TLĐV – Chương 29

THIÊN LA ĐỊA VÕNG

tumblr_mstoe8hzp11sgjne7o1_r1_1280

Chương 29

          Sáng sớm ngày hôm sau, Tần Lam Gia bị chuông báo thức rung trời đánh thức. Hắn mơ mơ màng màng đưa tay mò mẫm, muốn đem đồng hồ báo thức tắt đi, mí mắt sụp xuống, giờ phút này cũng không nâng nổi mắt. Liên tục thí nghiệm mấy ngày, hơn nữa vì Đàm Lăng Việt lo được lo mất, Tần Lam Gia đã sớm cảm thấy thân thể vượt quá giới hạn.

          Tay còn chưa có tìm được đồng hồ báo thức, âm thanh đã ngừng. Tần Lam Gia thấy kỳ quái, vừa định mở mắt nhìn một chút, lại bị một bàn tay ấm áp đè xuống.

          “Cậu không phải nói hôm nay không đến trường sao? Dậy sớm như vậy, ngủ tiếp một lúc đi, nhìn cậu mấy ngày qua không có chút tinh thần.”

          Thanh âm Đàm Lăng Việt ở bên tai vang lên, trên da có thể cảm nhận được hô hấp của y, Tần Lam Gia lúc này mới phát hiện phía sau còn có một người, đầu óc mờ mịt thoáng cái thanh tỉnh.

          “Cậu tại sao lại ở chỗ này. ” Tần Lam Gia xoay người liền đối mặt với khuôn mặt của Đàm Lăng Việt, hai mắt trợn tròn hỏi.

         “Làm sao nha, ngày hôm qua tớ giúp cậu xoa dạ dày xoa đến quá nửa đêm, ngủ cùng một chút cũng không cho a.” Đàm Lăng Việt ngáp một cái, một tay đem Tần Lam Gia kéo về chỗ cũ, “Trời còn sớm, ngủ tiếp một chút đi.”

          Tần Lam Gia nằm trở lại, lúc này mới nhớ đến tối hôm qua mình ngủ thiếp đi, người này thế nhưng không có trở về phòng của y.

         Bất quá cũng không phải là lần đầu tiên, Tần Lam Gia khẽ thở dài một cái, nhắm đôi mắt khẽ chua xót, chuẩn bị ngủ tiếp lại cảm giác phía sau Đàm Lăng Việt đem mặt cọ ở sau gáy hắn, hai tay hai chân ôm lấy hắn. Giống như lúc cao trung vậy, quả thực là đem thân thể người khác trở thành món đồ chơi của riêng mình.

          Thói quen thật là một chuyện đáng sợ, bất kể là đối với mình, hay là Đàm Lăng Việt.

         Tần Lam Gia cảm thấy, cảnh tượng hai người như vậy đã không còn trong phạm vi “bình thường”, ít nhất hắn cùng Đồ Quang và Cao Chính Trữ chưa từng ôm nhau ngủ chung một chỗ. Chỉ là Đàm Lăng Việt lại cảm thấy rất bình thường, rất thản nhiên, hắn cũng chỉ có thể nơm nớp lo sợ hưởng thụ thân mật của y.

          Không lâu lắm cơn buồn ngủ liền nhanh chóng trở lại, mền nhẹ chăn êm, còn có hơi nóng của Đàm Lăng Việt, tình cảnh như vậy làm cho Tần Lam Gia cảm thấy hết sức thoải mái, bắt đầu nửa mê nửa tỉnh.

          Chẳng qua chút yên tĩnh như vậy không kéo dài được mấy phút đồng hồ, chuông cửa đột nhiên từ bên ngoài vang lên, một tiếng lại theo một tiếng nôn nóng, phong cách như vậy dường như quen quen…

          Tần Lam Gia mở mắt, Đàm Lăng Việt cũng không buông hắn ra, phiền não mà đem chăn trùm lại …, ở trong chăn mơ mơ hồ hồ không kiên nhẫn nói: “Không cần mở cửa, không cần để ý, không biết người nào không có đạo đức như vậy, sáng sớm quấy nhiễu giấc ngủ người khác. Tự mình đợi đi.”

