MNSSĐ – Chương 14

mynhan1

Đậu : tuần này Đậu thi, cho nên sẽ tạm ngưng edit mấy ngày nhé (∪ ◡ ∪). 

Mỹ nhân sao sao đát ~

☆, Chương 14

Yêu giang sơn càng thích mỹ nhân: Quả nhiên người thật em giống y như trong tưởng tượng của anh, hôm nay khi em gọi anh anh còn nghĩ rằng em nhận ra anh.@ Cố mỹ nhân (Kể từ giờ chỗ này đổi xưng hô anh-em, vì giờ bạn Đậu mới ngu muội phát hiện ra, đây là tiếng lòng của của nam đại thần TT^TT)

.

“OK rồi sư huynh.” Hoa Vũ vừa lòng gật gật đầu, giơ ngón cái với Cố Tả Ý. Cô đối với tạo hình của Cố Tả Ý vô cùng vừa lòng.

“Cảm, cảm ơn…” Lúc này Cố Tả Ý hiển nhiên không thể kéo dài thời gian từ chối được nữa.

Đương nhiên nếu để một nam tử khí khái (Người nào đó tự xưng) như thếđột nhiên phải Cosplay nữ, muốn kéo dài thời gian bất quá cũng là chuyện bình thường.

Cố Tả Ý đứng dậy đi đến trước gương, nhìn mái tóc dài kia, bạch y phiêu phiêu nhân kia, cả người bắt đầu không được tự nhiên.

Quả thực là No law to see!!!!!!!!!!!

Cố Tả Ý ở trong lòng yên lặng khinh bỉ bản thân một phen.

Sau đó Cố Tả Ý liền cứ xui xẻo như vậy đi cùng cả nhóm vào khu bóng rổ của trường. Giữa sân bóng dựng lên một sân khấu ngoài trời, lễ hội lần này sẽ tổ chức tại nơi này.

Bạn học Cố Tả Ý còn vô cùng chuyên nghiệp thời thời khắc khắc ghi nhớ thuộc tính COS của mình, lãnh diễm cao quý の băng sơn mỹ nhân.

Cho nên toàn bộ quá trình cạu toàn trưng bộ mặt không cảm xúc ra, tuyệt đối không lộ ra một nụ cười.

Đương nhiên Cố Tả Ý còn nhớ rõ nhân vật còn có một chi tiết vô cùng quan trọng, đó là ánh mắt phải lạnh lùng và kiêu ngạo!

Vì thế Cố mỹ nhân đặt câu hỏi.

Lạnh lùng, kiêu ngạo hiểu hay không?

Không hiểu?

Cái gì! Không hiểu?

Vậy mấy người thật quá 凹 凸!

Cho nên bạn học Cố Tả Ý hôm nay sẽ bày ra hình mẫu lạnh lùng の kiêu ngạo trong truyền thuyết.

Chính là đem đôi mắt khẽ nheo lại, nhìn bất cứ ai cũng trưng ánh nhìn người bằng nửa con mắt ra.

Đương nhiên nếu không dùng từ nghệ thuật để mô tả thì mọi người thường gọi ánh mắt đó là, ánh mắt thiếu đòn!

Trong đầu Cố Tả Ý lập tức nhớ tới ánh mắt mà cái bóng thường xuyên nhảy vụt qua ngoái cổ lại nhìn cậu…… Cừu-kun.

Nhưng liên tưởng này thật sự sỉ nhục hình tượng băng sơn lãnh diễm cao quý của mỹ nhân.

Vì thế Cố Tả Ý nhanh chóng đá mấy cái suy nghĩ nhảm nhí đó ra, tiếp tục sắm vai băng sơn mỹ nhân lãnh diễm cao quý của mình.

Lễ hội lần này là do các Xã đoàn Anime từ các trường khác phối hợp tổ chức, quy môn không tính là lớn. Tuy rằng không bằng lễ hội chính quy náo nhiệt, nhưng người đến cũng không ít.

Cho nên khi Cố Tả Ý cosplay Trương mỹ nhân hơn nữa còn phiêu dật, vừa xuất hiện liền khiến toàn trường kinh diễm.

