗn đản cậu mau tỉnh cho lão tử, tỉnh!

            Kỳ Dĩ: 【 Buồn ngủ mông lung 】Ừ. . .

            Đạm Ngữ: Khốn kiếp! 【 Dùng sức tránh thoát 】 Uy, lần tới mà đem lão tử làm gối ôm, lão tử phế cậu!

            Kỳ Dĩ: 【 Vô tội 】 Không có đem cậu trở thành gối ôm a. . .

            Đạm Ngữ: Kháo, khốn kiếp cậu lại không thừa nhận? !

            Kỳ Dĩ: 【 Than thở 】Ừm, là tướng ngủ của cậu thật sự quá bá đạo, không đè cậu lại tôi không có cách nào ngủ.

            Đạm Ngữ: Cậu. . .

            Kỳ Dĩ: 【 Cắt lời 】 Áo ngủ!

            Đạm Ngữ: A? Cái gì áo ngủ?

            Kỳ Dĩ: 【 Mặt không chút thay đổi 】 Không có gì, bả vai lộ ra.

            Đạm Ngữ: Ách! 【 Xấu hổ tạc mao 】Tránh ra tránh ra, lão tử muốn đi đánh răng!

< Cảnh 7 – Cửa ký túc xá >

            ( Tiếng chuông xe đạp từ xa đến gần. )

            Đạm Ngữ: Tôi đến rồi, cám ơn cậu chở tôi lại đây a!

            Kỳ Dĩ: Chờ một chút, tôi với cậu cùng lên.

            Đạm Ngữ: Tôi kháo cậu đuổi theo làm chi?

            (Móc chìa khóa mở cửa. )

            Kỳ Dĩ: Tôi chuyển ký túc xá.

            Đạm Ngữ: 【 Trợn mắt hốc mồm • gào thét 】A Dĩ cậu muốn tới ký túc xá của tụi tôi làm lão nhị sao?? !

            Kỳ Dĩ: Không phải lão nhị, là lão tứ, cho nên cậu tụt xuống hàng ngũ rồi..

            Đạm Ngữ: A? !

            Kỳ Dĩ: Lúc xin chuyển ký túc xá tôi đã xem qua danh sách thành viên, tôi so với cậu lớn hơn mấy tháng, hai người khác so với chúng ta lớn hơn một năm. . Phòng ngủ lệ cũ không tính lão nhị, cho nên a cậu bây giờ biến thành lão ngũ.

            Đạm Ngữ: Ai, cậu sao bỗng nhiên dọn ký túc xá a?

            Kỳ Dĩ: Tôi mấy hôm trước không phải đã nói với cậu rồi sao? Lúc đầu không định đổi, sau lại nghĩ cách Hệ xa quá cũng không tiện, vừa lúc ký túc xá các cậu có giường trống, sau đó xin qua.

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】 Ngô, không tệ, có người cùng ăn cùng ngủ, nhìn thân thể này xem, còn có thể làm một tay lao động khuân vác vân vân. Hắc hắc hắc hắc…

< Cảnh 8 – Căn tin >

            (Thanh âm đám người hối hả, chén dĩa va chạm. )

            Kỳ Dĩ: Ai, Tôi nhận một vở kịch, Lạc Lạc là Kế Hoạch của kịch đó.

            Đạm Ngữ: Kháo, vậy chẳng phải là kịch của tôi sao! Cái gì mà phúc hắc lãnh tĩnh đế vương công khó tính si tình hiệp khách thụ ha ha, này thuộc tính khái quát khôi hài thế chứ, ha ha, thuộc tính này quá khôi hài đi!

            Kỳ Dĩ: Ừ.

            Đạm Ngữ: Dù sao ông đây cũng không nghĩ cô ấy sẽ tìm một hậu kỳ khác, không cần phí công, cải trắng đại hiệp cậu xong đời rồi, cậu bây giờ đã hoàn toàn thành sản phẩm đóng gói ha ha!

            Kỳ Dĩ: Không phải, Hậu kỳ là lúc cậu nhận kịch tôi đáp ứng Lạc Lạc, tôi nói chính là, tôi nhận công âm của cái vở kịch đó.

            Đạm Ngữ: 【 Thất kinh • há hốc mồm cứng lưỡi 】 Cái gì cái gì cái gì! Cậu cậu cậu muốn phát triển thành CV?

