Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 5

08Phiên ngoại ghen tuông của Vân Thâm Tiểu Phóng

Tác giả : Một Con Gián Nhỏ

Thể loại : Đồng nghiệp văn DTMA,

CP : Vân Thâm x Cao Phóng

Editor : Magic Bean

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả

Vui lòng KHÔNG mang đi nơi khác

.

Nhắc tới mấy ngày trước, Tín chưởng môn xuống núi xử lý một số sự vụ trong phái, xử lý xong liền nhanh chóng trở về, đến dưới chân núi Thanh Phong kiếm phái, dừng chân ở trà quán ven đường làm chén trà, sẵn tiện nghỉ ngơi. Người học võ thính lực luôn nhạy hơn so với bình thường người, dù là một cơn gió nhẹ thổi lay ngọn cỏ bên cạnh cũng có thể dễ dàng cảm nhận được, vậy nên cuộc đối thoại xầm xì to nhỏ kia đã bị Tín Vân Thâm nghe thấy.

“Đại ca, chúng ta bắt được rồi bây giờ làm gì?”

“Tiểu cô nương kia da mịn thịt mềm, không bằng chúng ta cứ vui đùa trước, sau đó lại đem bán giá cao?”

“Ngu xuẩn, đã bị phá thân còn giá cao cái gì.”

Tay Tín Vân Thâm cầm chén trà dừng lại, ánh mắt sắc bén quét về phía giọng nói kia, bên kia có ba nam nhân ngồi, tướng mạo thì trông người lớn tuổi nhất có một vết sẹo dài, từ lông mày bên trái dọc xuống chóp mũi, lộ ra khuôn mặt rất là hung ác, hai người ngồi ở bên cạnh có vẻ là thủ hạ, hành xử hết mực cung kính khép nép với tên này, vẻ mặt lúc nào cũng trưng nụ cười bỉ ổi, thật là làm cho người ta chán ghét. Dưới chân của bọn họ có một túi vải rộng thùng thình, miệng túi bị buộc chặt, trên thân túi có mấy lỗ nhỏ, tiếc là không nhìn rõ được thứ trong túi. Trong lòng Tín Vân Thâm tính toán, bất động thanh sắc tiếp tục uống trà, cho đến khi ba người kia đem túi người đặt trên lưng ngựa rời đi, hắn mới để lại tiền xuống bàn rồi cầm lấy kiếm đuổi theo.

Từ cuộc đối thoại của họ Tín Vân Thâm đã biết được đại khái, chắc là ba người này xằng bậy bắt cóc con gái nhà lành, nhưng cũng chỉ là suy đoán của hắn, hắn nghĩ kế trước tiên cứu cô nương kia ra rồi giải quyết ba tên ác nhân này sau.

Ba người kia đi được một đoạn xem ra đã mệt, đúng lúc phía trước có một ngôi miếu đổ nát, ba người dừng lại buộc ngựa vào cây cột trước mặt, sau đó vác bao bố mang vào trong miếu. Sắc trời dần tối, ba người để cho tiện ngủ qua đêm, liền thương lượng ra ngoài nhặt chút củi, để lại tên cầm đầu trông chừng cái túi người kia. Tín Vân Thâm ở ngoài miếu bí mật quan sát động tĩnh, thấy hai người kia rời khỏi, thấy đúng là thời cơ hạ thủ, liền nhanh chóng bay vào bên trong miếu, dùng chiêu thức sắc nhọn xông thẳng vào tên kia, tên kia cũng là người luyện võ, cũng biết công phu, bất quá ở trước mặt Tín Vân Thâm cũng chỉ là khoa chân múa tay mà thôi, không đến mấy chiêu đã bị Tín Vân Thâm đánh ngất đi.

Tín Vân Thâm cởi miệng túi bao bố, quả nhiên là một tiểu cô nương, lay cô nương kia mấy cái cũng không tỉnh, có thể là bị điểm huyệt ngủ, Tín Vân Thâm thử giải huyệt, cô nương kia vừa tỉnh lại, thấy Tín Vân Thâm vẻ mặt liền hoảng sợ, la to “Tránh ra”, giãy dụa muốn đánh nhau.

Tín Vân Thâm bất đắc dĩ, nói: “Cô nương đừng hoảng sợ, ta tới cứu cô.”

