VD vs VP – Chương 30

VD vs VP

☆, Chương 30

Đại thần đúng là đặc biệt với cậu, nhưng sự yêu thích của cậu đối với đại thần không khác gì các fans khác, cậu chỉ là dưới hàng vạn nghìn fan trở thành một người khá đặc biệt.

Sau khi lễ hội kết thúc, hắn đã gọi điện thoại đặt khách sạn cho hai người, khách sạn tiêu chuẩn năm sao giường đôi. Thiên Nguyên Sát Na phú quý nhị đại, lại hẹp hòi với cậu. (Chắc ý em Hạ là tại sao ko phải phòng đôi mà là giường đôi)

Cậu từ trong phòng tắm vọt ra mở máy tính, hành lý bọn họ sáng nay ở trạm xe lửa được nhân viên khách sạn đưa đến nơi này, Thiên Nguyên Sát Na nói hắn là khách quý của khách sạn này, cho nên luôn được đãi ngộ tốt.

Khi phá tháp xong, Thiên Nguyên Sát Na về đến, Kim Hạ không chào hỏi, tới lôi đài. Thiên Nguyên Sát Na cũng khác thường, không chào cậu mà là trực tiếp đi tắm, hồi lâu mới ra ngoài.

“Thiểm Thiểm.”

“…”

“Tôi gọi cậu cũng không phản ứng. Đói bụng rồi sao, gọi đồ ăn?”

“Tôi tưởng anh ăn ở bên ngoài rồi.”

“Ừ, ăn rồi, nhưng cậu nhất định chưa, tôi ăn cùng cậu.”

“Lúc sau xảy ra chuyện gì?”

“Không có gì, ôn chuyện. Cô ấy hỏi tôi kết hôn chưa, tôi nói chưa, cô ấy nói vậy chúng ta kết hôn đi.”

“…”

“Quá đột ngột, tôi thấy khó thở.”

“Anh chờ 5 năm nay không phải là vì giờ phút này?”

“Đúng vậy, nhưng tôi chưa có chuẩn bị. Sau khi trở về tôi luôn suy nghĩ, tôi sớm muộn cũng phải kết hôn, lấy cô ấy làm đối tượng cũng không tệ, xinh đẹp dịu dàng, hiện tại không moe nữa nhưng ngày càng có phong phạm nữ thần, có tiếng nói chung… tôi không nghĩ có ai thích hợp với tôi hơn cô ấy.”

Thiên Nguyên Sát Na nói mấy câu thông suốt thấy Kim Hạ không đáp lại, nghi hoặc nhìn lại, Kim Hạ đã đeo tai phone, dường như không nghe thấy lời hắn vừa nói. Thở dài một tiếng, bạn gái trước kia hắn đợi 5 năm giờ đã xuất hiện. Nhưng hắn lại không có nửa phần cao hứng, ngược lại bởi vì Kim Hạ buổi trưa bỏ đi không chào tạm biệt khiến hắn buồn bực, tâm tình của hắn ai có thể hiểu được.

Hôm sau lễ hội vẫn tiếp tục, Kim Hạ sáng sớm thức dậy cũng không chào hỏi Thiên Nguyên Sát Na đã đi ra ngoài trước, thấy xe Hải Thiên xã đoàn liền chui vào, lúc đi ra, đã biến thân thành Kurapika [1].

[1] Kurapica : 1 trong 4 nhân vật chính của manga Hunter x Hunter. Cũng được chuyển thể thành anime.

Sau đó cậu chờ ở cửa hội trường, cho đến khi Thiên Nguyên Sát Na xuất hiện, gật đầu chào: “Anh đến rồi.”

“Thiểm Thiểm, cậu không đợi tôi đã đi trước!”

“Bạn gái của anh cũng tới.” Cậu giơ một ngón tay, ” Tự giới thiệu.”

“Ngụy Ngữ Mộng, Kim Hạ.”

Ngụy Ngữ Mộng mỉm cười gật đầu chào hỏi Kim Hạ, hôm nay cô không Cos, trang phục bình thường, áo liền váy màu trắng, tui xách màu hồng phấn, giày cao gót màu hồng, cô không cao, nhưng tỷ lệ cân xứng, mang giày cao gót nhìn vô cùng xứng đôi với Thiên Nguyên Sát Na.