            Kỳ Dĩ: 【 Bình tĩnh 】 Không có a, Chỉ là nhận thử công âm thôi, lấy nick clone đi thử âm… Tôi lần trước có nói cùng cậu phối kịch đó, không phải nói suông đâu..

            Đạm Ngữ: 【Có chút lo lắng 】 Uy, nick clone? Lạc lạc biết cậu là ai không?

            Kỳ Dĩ: 【Ngượng ngùng 】 Không biết, tôi không muốn cô ấy phá hỏng.

            Đạm Ngữ: 【 Cười gian 】 Hắc hắc hắc… Không tệ, đám người kia ngoại trừ Ly học tỷ ra hẳn là chưa ai từng nghe qua giọng cậu, môi trường phạm tội rất thích hợp nha. Cậu dùng clone tên gì?

            Kỳ Dĩ: A Tứ.

            Đạm Ngữ: 【 Tiếp tục cười gian 】 Ha ha ha A Tứ! Khó trách a, Lạc Lạc nói CV phối công âm kia không tiện tới hiện trường, thì ra căn bản là cải trắng đại hiệp sợ hai người chúng ta ở cùng ký túc xá tham gia cùng lúc âm sẽ bị lộ mà!! 【 Chợt nhớ tới 】 Đúng rồi, kịch kia có H a!

            Kỳ Dĩ: Ừ, trước khi thử âm tôi đã xem qua kịch bản rồi..

            Đạm Ngữ: 【 Ra vẻ hài lòng 】Ừ, rất bình tĩnh, rất chững chạc, khí chất rất đế vương, không tệ! A Dĩ đồng học tôi rất mong đợi a! Hắc hắc hắc hắc hắc!

< Cảnh 9 – Ký túc xá >

            ( Tiếng lật sách, tiếng mở máy tính )

            Đạm Ngữ: 【 Thử mạch 】 Uy uy, ừ hừ! 【Nói chuyện bình thường 】 Ai ai ai, gì kia, tránh ra cho lão tử.

            Kỳ Dĩ: Làm gì?

            Đạm Ngữ: Cậu nói làm gì! Ta kháo cậu không có chuyện gì làm thì làm hư file a, nếu không phải tại cậu đem H của ta làm mất tôi phải ghi lại sao!

            Kỳ Dĩ: Cậu ghi file là Hoả Tinh, tôi cho là virus.

            Đạm Ngữ: Cậu! Tôi… 【Độc thoại 】Tôi kháo cũng không thể trực tiếp viết chữ H lên chứ! 【Đuổi người 】 A a a tôi bất kể, cậu tránh ra cho tôi! Tránh! Tôi muốn ghi âm!

            Kỳ Dĩ: Xấu hổ?

            Đạm Ngữ: Xấu hổ cái cọng lông! Phi lễ không nên nghe hiểu không a!

            Kỳ Dĩ: Sớm muộn gì cũng nghe.

            Đạm Ngữ: Kháo, cậu…

            Kỳ Dĩ: 【 Cắt lời 】 Ai, cậu ghi đi, tôi nghe MP4 ngủ.

            ( Tiếng xột xoạt nằm xuống. )

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】 Quên đi, không ghi lát nữa lão đại cùng lão tam về tới. Giành giật từng giây thở gấp một chút liền xong.

            ( Đạm Ngữ ghi âm xong, tắt điện thoại. )

            Đạm Ngữ: 【 Thở một hơi dài nhẹ nhõm 】 Cuối cùng cũng ghi xong, tôi… 【Bỗng nhiên tỉnh ngộ • Độc thoại 】 Tôi kháo a, A Dĩ cái tai nghe kia chỉ nghe được một bên thôi, còn một bên chỉ có công năng bịt tai a!

< Cảnh 10 – Phòng ngủ • QQ ID >

            ( Thông báo post kịch )

            Cô Nương Giáp: Ôi chao ôi chao, Đạm Ngữ lại ra kịch mới, gần đây kịch tổ rất công suất a!

            Tiểu Hỏa Giáp: Ôi chao? Công âm CV chưa từng thấy nha, thanh âm rất ổn rất khí chất, cùng hình tượng não bổ của tôi rất phù hợp!