Cô nương đó dường như nhận ra nam nhân anh tuấn trước mắt khác với ba kẻ ác nhân kia, cho nên ngừng giãy dụa, chỉ là thân thể yếu ớt vẫn phát run như cũ, tầm mắt rơi chuyển đến chỗ tên cầm đầu bị đánh ngất, cảm kích nói: “Đa tạ công tử cứu giúp.”

Tín Vân Thâm phất phất tay: “Còn có hai người nữa, cô nương cứ ngồi ở một bên, xem ta dạy dỗ bọn họ thế nào rồi đưa cô nương đi.” Cô gái kia vừa nghe còn có hai người, thân thể theo phản xạ run lên, nhưng công tử trước mắt thân thủ cao, một thân nghiêm nghị khí thế, liền cảm thấy an tâm, ngồi ở một bên ngó chừng ngoài cửa, chú ý động tĩnh.

Tín Vân Thâm cũng không phải không gấp gáp, hai tiểu lâu la kia hắn đương nhiên không để vào mắt, chỉ là lúc này trong lòng hắn đang suy nghĩ – “Có thể nào nhanh một chút để ta về gặp Tiểu Phóng và Ninh Viễn không? Cũng tại ba tên này, không dạy dỗ ngươi được ta liền uổng cái danh Chưởng môn Thanh Phong kiếm phái.”

Đang nghĩ vẩn vơ, đã nghe tiếng bước chân ngoài cửa truyền vào cùng thanh âm hai tên kia đang nói chuyện với nhau, Tín Vân Thâm nhanh chóng trở về hiện thực, hai tay khoanh trước ngực nhìn hai tên kia đi vào. Hai tên kia vừa đi vào thấy Tín Vân Thâm và lão đại nằm trên mặt đất, sắc mặt đại biến, ngoài mạnh trong yếu quát Tín Vân Thâm: “Ngươi ngươi ngươi, ngươi là ai.”

Tín Vân Thâm cười từ từ đến gần bọn họ, hai người kia bị khí thế ép bức không ngừng lui về sau, sau đó Tín Vân Thâm chậm rãi nói từng chữ từng chữ: “Thanh Phong kiếm phái Tín-Vân-Thâm.” Hai người kia nhất thời làm sợ đến mặt xanh mặt trắng, không ngăn được run rẩy, một người trong đó gan to hơn hỏi: “Tín đại hiệp tại sao lại làm khó huynh đệ chúng tôi?”

“Lời này ta hỏi các ngươi mới đúng, tự nhiên bắt con gái nhà lành, các ngươi ý muốn như thế nào?”

Hai tên kia vừa nghe, biết lần này là gặp hạn, cũng bất chấp cái gì mặt mũi tôn nghiêm, trực tiếp quỳ xuống, vừa dập đầu vừa cầu xin: “Tiểu nhân nhất thời bị ma quỷ ám, xin Tín đại hiệp tha tộiiii.” Tín Vân Thâm xoa xoa càm, Tín đại hiệp, xưng hô thế này không tệ nha, nhưng ngay sau đó lấy ra hai viên thuốc, ngón trỏ bắn ra, viên thuốc đánh vào nhau chia ra hai đường chuẩn xác bắn vào trong miệng hai tên kia, hai tên kia theo bản năng nuốt viên thuốc xuống. Đến khi phản ứng lại thì cho là mình đã ăn phải độc dược, lòng đầy sợ hãi, hướng về phía Tín Vân Thâm cầu xin, Tín Vân Thâm bị hai tên này gào thét cực phiền toái, nói: “Thuốc này chính là mười ngày đoạn trường*, nếu ta trong vòng mười ngày không cho các ngươi giải dược, các ngươi đừng mơ tưởng sống qua ngày thứ mười, hiện nay ta cho các ngươi hai con đường, thứ nhất, các dẫn theo đại ca các ngươi đến quan phủ tự thú, trong vòng mười ngày ta nhất định sẽ phái người đưa giải dược cho các ngươi, thứ hai, các ngươi liền tự sinh tự diệt đi đi.” Hai người kia không chút nghĩ ngợi liền khiêng đại ca của bọn họ chạy về phía quan phủ.

