VD vs VP – Chương 29

VD vs VP

, Chương 29

Hai người ở bên trong hội trường vòng một vòng, đã đến giờ ăn trưa, hai quán cơm đều đầy ấp người, bên ngoài trời lại quá nắng, hai người cuối cùng gọi sushi ở bên ngoài, tìm một cái băng ghế ngồi xuống ăn.

Kim Hạ ăn rất khuôn phép, Thiên Nguyên Sát Na lại muốn quậy, chốc chốc lại đút miếng sushi cho cậu.

“Thiểm Thiểm, há miệng, cái này cậu thích ăn.”

Kim Hạ phối hợp há miệng ra cho Thiên Nguyên Sát Na đút một cuốn hạt mè.

“A a a a a! ! ! !”

Bối cảnh thanh âm là một đám con gái thét chói tai.

 “…”

Hai anh đẹp trai ngồi cùng nhau ăn trưa, cậu một miếng tôi một miếng, con gái qua đường nhìn thấy kìm lòng không được thét chói tai. Kim Hạ nhìn bọn họ, các cô gái đó vội vàng đem tầm mắt dời đi, giống như không có rình xem.

“Thiểm Thiểm, miếng cá ngừ kia cho tôi đi, cậu không thích ăn.”

“Tự gắp.”

“Cậu không thể đút tôi một cái sao?”

“Tôi muốn giết anh.”

“…”

Thiên Nguyên Sát Na ảm đạm gắp miếng cá ngừ: “Thiểm Thiểm, quá để ý ánh mắt người khác là không tốt, chúng ta đùa chúng ta, quan tâm bọn họ làm gì?”

“Ai muốn đùa như thế với anh.”

“Cậu rất trẻ con, tôi cảm thấy trêu rất vui!”

“Có cái gì mà trêu?”

“Vẻ mặt cậu có biến hóa, biến hóa, biến hóa! Thú vị! Chính là như vậy.”

“…”

“Thiểm Thiểm, há miệng.”

“…”

Lúc này Kim Hạ chết cũng không há miệng, não cậu nói nhất định không được làm chuyện ngu xuẩn, cậu rất phong độ co mặt lại.

“Há miệng há miệng.”

Đôi đũa kẹp miếng cá không ngừng trêu chọc đôi môi hồng nhuận mím chặt của Kim Hạ, môi bị dính chút dầu, Kim Hạ tức giận nhìn hắn, ý bảo hắn đem đôi đũa ra chỗ khác, lúc này cậu mà há miệng, đũa của Thiên Nguyên Sát Na nhất định sẽ thừa dịp chen vào.

“Thiểm Thiểm, miếng cá này dính nước miếng của cậu rồi, chẳng lẽ cậu muốn tôi ăn?”

“…”

Kim Hạ bất đắc dĩ mở miệng: “Đừng đùa, ăn đi.”

“Bình thường đều là tôi đút cậu, cũng không thấy cậu ý kiến nhiều như vậy.”

“A a a a a! ! ! !”

Tiếng hét chói tai của mọi người vang lên lần nữa, lễ hội người tấp nập, bốn phía của bọn họ đứng không ít “Người đi đường”, nhất cử nhất động của bọn họ, mỗi tiếng nói cử động cũng bị các cô chú ý. Thiên Nguyên Sát Na vừa nói câu này, các cô lập tức nghĩ  sai lệch.

Nhưng sự thật là —— Kim Hạ bận chơi game, không có tay ăn cơm, Thiên Nguyên Sát Na liền đút cậu ăn, hai người thường là ăn chung một đôi đũa.

Kim Hạ không muốn giải thích, càng giải thích càng bị hiểu lầm.

Bình thường khi va chạm với Thiên Nguyên Sát Na không thấy gì, nhưng ở trong mắt người khác đó chính là mập mờ, là quấy rối, muốn người ta không hiểu nhầm cũng khó.

Thiên Nguyên Sát Na rất thích trêu chọc Kim Hạ, mỗi lần thấy gương mặt xinh đẹp trắng bệch kia bởi vì thẹn quá hóa giận mà nổi lên một nét ửng đỏ hiếm thấy, hắn rất có cảm giác thành tựu, Thiểm Thiểm như vậy thật dễ thương.

Cơm trưa ăn không yên, tâm trạng Kim Hạ cực kém, Thiên Nguyên Sát Na nói muốn tới khu Cos, cậu lấy dây phone ra nghe. Thiên Nguyên Sát Na tháo một bên ra: “Đi thôi, không được tách ra.”

“Cho tôi một lý do.”

“Có em gái đó!”

“Không có hứng thú.”

“Có anh đẹp trai đó.”

“Không có hứng thú.”

“Có Thiểm Thiểm xem đó.”

“…”

“Đi thôi, tôi hàng năm đi lễ hội cũng sẽ đến khu Cos, nhất định sẽ đi. Thật ra thì không phải tôi rất thích Cos, nhưng tôi biết một người rất thích, cô ấy lớn lên rất đẹp, rất biết bán moe, về sau, tôi đi lễ hội sẽ đến khu Cos tìm cô ấy.”