Kim Hạ mặt than, không có chút phản ứng, Thiên Nguyên Sát Na ha hả cười một tiếng: “Thiểm Thiểm cậu ấy chính là như vậy, em đừng trách.”

“Hai người vào đi, tôi chờ Lưu Tinh.”

Loạn Thế Lưu Tinh bảo hôm nay sẽ đến, khoảng 12 giờ đến. Thiên Nguyên Sát Na nói: “Cùng chờ.”

Kim Hạ nhìn Ngụy Ngữ Mộng: “Bỏ rơi bạn gái không tốt.”

Thiên Nguyên Sát Na cứng họng.

“Nguyên, chúng ta vào trước đi.”

Ngụy Ngữ Mộng mềm mại gọi một tiếng, giọng của cô rất nhão rất nhão, Kim Hạ nghe mà run rẩy, im lặng nhìn Thiên Nguyên Sát Na: Thì ra anh thích loại này.

“…”

Thiên Nguyên Sát Na do dự một chút, rốt cuộc bị Ngụy Ngữ Mộng kéo vào.

12 giờ, Loạn Thế Lưu Tinh đến.

“Lưu Tinh.”

“Thiểm Thiểm, Thiên Nguyên đâu?”

“Theo bạn gái.”

“Phắc? Có bạn gái lúc nào, sao tôi không biết?”

Vậy nên Kim Hạ đem chuyện Thiên Nguyên Sát Na si ngốc đợi chờ bạn gái 5 năm kể cho Loạn Thế Lưu Tinh, hai người vừa đi song song vừa nói chuyện, sau đó cùng nhau phun tào chuyện này sến súa cỡ nào, cùng cười nhạo Thiên Nguyên đại thần ngây thơ như vậy.

Ngày hôm qua Kim Hạ để lại ấn tượng sâu sắc cho rất nhiều người, cậu hôm nay vẫn nhận được rất nhiều chú ý, đồng thời, các cô gái ngày hôm qua để ý bên cạnh cậu đã đổi một anh đẹp trai khác.

“Thiên Nguyên tên kia trọng sắc khinh bạn, sao có thể bỏ rơi tôi đi theo bạn gái, uổng công tôi đối với hắn toàn tâm toàn ý, thật là quá đáng quá đáng!”

“Nhưng mà Thiểm Thiểm, cậu Cos người khác, nhưng vẻ mặt lại là của Kim Thiểm Thiểm, haha.”

“Nghe nói cậu ngày hôm qua Cos Gilgamesh, thật muốn xem, có ảnh không?”

Hôm nay có Cosplay, còn có sân khấu kịch, Kim Lăng nói bọn họ phải xem, đừng lãng phí hai tấm vé tặng vào cửa của Hải Thiên xã đoàn. Hai tấm vé này vốn là của cậu  và Thiên Nguyên Sát Na, Kim Lăng không biết Loạn Thế Lưu Tinh sẽ đến, hiện tại vừa lúc, cùng Loạn Thế Lưu Tinh đi xem.

Hai người mua coca, khoai tây chiên và bỏng ngô, đi vào thật sớm —— Kim Hạ đã không còn hứng thú với lễ hội, trước mắt chỉ mong đến giờ phối âm.

“Thiểm Thiểm, tôi cảm thấy cậu hẳn là nên đi sàn catwalk, ngoại hình cậu quá đẹp!”

Kim Hạ mặt than không có bất kỳ phản ứng nào, cậu tối hôm qua ngủ rất trễ, hôm nay lại dậy rất sớm, tâm trạng không tốt lắm.

“Đi cùng tôi chán như vậy? Aiz aiz, tôi gọi Thiên Nguyên, không có hắn cậu liền thất hồn lạc phách, như thất tình.”

“Tôi buồn ngủ.”

“… Ngủ đi, ca cho cậu mượn vai.”

Cậu đeo dây phone, nghiêng đầu tìm một chỗ dựa vào trên vai Loạn Thế Lưu Tinh, ngủ mơ mơ màng màng. Có người ở phía trước tới chào hỏi bọn họ, Kim Hạ nghe không ra, mắt cũng mở không lên.

Mệt quá.

Lúc Hải Thiên xã đoàn ra sân Loạn Thế Lưu Tinh mới gọi cậu tỉnh: “Mau nhìn, chị cậu kìa.”