 *đoạn trường : đau ruột, xét ruột

Tín Vân Thâm thấy cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện, nới lỏng bả vai, thấy cô nương kia núp ở góc, nội tâm thở dài, sao mình lại quên chuyện này chứ. Cho nên tiến lên, hỏi: “Không biết nhà cô nương ở phương nào, ta đưa cô nương về nhà.” Cô nương kia sợ hãi nói: “Ta cũng không biết đường về nhà.” Tín Vân Thâm suy nghĩ một chút, nói: “Không bằng cô nương cùng ta về Thanh Phong kiếm phái trước, đợi đến khi tìm được nhà của cô nương chúng tôi sẽ đưa cô về?” Cô nương kia khẽ gật đầu, cho nên hai người liền lên đường trở về Thanh Phong kiếm phái.

Dọc đường Tín Vân Thâm cuối cùng biết rõ chuyện gì xảy ra, cô nương này họ Lâm tên Tú, nhà ở ngay thôn trang nhỏ bên cạnh, hôm trước cùng mấy tỷ muội ra ngoài chơi, ai ngờ gặp phải kẻ xấu, bọn họ toàn là nữ nhân làm sao địch nổi những tên nam nhân cao to thô kệch, chạy trốn khắp nơi, chỉ có nàng xui xẻo bị bắt lại. May mà ba người này chỉ điểm huyệt ngủ cô chứ không có làm chuyện gì bất chính, cô nương này cũng chỉ bị kinh sợ một chút rồi cũng từ từ bình tĩnh lại. Tín Vân Thâm thấy cô nương này nhỏ nhắn yếu ớt, lần này gặp chuyện kinh hãi lại không khóc, thật ra vẫn còn có chút dũng khí.

Lúc bọn họ trở lại Thanh Phong kiếm phái đã là ban đêm, Tín Vân Thâm đến cửa ghìm chặt dây cương, đầu tiên là xuống ngựa, sau đó đỡ Lâm Tú xuống ngựa, Thanh Phong kiếm phái đệ tử thấy Tín Vân Thâm liền vội vàng đón, cầm lấy kiếm và cương ngựa trong tay Tín Vân Thâm, ôm quyền: “Chưởng môn.”

Tín Vân Thâm gật đầu, phân phó: “Ngươi dẫn cô nương này tìm một sương phòng yên tĩnh.” Đệ tử trả lời: “Vâng.” Rồi nhìn Lâm Tú nói: “Cô nương, mời.” Lâm Tú liếc nhìn Tín Vân Thâm, nói: “Đa tạ công tử ” liền đi theo đệ tử kia đi.

Tín Vân Thâm nhất thời cảm thấy một thân thoải mái, dặn dò đệ tử gác cửa dắt ngựa về chuồng rồi vội vàng chạy vào trong viện, khóe môi ngăn không được cong lên.

Mới vừa đi đến trước đại sảnh, nương theo ánh sáng yếu ớt thấy một đứa nhỏ đang ôm má ngồi ở trước cửa, đứa nhỏ kia như nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu vẻ mặt vui mừng chạy về phía Tín Vân Thâm, miệng vui vẻ la to: “Cha, cha ~”.

Tín Vân Thâm nhìn Tiểu bàn đôn khả ái Ninh Viễn, nghe tiếng gọi hắn liền mềm nhũn, tâm như muốn hóa thành một vũng nước, hắn cười cúi người xuống đón được Ninh Viễn nhảy lên người mình, ở trên mặt dùng sức hun mấy cái, sau đó dùng mũi cọ mũi Ninh Viễn, Ninh Viễn cười khanh khách, làm nũng nói: “Cha, con rất nhớ người.”

“Cha cũng rất nhớ Ninh Viễn nha ~ đã nhiều ngày cha đi vắng, Ninh Viễn có chọc phụ thân tức giận hay không?” Tín Vân Thâm vừa nói vừa ôm Ninh Viễn đi vào trong.

“Không có, Ninh Viễn mấy ngày này rất nghe lời.” Ninh Viễn hai tay ôm lấy cổ Tín Vân Thâm, cái đầu nhỏ ở trên mặt Tín Vân Thâm cọ qua cọ lại, dùng giọng nói nhu nhu mềm mềm trả lời.

“Ninh Viễn thực ngoan.” Tín Vân Thâm cười nhẹ vuốt mũi Ninh Viễn.