          “Ổn không, hình như là… ” Tần Lam Gia ngồi dậy chuẩn bị xuống giường, “Hình như là Amy…tiểu thư. ” Tần Lam Gia không có quen gọi tên như vậy, xoay tới xoay lui gọi ra, lại ngập ngừng tăng thêm một tiếng xưng hô, nghe hay nhưng không bình thường.

        Không biết cô có tên Trung Quốc hay không? Tần Lam Gia vừa nghĩ, một bên mang dép đi ra ngoài cửa.

          Tối hôm qua Đàm Lăng Việt nói nàng không phải là bạn gái, chỉ là bạn bè bình thường, Tần Lam Gia không khỏi vì mình mấy ngày hôm trước hiểu lầm và âm thầm thương tâm cảm thấy xấu hổ. Ngày hôm qua nàng lại cùng Đàm Lăng Việt chia tay lúc không vui, thậm chí trong đó còn có một phần nguyên nhân là mình, Tần Lam Gia thẹn trong lòng, bước nhanh hơn đi mở cửa, không muốn làm cho người ta ở bên ngoài chờ lâu.

          Chẳng qua là hắn lại quên một chuyện, Đàm Lăng Việt còn đang ở trong phòng ngủ của hắn.

          Amy vừa vào cửa liền trực tiếp hướng phòng của Đàm Lăng Việt đi tới, vừa đi một bên lớn tiếng nói: “Lăng, anh cái đồ lười, còn không nhanh lên!”

          Nàng đẩy cửa phòng Đàm Lăng Việt đi vào, chưa tới vài giây đồng hồ lại đi ra, vẻ mặt nghi ngờ.

          “Lăng không có ở đây? ” nàng hướng Tần Lam Gia hỏi.

          Tần Lam Gia “A ” một tiếng, vội nói: “Không có, y ở, ở phòng kia…”

         Tần Lam Gia chỉ hướng phòng của mình, lời còn chưa dứt, Amy liền sải bước đi tới. Tần Lam Gia nhìn chung quanh một chút, cảm giác mình không thích hợp đi theo lên phòng, không thể làm gì khác hơn là trước cầm cái ly rót nước cho khách.

          Lúc đem nước trở lại phòng khách, đầu tóc rối bời Đàm Lăng Việt đã ngồi ở trên ghế sô pha. Amy đứng ở một bên, nhìn Tần Lam Gia, ánh mắt thẳng tắp kia lại mang chút dụng ý khác thường.

          Tần Lam Gia đem nước trà để trên bàn, cười mời Amy uống trà. Amy gật đầu, lại như cũ cau mày nhìn hắn, lại nhìn Đàm Lăng Việt.

          Tần Lam Gia trong lòng cảm thấy có một tia khó chịu. Cá tính của cô gái này từ trước đến giờ nhìn người khác bằng ánh mắt hết sức trực tiếp, hơn nữa mang theo điểm ý tứ từ trên cao nhìn xuống, không chút nào kiêng kị dùng ánh mắt nghiên cứu quét nhìn người khác. Đây có lẽ là biểu hiện sự tự tin, Tần Lam Gia cho tới bây giờ đều không làm được, không có thói quen như vậy.

          “Lăng, anh nhanh đi rửa mặt a, chúng ta hôm nay lại ra ngoài chơi.” Amy cuối cùng cũng không nói gì khác, chẳng qua là ngồi vào bên cạnh Đàm Lăng Việt, lôi kéo một cánh tay y làm nũng nói.

          “Không đi, anh mệt. ” Đàm Lăng Việt vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, miễn cưỡng trả lời, “Anh hôm nay phải ở nhà ngủ cả ngày, không đi.”

          “Anh ngủ ở đâu a, trên giường anh ngay cả chăn cũng không trải ra.” Amy không vui mân mê miệng, ánh mắt lại liếc về phía Tần Lam Gia.

          Tần Lam Gia cảm giác lời nói của nàng, có lẽ là tối hôm qua tức giận còn chưa tiêu. Tần Lam Gia rất tự giác rời khỏi phòng khách, không quấy rầy hai người kia.

          Trở về phòng ngủ tựa hồ không quá thích hợp, Tần Lam Gia liền đi phòng bếp chuẩn bị bữa sáng.