Kim Hạ miễn cưỡng mở mắt, chỉ nhìn thấy hàng đã đến trước cửa, cậu không thể làm gì khác hơn là ngẩng đầu lên, nhìn về phía sân khấu.

Sân khấu kịch Cổ Kiếm Kỳ Đàm của Hải Thiên xã đoàn bắt đầu, kịch bản là, Phong Tình Tuyết trở thành hủ nữ, Bách Lý Đồ Tô và Âu Dương Thiểu Cung thành một đôi, còn Đại sư huynh Lăng Việt buông tay không dây dưa, sư tôn Tử Dận chân nhân nhà nhã uống trà xem kịch, Hồng Ngọc ở bên Kiếm Vũ, Tương Linh Phương Lan Sinh phụ trách bán manh, Doãn Thiên Thương thành trung khuyển của ông chủ Âu Dương, phối hợp diễn áo rồng trên sân khấu.

Kim Hạ không thích kịch bản bị sửa đổi nhiều như vậy, người xem chung quanh xem hỉ hả cười to, cậu lại không phản ứng chút nào.

“Cậu và Thiên Nguyên phối âm không tệ.”

“Các cậu tới chỗ nào cũng là CP, thật là.”

“Thiên Nguyên ở phía trước năm hàng, mới vừa rồi lại đây chào tôi. Kìa, hắn nhìn sang.”

Ánh mắt Kim Hạ đúng lúc rơi lên trên người Thiên Nguyên Sát Na, bốn mắt nhìn hai mắt, một người mỉm cười, một người mặt than. Kim Hạ nghiêng đầu, lần nữa ngã trên bả vai Loạn Thế Lưu Tinh: “Không quan tâm.”

Tai của cậu được Loạn Thế Lưu Tinh chụp lấy, chung quanh ầm ầm, cậu vẫn nghe được một ít nữ sinh bàn luận xôn xao.

“Hai người nam phía trước thật là đáng yêu nha!”

“Manh chết! Tiểu thụ kia thật xinh đẹp! Tiểu công không tồi, cảm giác trung khuyển!”

“Tiểu thụ ngủ thật lâu, mới tỉnh lại rồi lại dựa lên nữa, ngao ngao ngao! Quả nhiên gian tình giữa hai người con trai là manh nhất!”

Thật là đi đến chỗ nào cũng có thể gặp hủ nữ chuyên đi săn gian tình.

Kim Hạ ngẩng đầu, chăm chú nhìn Loạn Thế Lưu Tinh, Loạn Thế Lưu Tinh bị nhìn gần trong gang tấc rất kinh hãi: “Thiểm Thiểm, cậu đừng nhìn tôi như vậy, sẽ làm tôi nghĩ cậu yêu tôi.”

“Buổi tối về hát.”

“Thiểm Thiểm, cậu sao vậy?”

“Tâm trạng không tốt.”

“Cái này được, ca hát, phát tiết!”

Khách sạn Loạn Thế Lưu Tinh ở cũng là do Thiên Nguyên Sát đặt, cách vách bọn họ. Buổi tối sau khi trở về, Kim Hạ đi tìm Loạn Thế Lưu Tinh hát.

Kim Hạ hát Thiên sứ của tôi, Thật lòng mà nghĩ, Nếu như tôi nhớ lại kỷ niệm, Thính hải, Đau thương… Toàn là tình ca cô đơn đau thương.

Cậu hát dễ nghe, lại không có tình cảm, nhưng tối nay trong tiếng ca bị rót vào một chút tình cảm, nghe tim thật đau, Loạn Thế Lưu Tinh ở bên cạnh nghe như bị ngược đãi: “Thiểm Thiểm, cậu sao vậy, thất tình à?”

“Tâm trạng không vui.”

“Tôi hát vài bài cho vui.”

Cho nên, buổi biểu diễn Phượng Hoàng truyền kỳ dành riêng cho cậu bắt đầu. Kim Hạ thích nghe Phượng Hoàng truyền kỳ, nhưng tối nay bọn họ ca cách mấy đều không thể chữa khỏi tâm tình buồn bực của cạu: “Hát Thấp Thỏm[2] đi.”

[2] bài này nghe buồn cười cực kỳ =))), mới đầu Đậu ko biết là bài gì, lên tìm thì ĐÂY =))))) mọi người nghe cho vui

“Được, Thiểm Thiểm muốn nghe cái gì ca liền hát cái đó, nhưng có một điều kiện, Thiểm Thiểm phải gọi tôi một tiếng, ca ~ “

“Ca.”