            Cô nương số 2: Thì ra là ngoại trừ tiểu công lạ mặt ra, Ly Đồ đại thần ở nơi đâu, Kế Hoạch cô nương hình như là tìm người mới?

            Cô nương Bính: Đây là Đạm Ngữ đại nhân lần đầu tiên phối H sao? Che mặt, hảo đẹp ~

            Cô nương Đinh: ai nha nha, Ly Đồ đại nhân anh rốt cuộc đi nơi nào tiêu diêu rồi, CP sẽ bị người đoạt đi! … PS: Hậu kỳ làm BGM quá tuyệt, biểu lộ ôm bắp đùi!

            Cô nương bính: vẫn manh nhất chính là CP Hậu kỳ x Đạm Ngữ, làm sao đây, bỗng dưng nghĩ âm công cùng Đạm Ngữ thập phần xứng, nhất là trong lúc Đạm tiểu thụ xù lông nhím, A Tứ kia vẫn bình tĩnh, manh chết người luôn!

            Đạm Ngữ: 【 Nhìn quen rồi • bất đắc dĩ 】Ai, lại là một vòng bát quái! Não bổ gì gì đó, quả nhiên là thần vật a! Đúng rồi, đi xem kịch tổ một chút.

            Biên kịch: Kịch mới an toàn a, (vỗ ngực) may quá may quá, hoan hô.

            Lạc lạc: Cùng may mắn, cảm tạ các nàng, cảm tạ các CV, lốp bốp lốp bốp!

            Đạm Ngữ: Hừ hừ, đại gia ta ra tay còn có cái gì không làm được.

            Kỳ Dĩ: Ha hả.

            Biên kịch: Ai yêu, Tiểu công Tiểu thụ có đôi có cặp cùng xuất hiện.

            Lạc lạc: Hậu Kỳ đại nhân có ở đây không? Tiểu thụ ngài muốn trèo tường! Mau dẫn về a!

            Đạm Ngữ: Hắc hắc, hắn không có ở đây ~

            Lạc lạc: Khó trách trèo tường cao như thế!

            Đạm Ngữ: Cô quản được sao!

            Biên kịch: Công quân ngài thanh âm như vậy rất, vì sao từ chối hát ED? Lệ chạy ~

            Kỳ Dĩ: Không biết hát.

            Đạm Ngữ: Ha ha ha ha ha Hmm, cậu ta nghe một ca khúc gần ba mươi lần mới có thể giác ngộ được ha ha ha ha!

            Lạc lạc: Làm sao cậu biết?

            Đạm Ngữ: Cải trắng đại hiệp cái gì cũng rất công! Chính là học hát không được ha ha ha ha ha.!

            Biên kịch: Ách… cải trắng đại hiệp??

            Lạc lạc: Đạm Ngữ cậu là nói? Hậu kỳ chính là bản nhân tiểu công? ? ? ! ! !

            Đạm Ngữ: Ha ha ha các cậu cũng không đoán được a?

            Lạc lạc: Hiện tại biết rồi! !

            Biên kịch: Tỏ vẻ vô cùng khiếp sợ! Vô cùng kinh diễm! mắt bị mù  a!

            Lạc lạc: cho nên nói ngắn gọn chính là, hậu kỳ đại nhân vì phòng ngừa Tiểu thụ nhà mình lần đầu tiên H trèo tường nên dứt khoát ra trận dùng nick clone hiến thanh cùng với tiểu thụ trong ngoài diễn ngoài hai CP hậu kỳ CV cùng với công quân thụ quân!

            Biên kịch: ham muốn độc chiếm thật mạnh a!

            Lạc lạc: Cậu quả nhiên chính là đế vương công kia! ! !

            Biên Kịch: Trời ơi, đây là phu phu tương tùy thế nào a! Các cậu yêu nhau đi! Yêu nhau đi!

            Lạc lạc: Xếp hàng, các cậu CP đi ~\(≧▽≦)/~ bộp bộp bộp.!

            Kỳ Dĩ: Mọi người biết là được rồi, đừng truyền ra ngoài.

            Biên kịch: 【 Tà ác cười 】 ha hả ha hả, hậu kỳ đại nhân, tôi thay mặt quần chúng biểu thị quyền lợi không thể bị cướp a! Còn là chuyện chấn động như thế.!

            Kỳ Dĩ: Sẽ dẫn tới phiền phức., kính nhờ không cần truyền ra.