“Phụ thân nói lâu rồi mới về, cho nên nấu canh cho cha uống. Ninh Viễn ở cửa chờ cha về nhà.”

“Chúng ta cùng đến trù phòng tìm phụ thân được không?”

“Dạ ~ ^^ “

Cửa trù phòng mở rộng, Tín Vân Thâm vừa đi tới cửa liền thấy Cao Phóng đang ở bên trong bận rộn. Bếp lò đun canh gà sôi ùng ục, mùi hương lan tỏa khiến cho người ta thèm nhỏ dãi. Cao Phóng lấy thìa nếm thử, sau đó nghiêng nghiêng đầu, dường như còn cần thêm gia vị gì, khói bốc lên nghi ngút như sương mù, theo thanh âm Ling Đang* của Cao Phóng đeo, Tín Vân Thâm chỉ cảm thấy người trước mắt phảng phất như tiên, rồi lại có chút vương tình phàm trần, làm cho người ta nhịn không được muốn đến gần y, ôm y, hôn y. Đang nghĩ ngợi lại cảm giác Tiểu bàn đôn trong lòng nhúc nhích, Tín Vân Thâm liền thả nó xuống, sau đó nhìn nhi tử vừa chạy về phía Cao Phóng vừa ngọt ngào gọi “Phụ thân”.

 *Linh Đang : cái lắc chân mà Phóng Phóng hay đeo í

Cao Phóng vừa nghe tiếng gọi quen thuộc của con mình, cười quay đầu lại, đã thấy trước cửa có một bóng lưng thẳng tắp, dưới ánh sáng mờ ảo không thấy rõ thần sắc người nọ, chỉ là dựa vào hơi thở quen thuộc trên người đối phương, Cao Phóng biết, người nọ đang nhìn mình cười. Tim Cao Phóng không khỏi đập nhanh hơn, rồi lập tức cười thầm chính mình, đều là phu phu già bao nhiêu năm rồi, lại vì nhìn thấy hắn mà tim đập rộn lên. Bất quá cũng không thể trách mình được, mấy năm nay Vân Thâm chưởng quản Thanh Phong kiếm phái, thân là chưởng môn khí phách ngày càng lộ rõ, làm việc càng ngày càng có phong phạm, tuy rằng ở trước mặt mình hắn vẫn là một đứa nhỏ hay làm nũng, nhưng là vẻ mặt và khí thế sắc bén cũng không thể phủ nhận, một người như vậy, sao có thể làm cho tâm mình không dao động. Cao Phóng đón lấy Ninh Viễn chạy tới trước mặt, sau đó đi đến cạnh Tín Vân Thâm, giọng nói không che hết được sự vui vẻ: “Về rồi.”

Tín Vân Thâm hai tay ôm hai bảo bối của mình, tựa đầu vào trên vai Cao Phóng, tham lam hít vào mùi hương quen thuộc trên người đối phương, làm nũng nói : “Mấy bữa nay ta bận muốn chết, Tiểu Phóng phải an ủi ta đó.”

Từ trong giọng nói của Tín Vân Thâm, Cao Phóng cũng nhận thấy hắn mệt mỏi, tâm liền mềm nhũn, xoa xoa Vân Thâm: “Ta nấu canh gà, vậy đi, ngươi để Ninh Viễn ngồi xuống, chúng ta lập tức ăn cơm.”

Vì thế một lớn một nhỏ ngồi ở một bên nhìn Cao Phóng chuẩn bị đồ ăn, chỉ chốc lát sau liền lên đầy một bàn, Tín Vân Thâm vừa ăn vừa kể chuyện lúc xuống núi, đương nhiên cũng nói đến chuyện Lâm Tú.

“Ta sẽ nói các đệ tử xuống núi điều tra thêm, xem gần đây có nữ tử nào bị bắt cóc hoặc có người báo quan hay không, có tin rồi ta sẽ cho người đưa cô nương đó về nhà.” Tín Vân Thâm nói xong hớp một ngụm canh tặc lưỡi.

“Cũng được, ngươi phái người xuống dưới núi mua vài bộ y phục cho nữ tử đi.”

“Vẫn là Tiểu Phóng cẩn thận, hắc hắc.”