Thiên Nguyên Sát Na bắt đầu kể lịch sử phong lưu của mình, “Đó là chuyện lúc tôi lên đại học, cô gái kia sau đó ra nước ngoài du học, mấy năm trôi qua, tôi cũng không biết cô ấy còn thích Cos không, tôi và cô ấy hẹn nếu có duyên, sẽ gặp lại ở lễ hội, tôi nghĩ, khu Cos có khả năng lớn nhất.”

Kim Hạ hỏi: “Cô gái đó là bạn gái trước kia của anh?”

“Hả? Sao cậu biết?”

“Lúc trước anh đã nói, lên đại học có thích một bạn gái thích Cos.” Kim Hạ nói xong ngừng lại, “Anh đi đi, tôi không muốn đi.”

“Thiểm Thiểm.”

“Nếu như hai người chào nhau, tôi đứng đó để làm chi? Làm bóng đèn?”

“Nào có trùng hợp như vậy, 5 năm nay cũng đâu gặp được.”

Thiên Nguyên Sát Na kể về bạn gái trước của hắn, Đại Học quen nhau bốn năm, sau khi tốt nghiệp bạn gái ra nước ngoài, hắn đến công ty cha già đi làm. Trước khi bạn gái ra nước ngoài, Thiên Nguyên Sát Na thâm tình nói: “Anh đồng ý chờ em trở lại, sau đó chúng ta kết hôn.”

Lúc hắn nói câu này, Kim Hạ có thể tưởng tượng ra hắn lúc đó buồn nôn cỡ nào, có thể dùng giọng nói dịu dàng chết người để con gái người ta đứng đó rơi lệ.

Kết quả một năm sau bạn gái hắn nói cho hắn biết đã quen bạn trai mới, chúng ta chia tay đi.

Mối tình đầu của Thiên Nguyên Sát Na cứ như vậy chết non, hắn sâu sắc ý thức được: Mười mấy tuổi yêu thương, hai mươi mấy chơi đùa, thì ba mươi mấy nhất định phải gặp người tốt.

Vốn muốn toàn tâm vào năm hai mươi mấy tuổi, tình nguyện mỗi đêm nhìn về một người nhưng cuối cùng nguyện đến năm ba mươi tìm được một em gái hàng thật giá thật.

Phía sau những chuyện riêng tư này Kim Hạ không muốn dò la, những chuyện này là của Thiên Nguyên Sát Na, hắn muốn kể cho Kim Hạ, nhưng Kim Hạ không muốn nghe.

Cuối cùng Kim Hạ liều mình theo quân tử, theo Thiên Nguyên Sát Na đến khu Cos. Khu này Coser nằm đầy đất, khu Cos này ngược lại ít người thường, Kim Hạ liếc mắt liền nhìn thấy Kim Lăng Cos Phong Tình Tuyết, đang ngoắc cậu.

“Sao em lại tới đây?”

“Tìm người.”

“Người nào?”

“Công chúa Bạch Tuyết.”

Thiên Nguyên Sát Na nói: “Cô ấy hẳn là cos Dandy*.”

 *1 nhân vật trong bộ phim Aa! Megumi-sama, bộ này Đậu ko có xem nên ko biết rõ.

“Beru Dandy? Trong dàn mỹ nữ Cos nữ thần, à, ở đó! ” Kim Lăng nhiệt tình chỉ phương hướng.

“Không trùng hợp vậy chứ?” Thiên Nguyên Sát Na không tin, suốt 5 năm, hắn cũng không chờ được nữ thần của mình, hết lần này tới lần khác sao năm nay lại gặp lại?

Hắn trông mòn con mắt, rốt cục ở đủ loại màu sắc kỳ trang dị phục tìm được một người cos nữ thần Dandy, thật sự là cô ấy.

Thiên Nguyên Sát Na ngơ ngẩn, nhất thời quên phản ứng.

Kim Hạ rút khỏi tay của hắn, đi theo Kim Lăng.

“Phản ứng vừa rồi của đại thần là sao vậy? ” Kim Lăng nhạy cảm ngửi ra mùi không đúng.

“Người đó là bạn gái trước của anh ta, hai người hẹn gặp nhau ở lễ hội.”

“Woa, nghe ra rất lãng mạn!”

“…”

“Anh ta cũng không nói với chị chuyện này, hai người chia tay lâu rồi? Đây là muốn gương vỡ lại lành?”

“Ai biết, quản nhiều như vậy để làm chi.”

“Aiz, vừa nghĩ tới đại thần sắp có chủ, chị liền mất mác nói không ra lời.”

“Chị, chị để ý anh ta?”

“Không có, chẳng qua là cảm thấy có bạn gái đại khái sẽ không có thời gian chơi nữa, tuổi đại thần sợ đã đến lúc cưới hỏi, đến khi kết hôn sinh con, thời gian càng quý giá!”

“Người không thể sống hai lần.”

“Em, lời này em nên tự nói với mình.”

“Thế giới của em chỉ cần có hai thứ liền thỏa mãn, mà anh ta thì cần con gái, bọn em khác nhau.”

