Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4 – Phiên ngoại 1

DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH ĐỒNG NHÂN

Quý Phái Thật Phiền

Note : Bởi vì 2 ng` đã xác định quan hệ cho nên sửa xưng hô của đại hiệp thành “anh-em” cho nó tình cảm nhé ❤

.

Chuyện này năm xưa bùng nổ một thời, Sở Phi Dương của Thanh Phong cùng Quân Thư Ảnh của Thiên Nhất come out yêu đương, năm đó oanh oanh liệt liệt ở giới showbiz, hôm nay hai người gần như ở trạng thái thần ẩn, thỉnh thoảng nhận vài bộ phim võ hiệp trong nước, cuộc sống phải nói là hết sức nhàn nhã.

Sáng sớm, vài tia ánh nắng mặt trời chiếu vào biệt thự nhỏ trong núi Lãng Nguyệt. Trong vườn hoa biệt thự, Quân Thư Ảnh ngồi cạnh bàn trà cao cấp nghiên cứu kịch bản mới, mà nhà hắn Sở Phi Dương Sở đại hiệp kia đang thành thành thật chấp sự như tùy thời bưng trà đưa nước. Không nên hỏi tại sao lại là ở biệt thự núi Lãng Nguyệt, mà không phải là biệt thự núi Thương Lang, bởi vì gần đây Sở Phi Dương phát hiện một đàn em của hắn đã du học xong về nước, là kỹ sư công trình thuỷ lợi. Danh hiệu này người bình thường khó có thể có được, cho nên hắn mời đàn em này đến cải tạo biệt thự nhà mình, đem nước suối núi Lãng Nguyệt trực tiếp đưa vào phòng tắm để dùng, so với suốt ngày dùng cái gì “Nước Thiên Nhất Ôn Tuyền” còn tiết kiệm tiền và khỏe mạnh hơn, cho nên hai người liền chuyển đến ở biệt thự này.

Quân Thư Ảnh đắm chìm trong kịch bản không thể thoát ra được hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt ân cần Sở Phi Dương bên cạnh, điều này làm cho Sở Phi Dương buồn bực vô cùng. Mặc dù ban đầu là hắn bắt buộc Quân Thư Ảnh cùng mình họp báo đại chúng, nhưng lúc ấy Quân Thư Ảnh nhất định là có thích mình. Một đại minh tinh chịu mệt nhọc làm người hầu lâu như vậy, Quân Thư Ảnh bên này vẫn lạnh như băng chờ trà.

“Phi Dương, châm trà. ” Quân Thư Ảnh quơ quơ chén trà không, mệt mỏi nói.

“Ai, tới” Sở Phi Dương ôn nhu cười cười, chính là cuộc sống mệt mỏi trong thanh thản, chuyện ngày trước không nói được điều gì. Ban đầu Quân Thư Ảnh liều mạng muốn trở thành ông hoàng, kết quả bị hắn nửa đường làm hỏng tiền đồ, câu nói Quân Thư Ảnh hay dùng là “Anh thật đáng ghét. Tôi hận anh chết đi được.” Bất quá bây giờ nha, Sở Phi Dương vì Quân Thư Ảnh rót trà, ha hả cười nói: “Chỉ còn lại có nửa câu đầu.”

Quân Thư Ảnh nghe được Sở Phi Dương lầm bầm lầu bầu, khẽ nhíu nhíu mày, “Anh lầm bầm lầu bầu cái gì? Anh không cần suốt ngày vây quanh tôi, gần đây không có vai diễn gì sao? Giới giải trí này cũng quá không thú vị đi?”

“… ” Sở Phi Dương giật giật môi:”Em tưởng không có ai tìm anh sao? Lần đó là ai? Anh vừa ra ngoài quay phim người nào đó liền lén đi theo đoàn kịch đến phiên chợ của một tộc địa phương mua cho anh thứ gì đó, ân?”

Quân Thư Ảnh nghe vậy khẽ ngoắc đầu, nói: “Sở Phi Dương anh thật phiền, ở trong nhà ngốc luôn đi.”

Được rồi, đây là xấu hổ. Sở Phi Dương vui vẻ bưng bình trà vào nhà.

