Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4.9

DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH ĐỒNG NHÂN

Quý Phái Thật Phiền

Chương 9

Sở Phi Dương một thân một mình đứng trên sân thượng công ty Thiên Nhất, yên lặng thở dài, đang định đưa Quân Thư Ảnh về nhà thì Thanh Lang bước đến.

Thanh Lang trong tay cầm hai cái ly đế cao, tay kia cầm một chai rượu nho, hắn nâng chén, hướng Sở Phi Dương: “Uống một ly, thế nào?”

Sở Phi Dương gật đầu cười. Vì vậy hai đại minh tinh của giới showbiz ngồi bệt trên chiếu ở sân thượng, tâm sự uống rượu nho.

Thanh Lang nhìn mặt nghiêng của Sở Phi Dương, cười ngấp nghé: “Đừng xem tình trạng hiện tại của tôi và anh, tôi dám cam đoan trong lòng anh nhất định đang nghĩ cách tính kế tôi.”

Sở Phi Dương không phủ nhận, “Thật ra thì anh đã sớm biết là tôi, đúng không? Tại sao không để cho Quân Thư Ảnh có cơ hội làm sáng tỏ … Y…”

Thanh Lang giơ tay lên ý bảo đề tài đến đây chấm dứt, “Tiểu Sở đừng nghĩ tôi lòng dạ nhỏ mọn, có Quân Thư Ảnh hay không Thiên Nhất chúng tôi vẫn vậy, nhưng đối với y thì sao? Đối với y cái nhóm này là gì?”

“Anh là nói…y muốn solo?”

Thanh Lang cười cười, đáp một nẻo: “Làm như vậy với hai người, là tôi hay Yến Kỳ, đều là chuyện tốt.”

Lúc Sở Phi Dương trở về phòng, còn đang suy nghĩ ý nghĩa câu nói sau cùng của Thanh Lang. Bất quá hắn mới vừa vào phòng đã bị Quân Thư Ảnh bắt lấy cổ áo, “Anh đi đâu? Chúng ta khi nào mới đi tìm Cao Phóng?”

Sở Phi Dương tránh khỏi giam cầm của Quân Thư Ảnh, “Cậu không nên gấp gáp, tôi mới đi hỏi thăm, phim Cao Phóng tham gia có cả Vân Thâm, đã có Vân Thâm thì Thanh Phong cũng sẽ không ngồi yên không đế ý. Cậu theo tôi trở về trước …”

“Câm miệng! Tôi tự đi tìm, anh đã nói sẽ giúp tôi tìm y!”

Sở Phi Dương nhìn bộ dạng này của Quân Thư Ảnh thật là vừa yêu vừa hận, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Sáng sớm ngày hôm sau hai người tạm biệt, Thanh Lang hảo tâm đưa cho hai người một chiếc xe có phong cách hết sức thể thao. Hai người bắt đầu bước đường đi tìm Cao Phóng mất tích trên núi Lãng Nguyệt.

Trên đường, Sở Phi Dương phát hiện, chỉ cần hắn tăng tốc thì hai tay người ngồi sau sẽ ôm chặt thắt lưng hắn. Ở trong đầu từng xuất hiện nhiều lần hình ảnh mang theo người yêu đi hóng gió, Sở Phi Dương rất vui vẻ, cho nên ở trên cao tốc chạy mấy chục km. Quả nhiên, tay Quân Thư Ảnh ôm hắn càng chặt hơn. Đang lúc Sở Phi Dương đắc ý, phía sau có một chiếc xe cảnh sát đuổi theo bọn họ.

“Người phía trước mau dừng lại! Người lái xe phía trước mau dừng lại!”

Quân Thư Ảnh dùng sức vỗ lưng Sở Phi Dương, khinh thường nói: “Anh em, đồng chí cảnh sát bảo anh dừng xe!”

Sở Phi Dương đáng thương đem máy xe dừng ở ven đường, đồng chí cảnh sát đuổi theo nhìn thấy, ơ a, đây không phải là ngôi sao sao. Người đội mũ bên cạnh cũng nhìn cũng thật quen mắt…

“Ban ngày vượt tốc độ, lại chở người không đội mũ bảo hiểm, không tuân theo quy định, tịch thu xe máy, phạt 200. ” Chú cảnh sát chính nghĩa nói.

Quân Thư Ảnh ở một bên cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì, nhưng nhìn thân thể y phát run. Sở Phi Dương còn tưởng rằng y không khỏe, vội vàng nói xin lỗi nộp tiền phạt. Đến gần mới phát hiện thì ra Quân Thư Ảnh đang nhịn cười.

Sở Phi Dương khóe miệng co rút, không biết hiện tại nên khóc hay cười.

Sở Phi Dương cũng không trực tiếp đưa Quân Thư Ảnh về công ty, mà là sắp xếp để y ở ký túc xá lúc trước Thanh Phong ra mắt.

Quân Thư Ảnh nhíu mày nói: “Ở Tập đoàn giải trí Thanh Phong đi xây ký túc xá, công ty của các người thật đúng là biết lợi dụng tài nguyên.”