Cơm nước xong, Tín Vân Thâm lấy đồ chơi mua dưới núi ra cho Ninh Viễn, Ninh Viễn vừa thấy đã thích không buông tay, tự ngồi chơi một mình. Tín Vân Thâm một đường phong trần tắm rửa thoải mái, Cao Phóng nhớ tới Lâm tú, liền dặn người tìm trước một bộ y phục, còn mình thì lại chuẩn bị đồ ăn mang đến sương phòng.

Chuyện kể rằng bên này, Lâm Tú một mình ở trong sương phòng, nghĩ đến việc mình xa nhà, ở Thanh Phong kiếm phái lớn như vậy cũng chỉ biết có Tín công tử, hơn nữa lúc trước bị bắt nên sợ hãi, liền nhịn không được nhỏ giọng khóc. Cao Phóng mới vừa tới cửa, liền nghe thấy trong phòng có tiếng nức nở mơ hồ, không khỏi đỡ trán, nhẹ nhàng gõ cửa, gọi: “Lâm cô nương?”

Lâm Tú vừa nghe, vội vàng lau lệ, bước lên mở cửa, lúc thấy Cao Phóng cô không khỏi sửng sốt, người trước mắt này, toàn thân bạch y phủ dài, gương mặt anh tuấn, nhưng diện mạo có chút giống dị tộc, nàng lấy lại tinh thần, thấy đồ Cao Phóng cầm trong tay liền nhanh chóng để Cao Phóng đi vào. Cao Phóng làm như không phát hiện khóe mắt Lâm Tú phiếm hồng, cười hỏi: “Ta là quản sự, khiến cô nương sợ hãi, cô dùng bữa trước đã.”

“Đa tạ công tử.” Lâm Tú nhẹ nhàng cảm tạ.

“Ở đây còn có một bộ y phục, cô nương mặc tạm, ngày mai ta sẽ cho người chuẩn bị.”

“Như vậy đã tốt lắm rồi, đã làm phiền.”

Cao Phóng thấy cô nương kia đứng chật vật bất an, nên cũng không ở lại lâu, nói: “Ta còn có việc phải làm, đi trước, cô nương có việc có thể nói sai vặt chuyển lời cho ta.”

Lâm Tú cắn cắn môi, ấp úng nói: “Tín đại hiệp…” Rồi lại như không biết nên nói cái gì.

Cao Phóng thấy cô nương kia hai má phiếm hồng, cũng hiểu được phần nào, vẫn tươi cười như cũ: “Hắn sắp tới phải xử lý công việc trong phái chỉ sợ không thể tới thăm cô nương.” Trong lòng lại căm giận: Giỏi cho ngươi ha Tín Vân Thâm, xuất môn một chuyến lại rước hoa đào về. [Truyền nhân của Sở Dê Béo =)))]

Cô nương kia thấy tâm tư bị nhìn thấu, rất xấu hổ. Tuy cô nương này thích Tín Vân Thâm, sự thật này làm Cao Phóng có chút khó chịu, nhưng y cũng không đành lòng làm khó xử cô nương này, nói xong liền đi.

Có câu nói rất đúng, ‘Ăn no mặc ấm sẽ sinh dục vọng’, huống chi hai người đã xa nhau bao nhiêu ngày, Tín Vân Thâm cứ tơ tưởng Cao Phóng. Hắn tắm xong liền ngồi ở trong phòng chờ Cao Phóng trở lại. Ai ngờ Cao Phóng vừa vào đã cười như không cười nhìn hắn, khiến da đầu hắn run lên, cẩn thận hỏi: “Tiểu Phóng?”

Cao Phóng thấy hắn dùng ánh mắt ướt sũng nhìn mình, buồn bực trong lòng không hiểu sao lại tiêu tán. Kỳ thật y nên biết từ sớm, đứa nhỏ trước kia nay đã cao lớn thành thục, cũng đủ khiến cho người ta kính ngưỡng, làm cho người ta ái mộ, tựa như một viên minh châu, dần dần chiếu sáng khắp nơi, may mắn chính là, mình có được viên minh châu này, chỉ có ở trước mặt mình, hắn mới có thể giống tiểu hài tử làm nũng, hắn mới có thể bỏ đi những trách nhiệm đặt trên nặng vai kia. Cao Phóng nghĩ làm gì để chứng minh, người này, là của mình.

