ATEK? – Chương 7

 Anh thích em không?

Bánh Black forest - Duc

Bánh Black forest – Rừng đen của Đức

Chương 7

“Tiểu Nhiên, anh quyết định rồi. ” Ta giống như hạ được quyết tâm lớn.

“Anh quyết định chuyện gì?”

Ta rất có tinh thần nhìn Tiểu Nhiên, ta muốn tặng quà năm mới cho hắn. Cho nên…”Anh muốn xuống bếp nấu một bữa cho em.”

Vì chuyện này, ta đã nỗ lực thật lâu!

“…”

“Tiểu Nhiên Tiểu Nhiên, mắt của em không có phản ứng nha!” Em trai ta sẽ không phải mắc bệnh nặng đi!

“… Ca, anh thích em không? ” Tiểu Nhiên bình tĩnh trở lại, nhìn ta, thần sắc ngưng trọng hỏi.

“Vì sao hỏi như vậy? ” Rõ ràng là không hề liên quan!

“Mặc kệ, chỉ cần trả lời em là được.”

“Ưm… thích. ” Vậy có quan hệ với làm bế[sao?

“Nếu thích thì đừng vào nhà bếp. ” Tiểu Nhiên vẫn thật tình.

“Bởi vì thích em mới muốn tự xuống bếp nấu cho em ăn nha!” Ta ít khi nào nghĩ ra món quà tận tâm này, đương nhiên phải kiên trì.

“Nhưng mà… ” Tiểu Nhiên muốn nói gì nữa, nhưng bị ta cắt lời.

“Không có nhưng nhị nữa! Em chỉ cần ngồi chờ ăn là được.” Ta đặt hắn ngồi trên sô pha, sau đó quay người đi đến nhà bếp.

“Em thấy là ngồi chờ chết đi…”

“Em lẩm bẩm nói gì đó?”

“Không có không có…”

Vào nhà bếp, dì Vương đang chuẩn bị bánh ngọt thì thấy ta vào, cảm thấy lạ hỏi: “Đại thiếu gia, cậu vào đây làm gì?”

“Dì Vương, hôm nay dì nghỉ một chút đi!” Đẩy dì Vương ra khỏi nhà bếp, đóng cửa nhà bếp, ta nở nụ cười thắng lợi.

“Nhưng đại thiếu gia cậu là nam sinh, nam sinh không cần vào nhà bếp… ” Dì Vương ở ngoài cửa hô to.

“Không sao! ” Bĩu môi, nhớ tới lễ Noel Tiểu Nhiên cũng xuống bếp chuẩn bị bữa tiệc lớn cho ta, khi đó Dì Vương cũng đâu nói câu này…

Thu lại tâm tình, lấy cuốn bí kíp giữ trong người, lật đến trang đã quyết định.

Khai công! Ở trong lòng thoải mái thở ra một hơi, động thủ.

Lần này nhất định sẽ thành công, bởi vì tối hôm qua ta gọi điện thoại hỏi rồi, khoảng ba tiếng nha! Cho nên ta cảm giác lần này tuyệt đối có thể thành công!

“Đường là màu trắng… Di? Có hai cái màu trắng… ” Ngô…phương pháp tốt nhất chính là dùng miệng thử… Ngô… Mặn mặn… Đây là muối…

“Theo sách nói là phải rửa sạch… sạch… Nhớ kỹ lần trước Tiểu Nhiên đã dặn không thể dùng bột giặt…” [Ô_Ô]

“Đậu hủ ma bà*… Đậu hủ… Như vậy chín chưa? ” Nhìn cái thứ còn trắng ở giữa nồi… Không phải là chuyển màu mới chín?