          “Lăng, đi nha, người ta từ xa chạy tới Trung Quốc cũng là vì muốn thấy anh, anh đành lòng từ bỏ để cho em một cô gái tự mình đi dạo sao. ” thanh âm cô nàng làm nũng vẫn đủ tinh tường để từ phòng khách truyền đến, Tần Lam Gia cố ý đem vòi nước mở lớn một chút, để cho tiếng nước chảy ào ào áp đảo hai người nói chuyện. Cho đến khi trong nồi nước đầy tràn ra, Tần Lam Gia mới vặn tắt, bất đắc dĩ đem nước trong nồi chia phân nửa sang nồi khác.

          “… Lăng, anh chuẩn bị lúc nào trở về Mĩ a, anh cứ ngốc như vậy cũng không phải biện pháp. ” Tựa hồ thuyết phục không được Đàm Lăng Việt theo nàng ra ngoài, Amy ngược lại nói chuyện khác, “Bác Đàm sẽ không để anh làm con chính thức, nhưng anh dù sao cũng là con ruột của ông ấy. Cho dù ông ấy gây bất lợi với anh, em cũng sẽ giúp anh, chỉ cần anh đem chuyện gia đình nói cho em biết, hơn nữa người em thích nhất là Lăng mà. Anh nói anh muốn đối phó Đàm Vĩnh Xương? Em cái gì cũng có thể làm vì anh nha. Sớm muộn có một ngày anh sẽ phát hiện, Từ Hinh em chính là người đáng giá nhất để anh yêu…”

          “Đương” một tiếng giòn vang, đưa Tần Lam Gia từ trong thất thần thức tỉnh, nhất thời có chút u mê nhìn dưới chân.

          Đàm Lăng Việt vẻ mặt lo lắng vọt vào, thấy con dao dưới chân Tần Lam Gia, mấy bước vượt qua kéo Tần Lam Gia vội vàng nói: “Gia Gia, sao cậu không cẩn thận như vậy a, có bị thương chỗ nào hay không?”

          “Tớ không sao, không cẩn thận đụng phải cán dao… ” Tần Lam Gia lắc đầu.

          “Cậu đừng làm điểm tâm nữa, cậu xem mắt cậu quầng thâm, mệt mỏi thành như vậy. Dạ dày cậu còn đau không? Mau trở về tiếp tục ngủ đi, hôm nay điểm tâm tớ chuẩn bị. ” Đàm Lăng Việt tắt bếp, đóng kín gas, lôi Tần Lam Gia vào phòng ngủ.

          Đi ngang qua Amy đứng ở ngoài cửa phòng bếp, Đàm Lăng Việt vẫy vẫy tay nói với nàng: “Amy, anh hôm nay phải ở nhà chiếu cố Gia Gia, em hoặc là ở lại im lặng, hoặc là tự mình đi chơi. Đừng mới sáng sớm đã ồn ào, giữ yên lặng!”

          Tần Lam Gia cảm thấy hai đạo tầm mắt mãnh liệt bắn về phía mình, lại thoáng cái dời đi.

         Thanh âm Amy mang theo một tia không vui: “Lăng, hắn là bạn cùng phòng của anh, cũng không phải là vợ anh, anh không cảm thấy các người quá kỳ quái sao? Quá không bình thường!”

          Tần Lam Gia cảm thấy trái tim trong lồng ngực mãnh liệt nhảy lên, cổ họng từng đợt khàn đặc, quả tim xẹt qua, hơi thở lạnh như băng.

          Đây là nhận xét mà hắn sợ nhất, ngôn từ đáng sợ nhất, lúc từ trong miệng người khác nghe được, so với hắn tưởng tượng càng đau đớn hơn.

          “Em mới kỳ quái, em mới không bình thường. ” Đàm Lăng Việt không phát giác gì phản ứng lại, “Hiện tại mới sáu giờ rưỡi a, lại ầm ĩ nữa sẽ đem em ném ra ngoài. ” vừa nói liền kéo Tần Lam Gia tiếp tục đi vào phòng ngủ.

          Tần Lam Gia khẽ cúi đầu, sau lưng tựa hồ có thể cảm giác được hai đạo ánh mắt không bình thường, đứng ngồi không yên.

. : .

Advertisements

2 thoughts on “TLĐV – Chương 29

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s