Nơi nào cậu đi qua đều nghe được những lời ca ngợi.

Tỷ như:

Mi thật dài, mắt thật to…… 凸

Áo trắng như tuyết, phiêu dật như tiên…… 凸 凸

Sóng mắt lưu chuyển, mạo mĩ vô song… 凸 凸 凸

Cho nên Cố Tả Ý vốn đang diễn mặt lạnh, sau khi nghe mấy lời này sắc mặt càng đông cứng, lại không ngờ rằng biểu tình lạnh lùng như vậy lại càng phù hợp với hình tượng băng sơn mỹ nhân.

Cố Tả Ý sau khi biết đoán chừng sẽ nôn ra máu…

Sau đó là tới thời gian tạo Pose, Cố Tả Ý liền bị người xung quanh bao vây cầu chụp ảnh chung.

Bên cạnh toàn là tiếng chụp hình click click click.

Cố Tả Ý chớp chớp mắt, khẽ cúi đầu, cậu vừa động liền chọc cho người xung quanh gào thét chói tai.

“Linh Tịch pose kinh điển tái hiện a a a a a”

“Ngao ngao ngao ngao hảo sinh động a~~”

“Mau chụp mau chụp, đẹp ngây người…”

Cố Tả Ý cúi đầu chậm chạp không ngẩng lên, là bởi vì có một giọt mồ hôi rơi vào mắt…

Pose kinh điển cái lông!

Ông là bị ánh sáng đèn flash của mấy người làm đau mắt đó biết không QAQ.

Đương nhiên nội tâm Cố Tả Ý phun tào không ai nghe được, một Coser chuyên nghiệp giờ phút này vẫn bày khuôn mặt lãnh diễm như trước.

“Cố Tả Ý?”

Bất ngờ có người gọi tên mình, đang nghỉ ngơi ở trong góc Cố Tả Ý ngước mặt lên.

Người trước mặt cư nhiên là lớp trưởng đại nhân…

Cố Tả Ý vừa mới định híp mắt liền trợn tròn, ăn mặc thành cái dạng này mà còn có thể bị người quen phát hiện?

Này quả thực rất không khoa học! Rất dọa người!

Nếu mà có cái hố ở đây, Cố Tả Ý nhất định sẽ lập tức nhảy xuống đem chính mình chôn sống.

“Lớp trưởng cậu không phải đang thực tập sao? Sao đột nhiên trở lại?”. Trong lòng Cố Tả Ý có vạn con thảo nê mã rít gào, nhưng ngoài mặt vẫn là biểu hiện bình tĩnh như cũ.

Mặt không đỏ tim không đập, căn bản nhìn không ra một chút xấu hổ.

Bởi vì, phấn trên mặt tương đối dày…

Thấy Cố Tả Ý bộ dáng bình tĩnh tự nhiên, lớp trưởng trước mặt liền có chút ngượng ngùng, “Khụ, hôm nay kỷ niệm khoa 20 năm thành lập, khoa mời không ít học trưởng học tỷ về. Phụ đạo viên gọi tớ dẫn bọn họ đi dạo sân trường.”

“Kỷ niệm 20 năm thành lập!”

Chuyện lớn như thế, Cố Tả Ý cậu lại không biết!

Quả thực thẹn với mẫu hệ của mình!

“Cậu sao lại giả trang? Vừa mới nãy thiếu chút nữa không nhận ra cậu. Lại, lại còn rất đẹp……”

Đẹp em gái cậu!

“Ha ha…tôi chỉ là giúp người quen. Cậu sao lại ở đây? Không phải là đi bồi mấy học trưởng đi dạo sao?”

Đề tài lúc này không chuyển thì đợi tới khi nào!

“Còn chưa đi.” Lớp trưởng vừa dứt lời thì hình như phát hiện ra gì đó, nhìn hai người phía bên tay phải đằng xa, “Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến! Cố Tả Ý tớ đi trước, gặp lại sau nha!” Nói xong nhanh chóng rời đi…

“Tạm biệt.” Cố Tả Ý băng sơn hôm nay lần đầu tiên nở nụ cười.