Tín Vân Thâm cảm thấy kỳ quái, Tiểu Phóng tại sao lại nhìn mình chằm chằm như vậy, đột nhiên Tiểu Phóng nhào tới hôn hắn, ở trên môi hắn vừa mút vừa cắn, mỹ nhân đầu hoài tống báo há có thể buông tha? Tín Vân Thâm bất chấp truy cứu nguyên nhân Cao Phóng nhiệt tình như vậy, lập tức hôn trả lại nắm giữ quyền chủ đạo. Cao Phóng được hôn đếm mức nhũn ra, hai tay ôm chặt cổ Tín Vân Thâm, dần dần Tín Vân Thâm không thể chỉ thoả mãn với hôn môi, hắn vươn lưỡi ra cạy răng đối phương, Cao Phóng thuận theo để lưỡi Tín Vân Thâm trượt vào miệng, y cảm thấy lưỡi đối phương đang quét trong khoang miệng của mình, cả hai quấn lấy nhau, nước bọt hòa lại với nhau, loại khắng khít thân mật này làm cho song phương cảm thấy vô cùng thỏa mãn, phát ra tiếng mũi, vừa hôn xong, hai người đều thở hổn hển, Cao Phóng hai gò má ửng đỏ, ánh mắt có tầng nhước trong suốt dao động, khiến Tín Vân Thâm hận không thể nhào lên ăn sạch y, bất quá Tín Vân Thâm nghĩ đến một việc: “Tiểu Phóng, ta đã lâu không thấy ngươi mặc phục sức Miêu Cương, hôm nay mặc cho ta xem được không.”

Cao Phóng bị Tín Vân Thâm hôn sâu ý thức mơ màng, theo bản năng đáp: “Ta làm gì còn có quần áo như vậy.”

Nói xong cũng không biết Tín Vân Thâm từ đâu nào lấy ra tay nải, mở ra xem, là phục sức Miêu Cương, vô cùng giống cái của y mặc trước kia. Cao Phóng không khỏi đỡ trán, người này xuống núi một chuyến sao lại đem mấy thứ này trở về.

Tín Vân Thâm cũng rất vui vẻ, cầm y phục mặt dày lên tiếng: “Đây là ta vô tình nhìn thấy trong một cửa hàng lúc xuống núi, Tiểu Phóng ngươi hiện tại mặc cho vi phu xem đi.” Nói xong vẻ mặt chờ mong nhìn Cao Phóng, ham muốn trong mắt còn chưa lui. Cao Phóng vừa thấy bộ dạng Tín Vân Thâm như vậy, làm sao không hiểu tâm tư của hắn, chỉ là muốn ngay lập tức cởi y phục mình ra ngay thôi. Thấy hắn chờ mong như vậy y cũng không nhẫn tâm từ chối, liền lấy tay gõ đầu Tín Vân Thâm, cả giận nói: “Trong đầu toàn mấy thứ không đứng đắn.” Nói xong liền cầm lấy y phục đi ra sau tấm bình phong.

Tín Vân Thâm nghe sột soạt thay y phục sau tấm bình phong khiến hắn không khỏi có chút nhộn nhạo, một lát sau nương theo tiếng Linh Đang rung một người mang theo linh khí bức người bước ra từ sau tấm bình phòng. Người nọ mặc ống tay áo rộng, áo chỉ dài tới rốn, phía trên có thêu hoa văn đặc sắc của Miêu Cương, làm nổi bật làn da sáng động lòng người. Mà quần thì chỉ tới mắt cá chân là hết, phía trên dán chặt thân, nửa dưới thì rộng thùng thình, càng điểm tô thêm phần eo nhỏ gầy, Cao Phóng đem đầu tóc đen tuyền dài thả ở sau ót, trên chân buộc một vòng Linh Đang, mỗi bước đi liền phát ra một tiếng chuông thanh thúy, dưới ánh nến mờ nhạt liêu nhân, Cao Phóng dựa vào cạnh giường cười với Tín Vân Thâm đang ngây ngốc, nhẹ ngoắc tay một cái, thật yêu mị không thể tả.