Sở Phi Dương nghe vậy cười một tiếng: “Cảm ơn đã tán dương. Cậu trước ở lại đây, tôi đi hỏi thăm. Nơi này dù sao cũng là chỗ an toàn nhất, cậu đừng tùy ý hành động, có tin tức tôi sẽ lập tức nói cho cậu.”

Quân Thư Ảnh ngồi ở trước bàn, khinh miệt nói: “Dựa vào cái gì?”

“Dựa vào việc bây giờ cậu đang cầu cạnh tôi.”

“Anh dám uy hiếp tôi? ” Quân Thư Ảnh nghiến răng nghiến lợi nói. Người này coi mình là cái gì, dám uy hiếp y?

Không chờ Quân Thư Ảnh nói xong, Sở Phi Dương đã kéo y trở về chỗ ngồi “Tôi không uy hiếp, là thương lượng cùng cậu, hôm nay cậu trong giới đã thân bại danh liệt, nơi đây lại là tập đoàn mà ký giả phóng viên thích cắm cọc nhất, tôi không phải là không cho cậu đi, chỉ là… sợ cậu lại bị thương.”

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng, không nói nữa. Sở Phi Dương cho rằng đối phương đã thỏa hiệp, liền chuẩn bị đến công ty hỏi Vân Thâm. Hắn ra cửa, liền nghe đối phương nói: “Ba ngày, tôi chỉ đợi ba ngày, nếu ba ngày sau không có tin tức, tôi sẽ không ngồi đây chờ chết.”

Sở Phi Dương trở lại công ty, dọc đường mọi người đối với hắn hết sức hòa nhã. Này cũng khó trách, hắn ở trong Thanh Phong nổi danh tốt bụng, từ lúc là ma mới cho đến nổi tiếng như ngày hôm nay vẫn không mắc bệnh hoàng tử, hoà đồng cùng mọi người, thật xứng đáng với cái tên “Đại sư huynh”. Không đợi Sở Phi Dương đi vào phòng chủ tịch, hắn đã thấy ở cửa cầu thang có một thân ảnh lén lút. Sở Phi Dương cười cười đi tới, nhìn về phía thân ảnh đó vẫy vẫy tay, “Vân Thâm ~ “

“Đại sư huynh…” Giọng nói đáng thương, giống y như năm đó gặp nhau, quả nhiên người nọ là Tín Vân Thâm.

“Sao lại ở đây? ” Sở Phi Dương xoa xoa đầu Tín Vân Thâm, đối phương nhìn hắn cười sáng lạng, thật là ngoan.

“Đại sư huynh anh đã về rồi, anh nếu không trở lại thì những phú bà đến tìm anh gần như muốn đạp nát cửa công ty chúng ta!”

“Chậc, chớ nói nhảm.” Sở Phi Dương gõ trán Tín Vân Thâm, đem cậu kéo qua một bên: “Sư huynh hỏi em, mấy ngày trước không phải em quay phim ở núi Lãng Nguyệt sao? Nghe nói đoàn kịch xảy ra chuyện…”

“A… Ừ…”

“Sư huynh muốn hỏi thăm em một chuyện…”

“A? Em không biết, lúc em được cứu về cái gì cũng không biết. Càng không biết chuyện của Cao Phóng.” Tin Vân Thâm chột dạ xoắn xoắn hai tay, vừa nhìn là biết nói dối.

Sở Phi Dương cười một cái, xem ra không cần tìm Tín Bạch phiền toái rồi, “Được rồi, tiểu tử em a, trên mặt toàn bộ đều viết tôi biết tung tích của y, mau nói cho anh biết, có người muốn gặp y.”

Tín Vân Thâm cau mày, nhỏ giọng nói thầm cái gì đó mới dẫn Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh đi tìm Cao Phóng.

Cậu để Cao Phóng ở biệt thự vùng ngoại thành, đây là quà sinh nhật trước kia chủ tịch tặng. Không nghĩ tới tiểu tử này lại lấy để kim ốc tàng kiều.

“Giáo chủ… Cậu không sao chứ? ” Cao Phóng nhìn thấy Quân Thư Ảnh vẻ mặt ân cần hỏi han.

Quân Thư Ảnh lắc đầu, hỏi thăm tình hình Cao Phóng, bất quá có hai ôn thần đứng ở cửa cảm thấy không được tự nhiên, “Hai vị, đây là chuyện riêng của chúng tôi…”

“Vậy cũng được, tôi cùng Vân Thâm đi trước, có chuyện gì nói với chúng tôi.”

“Vậy… Tiểu Phóng,  ngày mai trở lại thăm anh a…”

Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm hai người bị cách ly ở ngoài biệt thự, Tín Vân Thâm buồn bực ngồi trên bậc tam cấp nói với Sở Phi Dương: “Không công bằng, Tiểu Phóng bởi vì Quân Thư Ảnh mới nhận vai diễn này rồi bị thương, người nọ lại vênh mặt hất hàm sai khiến Tiểu Phóng!”