Rốt cục đi rồi…

Bỗng nhiên có một loại khí lực hấp dẫn vô hình nào đó khiến cho bạn học Cố Tả Ý ngẩng đầu lên một lần nữa nhìn về phía lớp trưởng vừa đi qua.

Vừa nhìn liền giống như có một tia sấm sét, xuyên qua đôi con ngươi đen nhánh của Cố Tả Ý, đánh thẳng vào sâu trong tâm linh…

Đối diện có một người đang nhìn cậu, Cố Tả Ý vừa ngẩng đầu liền thấy người nọ nhìn mình một cách trần trụi…

Vì thế hai người cứ như vậy đứng xa xa nhìn nhau, phảng phất không cảnh giới.

Cách nói văn nghệ lãng mạn một chút chính là, trong một giây khi Cố Tả Ý nhìn thấy người định mệnh kia, thời gian như dừng lại. Cậu, dường như nghe được… thanh âm hoa nở.

Xoát xoát xoát xoát… (Tiếng hoa nở, mọi người cứ tưởng tượng đi :v)

Nhìn nhau thâm tình ngắn ngủi 3 giây cuối cùng chấm dứt bằng nụ cười thản nhiên trên gương mặt đối phương, cùng với Cố Tả Ý chậm rãi xoay người.

CMN! Đẹp trai quá!

Tự xưng là người có kinh nghiệm, Cố Tả Ý không khỏi cảm thán, người anh em này quả thật đẹp trai không khoa học!

Vì thế Cố Tả Ý bắt đầu tự hỏi một vấn đề cực kì nghiêm túc.

Rốt cuộc có bao nhiêu tuấn nam mỹ nữ quỳ gối dưới đũng quần anh đẹp trai này…

Về phần vì cái gì có nam, mọi người đều hiểu được ﹁_﹁

Cố Tả Ý xoay người, trước tiên bình phục lại hô hấp hỗn loạn của mình.

Dường như mặt nóng lên?

Yên tâm, phấn rất dày khi tẩy trang còn phải mất nhiều thời gian.

Dường như tim đập rộn lên?

Bình tĩnh, một mình mình biết là được.

Nhưng Cố Tả Ý vẫn cảm thấy hình như có chỗ nào đó không đúng?

Cậu tại sao nhìn thấy anh trai đẹp đó liền mặt đỏ tim đập?

Này không khoa học!

Vì thế sau khi hoảng hốt mấy chục giây, Cố Tả Ý đem cái thất thần vừa mới nãy của mình phân loại thành bị hào quang của anh đẹp trai chọc mù mắt.

Bởi vì đây tuyệt đối là người có dáng vẻ đẹp nhất, khí chất tuyệt nhất, toàn thân xuất chúng nhất.

Không biết loại phản ứng mặt đỏ tim đập này có phải là của một tên tự nhận là thẳng tắp thẳng tắp thẳng nam sẽ không đối với đồng giới sinh ra phản ứng không mị ﹁_﹁.

Nhạc đệm nhẹ nhàng vang lên làm Cố Tả Ý nhớ tới hội trường, lúc sau ở sân bóng lại không ít người xin chụp ảnh chung, chờ thêm một lúc nữa là đến lúc lễ hội chấm dứt.

Kéo lê thân thể mỏi mệt không chịu nổi, còn chưa tháo phụ trang Cố Tả Ý mặc nguyên thân phiêu dật, che nửa mặt cúi đầu chạy về hướng lễ đường.

Xã đoàn đóng quân ở một chỗ yên tĩnh để tháo phụ kiện.

Về phần tại sao phải che mặt… Này còn hỏi sao?

Đương nhiên là do mỹ nhân cảm thấy xấu hổ ﹁_﹁.

Vì thế đúng lúc vận mệnh sắp xếp lần nữa, bạn học Cố Tả Ý đang vùi đầu chạy thì đột nhiên tông phải một người.

Không, hình dung chính xác hẳn là khoan ngực ♂ rộng ♂ ấm ♂ áp.