Tín Vân Thâm lập tức nhào tới, đối mặt với Cao Phóng chính là một trận loạn cắn loạn mút, hắn thì trong lòng hô to “Tiểu Phóng quả là yêu tinh”, Cao Phóng nhận nụ hôn cuồng nhiệt hơn cả lần trước, chủ động đưa lưỡi ra cùng Tín Vân Thâm triền hôn. Tín Vân Thâm vói tay vào áo Cao Phóng, vuốt ve da thịt trước ngực Cao Phóng, sau đó chuẩn xác tìm được hai điểm đỏ hồng kia, khẽ nhẹ nhàng xoa nắn, hai vật nhỏ kia rất nhanh sưng đứng lên, Cao Phóng bị vân vê trước ngực tê dại chịu không được, không khỏi rên ra tiếng, thanh âm đó lập tức đánh thẳng một cú vào nửa thân dưới của Tín Vân Thâm, vật đó càng trướng thêm, để giữa hai chân Cao Phóng. Cao Phóng cảm giác được vật đó ở trên người mình, cùng cái của mình cọ tới cọ lui, tuy đã hoan ái rất nhiều lần, nhưng vẫn không khỏi có chút thẹn đỏ mặt, lúc này Tín Vân Thâm tiến đến bên tai Cao Phóng thổi khí, liền làm cho cả người Cao Phóng mềm nhũn, nói: “Tiểu Phóng giúp ta ra.”

Cao Phóng nghe giọng làm nũng của hắn, tâm nhũn ra, tay chậm rãi vói vào tiết khố hắn, chạm vào vật đã ngạnh đến nóng lên, cao thấp vuốt ve. Vật kia ở trong tay không ngừng trướng lớn, ngạnh nóng lên, hơi thở Tín Vân Thâm không ngừng dồn dập, bắt đầu cởi y phục của Cao Phóng và mình ra, tay hướng đến chỗ XX bí mật, mới vừa chạm vào nơi đó cũng căng thẳng, giống như cảm nhận được có vật lạ xâm chiếm. Tín Vân Thâm lấy tay chậm rãi vỗ về chơi đùa Cao Phóng, cho đến khi nơi đó mềm đi hắn mới đưa ngón tay chậm rãi tiến vào.

Cao Phóng nhịn xuống ngón tay đang xâm chiếm thân thể, thở dốc nghiêng đầu qua một bên, trở thành miếng thịt nằm trên thớt, mặc cho Tín Vân Thâm nhào nặn. Tín Vân Thâm thấy Cao Phóng thuận theo dục hỏa càng tăng lên, ngón tay đẩy nhanh tốc độ ở trong huyệt thăm dò, đợi cảm thấy đã ổn phần nào, liền đỡ dục vọng sớm sưng không chịu nổi của hắn chậm rãi tiến vào bên trong, Cao Phóng bị độ nóng kia đánh một kích vào người, phía trước tiết ra một ít bạch dịch, Tín Vân Thâm vừa thẳng tiến bên trong, vừa hôn mút Cao Phóng, cuối cùng cũng vào hết liền thở một tiếng thõa mãn, Tín Vân Thâm nhẫn nhịn, hỏi: “Có sao không Tiểu Phóng?”.

Cao Phóng mở mắt ra, thấy hắn nhẫn nhịn trưng cầu ý kiến mình, trong lòng đầy cảm xúc không thể tả. Cao Phóng đột nhiên lấy sức lật người, trở thành tư thế y trên Tín Vân Thâm dưới. Bởi vì đổi tư thế mà vật kia càng tiến vào sâu hơn, kích thích Cao Phóng rên rỉ ra tiếng, thanh âm đó, mềm mại đáng yêu đến cực điểm, Tín Vân Thâm thấy đối phương xinh đẹp dạng chân trên ngồi người mình, phân thân càng trướng thêm, Cao Phóng chỉ cảm thấy phân thân của Tín Vân Thâm ở trong huyệt mình lớn thêm vài phần, gân xanh phía trên dường như còn đang nảy lên. Cao Phóng hai tay chống ở hai bên, cố gắng di chuyển thắt lưng chậm rãi phun ra nuốt vào phân thân Tín Vân Thâm, lúc đầu huyệt có chút căng, chỉ là hai người đều hiểu rõ thân thể của đối phương như lòng bàn tay, Tín Vân Thâm không ngừng thúc điểm mẫn cảm của Cao Phóng, không lâu sau phía sau của Cao Phóng liền cảm thấy khoái cảm quen thuộc, tiếng rên rỉ cũng đứt quãng.