“… Thiểm Thiểm, cậu dứt khoát như vậy, nhất định là có chỗ nào hỏng rồi.”

Kim Hạ đem đầu chôn ở trên bả vai Loạn Thế Lưu Tinh: “Hát đi, tôi muốn nghe.”

“Cậu dựa vào tôi làm sao hát? Lấy đầu ra đã?”

Lập tức đã có người hỏi: Lưu Tinh sama, Thiểm Thiểm sama, các anh ở chung?

“Ở khách sạn nha.”

Từ đó, võng phối bắt đầu lưu truyền một truyền thuyết ——  Loạn Thế Lưu Tinh và Kim Thiểm Thiểm là một đôi, bọn họ đã mướn phòng rồi!

Loạn Thế Lưu Tinh xuất hiện quả thật cứu vãn tâm tình tệ hại của cậu, nếu như không có cậu ấy, cậu thật không biết làm sao đối mặt với Thiên Nguyên Sát Na và Ngụy Ngữ Mộng, càng không biết làm sao đối mặt một mình với Thiên Nguyên Sát Na.

Khi Thiên Nguyên Sát Na trở về, liền thấy Kim Hạ dựa vào trên vai Loạn Thế Lưu Tinh, Loạn Thế Lưu Tinh hát « Ta là Tiểu Thẩm Dương », Kim Hạ vẻ mặt lại nói không ra lời ưu sầu cô đơn.

“Thiểm Thiểm, tâm trạng không vui?”

Giọng Đại thần thông qua micro truyền tới kênh YY.

Con mẹ nó! 3P?

Đây là phản ứng duy nhất của mọi người.

“Không, anh đừng chọc tôi.”

Thiểm Thiểm lại nữ vương kiêu ngạo kiều.

“Nói chuyện với tôi một chút.” Thiên Nguyên Sát Na ý bảo Loạn Thế Lưu Tinh tắt micro, “Cậu hôm nay ngay cả game cũng không chơi, quá khác thường.”

“… ” Kim Hạ giật bắn người lên, “Nguy rồi, quên mất!”

Kim Hạ cũng không cùng fans nói tạm biệt, chạy thẳng về phòng, Loạn Thế Lưu Tinh bất đắc dĩ nói với fans: “Thiểm Thiểm trở về chơi game rồi, các bạn nhỏ, tạm biệt! Ca đi ngủ đây!”

Kim Hạ mang tai phone chơi game, lại một đêm không nói chuyện.

Lễ hội ngày thứ ba là ba vị khách mời seiyuu Nhật Bản từ đường xa đến đây, Thiên Nguyên Sát Na vô cùng thích, hắn mong chờ ngày này từ lâu. Hôm nay, hắn thức dậy còn sớm hơn Kim Hạ, hưng phấn lôi kéo cậu và Loạn Thế Lưu Tinh chạy thẳng đến hội trường.

Loạn Thế Lưu Tinh không xem Anime nhiều, biết seiyuu có hạn, nhưng hôm nay ba vị này vừa vặn cậu biết hết.

“Thiên Nguyên, tôi không hiểu tiếng Nhật, anh phiên dịch?”

“Được.”

Trong bốn người Thiên Nguyên Sát Na là người duy nhất biết tiếng Nhật. Kim Hạ nhìn Ngụy Ngữ Mộng, cảm giác, cảm thấy sự tồn tại của cô rất đột ngột, vị trí kia dù đổi thành Kim Lăng cậu cũng không thích. Nhưng đối phương là bạn gái Thiên Nguyên Sát Na, cậu  đương nhiên không có quyền nhận xét.

Ngụy Ngữ Mộng cũng biết sự hiện hữu của mình rất đột ngột, rất thức thời ít nói, cũng là Loạn Thế Lưu Tinh rất nhiệt tình gọi cô chị dâu, nhưng lập tức bị khuỷu tai Kim Hạ đánh: “Ồn quá, nghe không được bọn họ nói chuyện.”

Loạn Thế Lưu Tinh câm miệng, bốn người không ai nói, không khí quỷ dị ly kỳ.

. : .

6 thoughts on “VD vs VP – Chương 30

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s