Cố Tả Ý cuống quít nói xin lỗi.

“Thật xin lỗi.”

“Không sao, thật ra thì tôi mới là người nên xin lỗi.”  Trên đỉnh đầu truyền đến một thanh âm ôn nhu trầm thấp.

Cố Tả Ý lui về phía sau một bước cuống quít ngẩng đầu, người trước mắt rõ ràng chính là soái ca lúc trước cùng cậu thâm tình nhìn nhau!

Giờ phút này phản ứng đầu tiên trong đầu Cố Tả Ý là, quá cẩu huyết!

Vậy mà lại giống y như tình tiết trong truyện ngôn tình! Nam chính và nam thứ sao có thể tùy tùy tiện tiện trùng hợp gặp nhau như vậy!

A, lại nói nhảm rồi!

Người đối  diện mỉm cười với Cố Tả Ý, “Cậu không sao chứ?”

Nụ cười này lại khiến cho tâm thần của Cố Tả Ý nhộn nhạo, thế là khuôn mặt băng sơn cả ngày lại lại bắt đầu cười tươi, “Không sao, không sao.”

Vốn song phương tông phải nhau chỉ cần gật đầu cười chào rồi thôi, nhưng nội dung lại thay đổi bởi vì một câu cải biến của anh đẹp trai.

“Bạn học xin hỏi phòng thí nghiệm hiện tại của khoa học viện môi trường dời đi đâu?”

“A, đằng kia, đi thẳng quẹo phải thứ nhất lại quẹo trái là đến.” Cố Tả Ý chậm chạp chỉ đường.

“Cảm ơn.”

Đối phương gật gật đầu với, rồi đi ngược lại hướng Cố Tả Ý chỉ.

Thoáng qua trong nháy mắt, Cố Tả Ý gọi đối phương lại.

Về phần tại sao như vậy, Cố Tả Ý cũng không rõ.

“Học trưởng!”

Quả nhiên anh đẹp trai dừng lại, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc nhìn cậu.

“Anh là người của Học viện môi trường phải không, em mới vừa thấy lớp trưởng đưa hai người đi. Em cũng là sinh viên Học viện môi trường, hoan nghênh về trường cũ.”

“A, chào học đệ.”

“Cái kia, anh là muốn đến phòng thí nghiệm họp mặt cùng các học trưởng học tỷ sao?”

Dễ nhìn gật gật đầu.

“Vậy đi thẳng quẹo phải thứ nhất lại quẹo trái là đến…” Cố Tả Ý lập lại lời mới vừa nói.

Anh đẹp trai lại cười, “Cảm ơn anh đã biết.”

Thấy Cố Tả Ý không nói gì nữa, anh đẹp trai liền vẫy vẫy tay với cậu, rời đi.

Nhìn thân ảnh rời đi đó, trong lòng Cố Tả Ý bỗng rít gào, thảo nê mã lần này gia tốc chạy như điên.

CMN! Cái gì mà đi thẳng quẹo phải thứ nhất lại quẹo trái là đến hả!

Ông rõ ràng muốn nói là nếu không thì học trưởng để em đưa anh đi QAQ.

Mẹ nó lời ra khỏi miệng sao lại biến thành như vậy!

Vì thế Cố Tả Ý vô cùng ảo não buồn bực chạy đến lễ đường thay quần áo, đi theo xã đoàn ăn cơm.

Trở lại phòng ngủ đã khá trễ, hôm nay thật sự quá mệt, tâm tình cũng thay đổi nhanh như xe trên cáp treo. Tinh bì lực tẫn Cố Tả Ý trở về phòng ngủ liền bắt đầu rửa mặt.

Đang lúc Cố Tả Ý chuẩn bị lên giường nằm xuống ngủ thì, chợt nghe Dương Gia Vũ đồng học la to một tiếng –

“Phắc! Mỹ nhân cậu bị người ta phát tán hình!”

“Cái gì!”

Cố Tả Ý lập tức bật người dậy rời giường chạy về phía máy tính.

. : .

6 thoughts on “MNSSĐ – Chương 14

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s