“Ân. . . A. . . Vân thâm. . . Chậm… Chậm một chút… A…” Vừa nói xong liền cảm thấy phân thân đối phương hung hăng đỉnh đến điểm nhạy cảm, nhất thời toàn thân run rẩy, phân thân phía trước không ngừng phun ra bạch dịch.

Tín Vân Thâm dùng sức động phần eo, nhìn thấy người phía trên vì ngậm thứ của mình mà kịch liệt chuyển động, trong đầu giống như sung huyết thầm nghĩ hung hăng xuyên chết người trước mắt này, người này, là thuộc về mình, vĩnh viễn là của mình.

Cao Phóng dần cảm thấy thể lực không chống đỡ nổi, sau mấy lần lần bị chọc đến điểm mẫn cảm nhịn không được liền bắn tinh, tiếp theo là mềm nhũn ngã xuống người Tín Vân Thâm, vật kia ở trong hoa cúc y vẫn đang bừng bừng sức sống, vẫn thúc liên tục, Cao Phóng thật sự không ngồi dậy nổi nữa, liền gục ở trên người Tín Vân Thâm mặc cho hắn làm, Tín Vân Thâm một bên động thắt lưng một bên hôn hít Cao Phóng, nước bọt từ khóe miệng hai người chảy xuống, làm thêm một phen kích thích, khiến cho người ta nóng càng thêm nóng. Đỉnh mạnh vài cái nữa, Cao Phóng cảm thấy vật kia trong cơ thể mình run run, tiếp theo là có một luồng nhiệt lưu bắn vào bụng, trực tiếp khiến cho y cũng bắn tinh theo, sau một hồi vật kia liền tiếp tục phấn chấn phất cờ, một lần nữa ở trong nội bích không ngừng thăm dò, trong mơ màng Cao Phóng chỉ nghe tiếng Tín Vân Thâm ở bên tai mình không ngừng thì thào: “Tiểu Phóng, Tiểu Phóng, Tiểu Phóng…”

Ngày hôm đó, tiếng thở dốc và tiếng Linh Đang mãi cho đến nửa đêm mới ngừng, ngày hôm sau Cao Phóng nhìn thấy y phục trên giường bị dính đầy bạch trọc còn có Tín Vân Thâm bên cạnh vẻ mặt thoả mãn cười nhìn mình, không khỏi đỏ mặt, sau đó nói: “Ngươi nhanh đưa cô nương kia về đi.”

Tín Vân Thâm nhìn vẻ khó chịu của Cao Phóng, trong đầu đột nhiên sáng suốt: “Tiểu Phóng, ngươi đây là. . . ăn giấm chua?”

“Đúng, ta ghen đó, sau này ngươi nếu tiếp tục trêu hoa ghẹo nguyệt đem hoa về, xem ta thu thập ngươi như thế nào.” Cao Phóng giơ giơ nắm tay lên.

“Nếu lúc sau còn như vậy, Tiểu Phóng ngươi liền ở trên giường hảo hảo mà thu thập ta.” Tín Vân Thâm chụp lấy nắm tay Cao Phóng, mở tay y ra vuốt ve.

Cao Phóng thấy người này mặt càng ngày càng dày, không thèm để ý tới hắn đứng lên đi rửa mặt, để lại Tín Vân Thâm một mình cười ngây ngô.

Không tới mấy ngày, Lâm Tú liền được đưa về, Cao Phóng nhìn chiếc xe ngựa chạy đi, ở cạnh Tín Vân Thâm nói: “Hiệu suất làm việc của đệ tử ngươi rất cao.” Tín Vân Thâm hì hì nói: “Đương nhiên, Tiểu Phóng có lệnh, vi phu nào dám không tận tâm tận lực.”

Hình mình họa đồ Tiểu Phóng mặc ❤

04

– Hết –

Advertisements

6 thoughts on “Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 5

    1. ừ, ta cũng đang chờ bộ của Vân Thâm x Cao Phóng, mòm mỏi luôn, hình như trên vns có share raw rồi đó nàng ^^
      P/s : trời ơi sr nàng, hnay xem lại com thì thấy bỏ sót 1 đống com của nàng (có vài ng` nữa), wp hoàn toàn ko báo = cái notification cho ta gì hết
      sr nàng nhé, sót nhiều com của nàng quá TT^TT

      Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s