*Đậu hủ ma bà của tứ xuyên, chú thích hình ở cuối chương

“Sau đó là rau củ… trước rửa sạch… lại dùng dao mổ… ” Sao nhiều thứ thế? Dựa theo theo sách của đại thiếu gia là được rồi…

Đem món ăn đối chiếu với sách, cũng giống nha…có dinh dưỡng hay không ta? Kỳ quái…

Trải qua hai giờ cố gắng, cuối cùng chuẩn bị xong, vui vẻ đặt lên bàn, mặc dù bề ngoài khó coi…

“Ca, cơm lần này làm thật tốt.” Tiểu Nhiên cầm lấy chén, không ngừng ăn cơm.

“Đúng vậy đúng vậy… ” Dì Vương phụ họa nói.

“Hai người đừng chỉ tập trung ăn cơm, ăn thử món ăn nha!” Ta mong chờ nhìn bọn họ.

“…”

“Ca, cái đen thùi này là gì?”

“Đậu hủ ma bà. ” Không giống sao?

“Đại thiếu gia… vậy còn cái này? ” Dì Vương chỉ vật thể màu vàng vàng.

“Cháu biết, là dưa chuột! ” Tiểu Nhiên lập tức trả lời.

“Kỳ thật…nó vốn là cải trắng… “…

Ta rất dụng tâm làm, tại sao bọn họ đều không vui? Chẳng lẽ thật sự khó ăn như vậy?

“Ca… anh đừng khóc… ” Tiểu Nhiên tay chân chật vật ôm ta dỗ.

“Tiểu Nhiên, anh nấu có phải rất khó ăn hay không?” Nhìn Tiểu Nhiên, ta không ôm bất cứ hy vọng nào hỏi.

“Cũng không phải! Chẳng qua là…”

“Chẳng qua là gì?”

“Chẳng qua là… Chẳng qua là thiên phú của anh không có ở trong nhà bếp! ” Tiểu Nhiên an ủi nói.

“Ưm… ” Quẹt miệng, đem mặt vùi vào trong lòng Tiểu Nhiên, “Anh vốn hy vọng mọi người ăn được…”

“Anh vào bếp chính là muốn em chờ chết… ” Xoa đầu ta, Tiểu Nhiên nói nhỏ.

“Em đang nói gì đó?”

“Không có không có…”

“Đồ ăn còn dư, anh lấy cho Tiểu Hoa ăn… ” Người trong nhà không hiểu tay nghề của ta, Tiểu Hoa là chó, nên sẽ không như vậy đi!

“Ách… được rồi!”

Như vậy, ta đến ổ đem Tiểu Hoa ôm lại, sau đó…

“Đến, Tiểu Hoa, là đồ ăn ngon, mau đến ăn! ” Ta lấy cơm, ngoắt ngoắt tay.

“Uông ô ~~~ ” Ngửi một chút, tru một tiếng, Tiểu Hoa đầu cũng không thèm quay lại chạy thẳng về ổ.

“… ” Ta ngây dại.

“…”

” Đáng sợ như vậy sao?” Tiểu Nhiên thán khí nói.

“… ” Khóc…

Theo thói quen tiến vào trong lòng Tiểu Nhiên.

“Được được, ngoan ~~~~~~ đừng khóc nữa! Nó chỉ là một con chó, cái gì cũng không hiểu… ” Tiểu Nhiên ở bên tai ta không ngừng lặp lại câu đó…

Năm mới đến! Chúc mọi người hạnh phúc OoO

. : .

 

Đậu hủ ma bà tứ xuyên, dành cho những người thích ăn cay….nguyên 1 màu đỏ sặc sỡ =))

dau hu ma ba dau hu ma bà

Advertisements

8 thoughts on “ATEK? – Chương 7

  1. Caca này học vấn k tốt
    Nấu ăn cx k tốt
    Mắc bệnh lười mãn tính
    Ngây ngô như trẻ con
    Tui thật k biết ngoài ăn vs lm thụ vị caca này còn lm j đk nữa k :v ?!
    Rất klq nha n trong tưởng tượng of tui caca này tròn xoe và mắt lúc nào cx híp lại vì cười :v

    Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s