Thật ra thì không phải là không muốn nhận vai diễn, nếu hắn và Quân Thư Ảnh cùng diễn thì hay rồi, hai người có thể ở chung một đoàn kịch cùng nhau hành động. Như lần trước mình ra ngoài quay phim, hai người cũng khó chịu, mặc dù Quân Thư Ảnh ngoài miệng không nói, nhưng khi hắn về được tặng quà Sở Phi Dương vẫn có thể nhìn ra được, đoạn cuộc sống kia, y cũng muốn có hắn.

Trở vào nhà Sở Phi Dương cũng cảm thấy nhàn rỗi, nên lên mạng xem diễn đàn của mình, bình luận đồng nghiệp văn, cùng các fan trò chuyện. Cầm đĩa CD của các tiền bối xuống phòng chiếu phim để học kỹ xảo diễn xuất, Quân Thư Ảnh luôn ghét bỏ hắn không phải người xuất thân chính quy, nói trắng ra là ghét bỏ hắn không có văn hóa.

Bỏ CD vào đầu đĩa, Sở Phi Dương vừa nhìn thiếu chút nữa phun ngụm trà ra, khuôn mặt anh tuấn to đùng của Thanh Lang xuất hiện trên màn hình khổng lồ 32 in.

Sở Phi Dương khóe miệng co quắp, nói: “Cái CD này là ai đưa, hàng thật của ta nằm ở chỗ nào.”

Vốn định tắt thì thấy một bóng dáng quen thuộc, đó là khuôn mặt hắn cả đời khó quên, so với người ngồi ở trong sân ngây thơ hồn nhiên hơn nhiều, là lúc niên thiếu của Quân Thư Ảnh. Thì ra CD này là của Quân Thư Ảnh, bọn họ tập luyện trong phòng mỗi ngày, nhìn dáng dấp xem ra người quay là Thanh Lang.

Nói đến lúc Quân Thư Ảnh còn nhỏ, Sở Phi Dương đột nhiên nghĩ đến Thanh Lang từng nói “Tôi và Quân Thư Ảnh cùng nhau lớn lên” kích thích việc Sở Phi Dương bỏ lỡ hình ảnh khả ái nhất của Quân Thư Ảnh.

“Tôi và Quân Thư Ảnh cùng nhau lớn lên, Thư Ảnh khi còn nhỏ rất chăm chỉ còn rất dễ xấu hổ a.”

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh đứng ở hàng ngũ trên màn ảnh, nội tâm một trận cảm khái, quả nhiên là người chăm chỉ.

Lúc này, thầy giáo dạy nhảy bảo mọi người nghỉ ngơi một chút, Quân Thư Ảnh liền chạy đến trong góc từ trong túi của mình lấy ra thứ gì đó chạy đến trước mặt Cao Phóng, đưa vật trong tay cho Cao Phóng xem.

“Tiểu Phóng, cậu nhìn tôi ở trong sân trường tìm thấy cái gì?” Quân Thư Ảnh mặt đỏ bừng vì nóng và mồ hôi nói.

“A! Hoa này đẹp quá! Thư Ảnh thật là thật lợi hại!”

“Các anh đang xem cái gì! Em cũng muốn xem!” Khi đó Yến Kỳ thân cao mới tới nửa người Quân Thư Ảnh, cậu kéo tay áo Quân Thư Ảnh muốn xem rốt cuộc là cái gì, cho nên Cao Phóng ôm lấy, ba người vui vẻ cười nói.

Sở Phi Dương ở trước TV lặng lẽ chùi nước miếng, “Ông trời ơi! Thư Ảnh quả nhiên y như lời Thanh Lang kể chăm chỉ lại dễ xấu hổ, cái công ty đáng ghê tởm này, tột cùng đã làm gì với Thư Ảnh nhà ta khiến y biến thành bộ dáng bức người như bây giờ! ! Đem Thư Ảnh dễ xấu hổ trả lại cho ta a a! !” [=)))))]

“Sở Phi Dương anh gào thét cái gì? Còn không mau lăn ra đây châm trà!”

Đợi Sở Phi Dương đi phòng bếp đổi món điểm tâm mới, Quân Thư Ảnh đi vào phòng chiếu phim, nhìn thấy màn hình TV ngừng lại lúc bốn người còn thiếu niên, lắc đầu, thở dài nói: “Thật đúng là ‘Thời niên thiếu không ai sầu lo’.”

. : .

Advertisements

One thought on “Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4 – Phiên ngoại 1

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s