            Lạc lạc: Được rồi được rồi, đem lạc thú dâng cho tiểu chúng, chia cho mọi người!! Mọi người cũng đừng truyền ra ngoài.

            ( QQ ID giọng nói xa dần. Cảnh tượng trở lại phòng ngủ. )

            Kỳ Dĩ: Đình Dịch.

            Đạm Ngữ: 【 Lấy lại tinh thần 】 A? 【 Chột dạ 】 Ách, chơi cậu không sao chứ? Dù sao cậu chẳng qua là không muốn bị phá sao? Ách, hiện tại nói ra không được sao?

            Kỳ Dĩ: Không sao. Tôi nói…

            Đạm Ngữ: cái gì?

            Kỳ Dĩ: 【 Ôn nhu • khẩn cầu 】Chúng ta, kịch giả thành thật đi.

            Đạm Ngữ: 【 Há hốc mồm cứng lưỡi • lắp bắp 】 Cậu… Cậu cậu có ý gì? Cậu không phải là thẳng… thẳng sao?

            Kỳ Dĩ: … Cậu rốt cục khi nào thành lập ra loại ảo giác này?

            Đạm Ngữ: … Tôi…

            Kỳ Dĩ: Tôi lúc đầu nói cậu và tôi không giống nhau, là bởi vì ban đầu tôi cho rằng cậu thẳng. Hiện tại, hiện tại tôi có cơ hội không?

            (Tiếng chìa khóa cửa mở, tiếng bước chân. )

            Lão đại: ai, cái vũ hội ngày hôm nay thật không tệ, hai cậu không đi thì lỗ rồi..

            Đạm Ngữ: 【 Vội vàng hấp tấp 】 A, kia, bình thủy hết nước rồi, tôi đi lấy nước.

            ( Tiếng bình thủy va chạm, tiếng bước chân bối rối xa dần, cửa phịch một tiếng bị đóng lại. )

            Lão tam: 【 Nghi ngờ 】A Dĩ a, lão Ngũ này là làm sao vậy?

            Kỳ Dĩ: 【 Cười khổ 】 Không có gì. Ừ… Tôi không thoải mái, ngủ trước.

            Lão đại: Nga, vậy, cậu ngủ đi. Tôi đọc sách.

            Lão ba: 【Vô tâm vô phê • vô cùng 】 Tôi chơi PSP đi!

            ( Một tiếng sau )

            Lão đại: 【 Thấp giọng 】 Này sắp tắt đèn rồi, lão Ngũ làm gì mà vẫn chưa trở lại a! Lão Tam, có muốn gọi điện thoại cho cậu ấy hay không?

            Lão ba: 【 Thấp giọng 】 Hành, tôi ra hành lang gọi.

            ( Cửa mở ra, bình thủy nặng nề để trên mặt đất. )

            Lão đại: Hư! Cậu nhỏ giọng một chút, A Dĩ không quá thoải mái, đang ngủ.

            Đạm Ngữ: 【 Không yên lòng 】 A? Nga!

            ( Đạm Ngữ nằm ở trên giường trái lo phải nghĩ. )

            Đạm Ngữ: 【Độc thoại 】Cậu ấy không thoải mái ư, chẳng lẽ là mình ở bên ngoài lâu quá khiến cậu ấy mất hứng sao?? A a a chợt nghe một tin quá sức như vậy, cũng phải cho một chút thời gian suy nghĩ nha, mình lại không phải cố ý tránh cậu ấy! 【 Kêu rên 】 Làm sao bây giờ a! 【 Khó xử 】 Trực tiếp cự tuyệt mà nói…, cải trắng đại hiệp sẽ thương tâm, hơn nữa hình như mình cũng có chút không nỡ… Bất quá tiếp nhận mà nói, vậy thì đáng sợ rồi, mình hoàn toàn không có chuẩn bị tâm tư cùng nam sinh sống chung a! 【 Nghi ngờ 】 Chính là, chính là tại sao cảm thấy có người thích thật giống như… thật giống như có chút cao hứng ? 【 Phát điên 】Kháo, mình thật sa đọa!

< Hết Kỳ Hai >

Advertisements

5 thoughts on “[KTT] “Chúng ta kịch giả thành thật đi” – Kỳ 2

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s