Kim Lăng vỗ vào ót cậu một cái: “Em cho là chị và ba mẹ chết rồi sao? Em còn có mọi người, tỉnh tỉnh!”

“Em một chút cũng không muốn sống chung.”

“Em bây giờ cũng đến tuổi! Cũng có thể kết hôn sinh con, đã là đàn ông thành thục.”

“Chị không hiểu.”

Không hiểu cậu đời này sẽ không có ý định kết hôn, chỉ dựa vào hai thứ mà sống, có lẽ ở trong mắt người khác, thế giới của cậu quá bất bình thường, cuộc sống không lành mạnh, nhưng đây là cách sống cậu muốn.

Kim Lăng nói: “Dùng tính mạng ở trò chơi sao! Chị hiểu! Xiêm Y Xốc Xếch đại thần!”

Thời Đại học Kim Hạ nói muốn kinh doanh game bị ba mẹ chửi mắng, Kim Lăng cũng ở trong hàng ngũ kia, đem Kim Hạ mắng đến cẩu huyết, cảm thấy cậu quá trẻ con .

Cho đến gần đây chuyện Kim Hạ là Xiêm Y Xốc Xếch bị bại lộ, cô dưới phổ cập khoa học của người khác đã lĩnh ngộ được sự cường đại của Xiêm Y Xốc Xếch, mới biết em trai của cô quả là có năng lực dựa vào trò chơi kiếm sống, hơn nữa sẽ sống hết sức dễ chịu. Cái gì mà trang bị Thánh Quang Thiên Sứ, cậu bán 30.000, còn hơn mấy tháng tiền lương của cô!

Cậu lúc còn học đại học, dựa vào game dựa vào công hội kiếm lấy không ít tiền tiêu vặt.

Cao thủ chân chính là có thể kiếm tiền trong trò chơi.

Kim Hạ dựa vào trò chơi kiếm tiền, dùng tiền đó đóng học phí Đại học và sinh hoạt phí bốn năm, tiền học phí sinh hoạt phí mà ba mẹ cho cậu đều ở trong ngân hàng, một phần cũng không động tới.

“Nếu như đó là cuộc sống em muốn, chị ủng hộ em.” Ước mơ của Kim Lăng không thể thực hiện, cô liền hi vọng Kim Hạ có thể thực hiện được ước mơ của mình.

Câu nói này của Kim Lăng làm cho Kim Hạ cảm động: “Em đã qua 20, hiện tại chỉ lấy trò chơi làm khoản thu nhập thêm.”

Kim Hạ đột nhiên rất muốn biết một đáp án: “Chị, em đời này không có ý định kết hôn, chị ủng hộ em không?”

“… Ba mẹ sẽ đánh chết em.”

“Chị chống đỡ thay em.”

“Cả đời rất dài, đến độ tuổi nhất định em sẽ muốn kết hôn, có lẽ chưa trưởng thành, quý tộc độc thân thật thích? Cuộc sống một người rất cô đơn.”

“Nhưng chị biết bí mật của em. ” Kim Hạ nói.

Kim Lăng kinh ngạc, trong chốc lát, đôi mắt nói không ra lời ưu thương: “Chị cũng cảm thấy vậy, vẫn đang chờ em come out. Nếu như em thật sự là vậy, cũng đừng kết hôn, bên ba mẹ chị sẽ thay em chống đỡ, nhưng em không thể độc thân cả đời, chuẩn bị nay mai chị giới thiệu mấy tên gay chất lượng cho em.”

“…”

“Chị nói thật, giới giải trí còn nhiều đồng chí, nếu như em ngại bọn họ quá loạn, thì chị tìm ở võng phối.”

“…”

“Chỉ là đừng tìm đại thần, thẳng nam rất khó khăn.”

“…”

Kim Lăng dường như cái gì cũng hiểu, Kim Hạ không gì để nói.

“Chúng ta là sinh đôi, có thần giao cách cảm.” Kim Lăng nói, “Một khi em nhìn thứ gì đó trong thời gian dài, sẽ thích nó. Buổi sáng ở trên xe, tầm mắt em luôn dừng lại ở trên người Thiên Nguyên, khi đó chị đã nghĩ, có lẽ em đã động tình.”

Kim Lăng nói xong muốn khóc: “Sớm biết vậy đã không cho em và đại thần tiếp xúc, sao lại trở thành như vậy!”

“…”

Cho tới nay, Kim Hạ không để ý cảm xúc của mình đối với Thiên Nguyên Sát Na, một câu nói của Kim Lăng giống như đánh tỉnh người trong mộng, thì ra, cảm giác cậu đối với đại thần, gọi là — Tình yêu.

. : .

Advertisements

18 thoughts on “VD vs VP – Chương 29

      1. tác giả cho chúng ta ăn dưa bở mà, mấy c trước còn hint bắn đầy trời, đùng 1 cái qua chương này nó thế đấy .=
        còn ngay lúc em Hạ phát hiện ra tình cảm nữa chứ, tức kinh !!!!!!!!!

        Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s