Sở Phi Dương cúi đầu liếc một cái, “Vậy em vì ai mà nhận bộ này?”

“Ách… Khụ khụ” Tín Vân Thâm trong lúc nhất thời quýnh quáng, chuyện mình thích Cao Phóng xem ra bị Sở Phi Dương biết rồi.

“Em khó chịu, đại sư huynh anh thấy sao… ” Tín Vân Thâm dùng khuỷu tay chọt Sở Phi Dương.

Sở Phi Dương nhìn trời thở dài: “Nếu không ta đi nghe lén?”

“…”

Sau đó cuộc sống liền biến thành một nhóm nhỏ của Thiên Nhất và Thanh Phong, lúc này thật sự là “Sống chung”. Bất quá mấy ngày nay nhóm Thanh Phong đang tổ chức kỷ niệm hai năm hoạt động, fan và công ty chuẩn bị hoạt động ăn mừng, điều này làm cho hai người đau đầu không thôi. Vốn định giả vờ lí do thân thể không thoải mái để công ty cho nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng với người yêu, lại bị việc này làm cho bù đầu bù cổ.

Tín Vân Thâm thì hay rồi, ít nhất Cao Phóng người ta có phản ứng lại. Mà hắn thì sao, mặc dù Quân Thư Ảnh đối với hắn không còn giống hận thù như trước, nhưng không hề hoà nhã với hắn. Ô hô thương thai, thật đáng buồn a thật đáng buồn.

Hôm nay, bốn người khó có được ngày nhàn nhã, phải nói là Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm được công ty phóng thích, bốn người liền làm ổ trong phòng của mình. Gần đây Sở Phi Dương và Tín Vân Thâm bị hoạt động ăn mừng làm cho choáng đầu hoa mắt. Là idol nổi tiếng, giống như trước đứng đầu các bảng xếp hạng, hai tuần lễ mừng này lại trùng với kỷ niệm thành lập 30 năm tập đoàn giải trí Thanh Phong. Công ty cùng người hâm mộ xem trọng ngày này vô cùng.

Sở Phi Dương ngồi trước máy vi tính hết sức chuyên chú nhìn màn hình, mỗi khi tiểu sư đệ Tín Vân Thâm đi ngang qua luôn nhìn thấy Sở Phi Dương nhìn màn hình, mặc dù màn hình là một poster vô cùng xinh đẹp của Quân Thư Ảnh, nhưng mà chăm chú nhìn như vậy chẳng lẽ không thấy mỏi mắt sao? Tiểu sư đệ không giải thích được mà suy nghĩ.

Nếu như Sở Phi Dương biết tiểu sư đệ khả ái nhà hắn đang oán thầm, hắn nhất định sẽ hỏi ngược lại một câu: “Chẳng lẽ máy tính không phải hình Cao Phóng sao! Đừng cho là anh đây không biết! Có bản lĩnh em mở máy ra! Đừng cho là anh đây không biết em để màn hình hình gì!” Bất quá Tín Vân Thâm người ta tuyệt đối sẽ vì nhìn màn hình mà mỏi mắt, bởi vì cậu cài mỗi 1p đổi một ảnh.

Sở Phi Dương cũng không có làm ra hành vi gì không chính đáng, chỉ lên mạng lướt diễn đàn. Kể từ khi cơn sốt của « Phong Vũ Vô Cực » qua đi, hắn ở trong một lầu tư mật có tên CP “Sở quân ” tìm được một topic có tên « Hiểu Tinh Cô Tự » đồng nghiệp văn. Lúc trước Sở Phi Dương ngày nào cũng lên xem, hết lần này đến lần khác đoạt sofa* cổ động đến mức lưu vào trong điện thoại. Bất quá hôm nay xảy ra chút chuyện nên lên hơi trễ, bộ cổ trang này, hắn là một nhân vật chính há có thể bỏ qua?

“Cách hành văn của LZ tốt, tình tiết hay, quan trọng nhất là ôn nhu công viết vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng không phải sự thật thật đáng tiếc a…” Sở Phi Dương lật trang sau xem, không ngờ không biết tác giả bị cái gì kích thích đột nhiên viết mình bị tẩu hỏa nhập ma.

Tác phẩm viết: “Sở Phi Dương hấp thu nội lực của người nọ nghịch thiên sau đó trở nên không kiềm chế được, đả thương người khác rồi chạy ra ngoài. Quân Thư Ảnh tỉnh lại liền một mình đi tìm người, Sở Phi Dương thần trí đã hỗn loạn, đã mất hết tính người.”

Sở Phi Dương co rút khóe miệng, “Này… Lúc trước ngươi nông ta nông, sao giờ lại … quên đi, xem tiếp đã.”

“Sở Phi Dương dẫn Quân Thư Ảnh tới một sơn động, Quân Thư Ảnh nhìn Sở Phi Dương trở nên mất hết lý trí, không biết nên làm thế nào, y cố gắng lay tỉnh lòng hiệp nghĩa của Sở Phi Dương, nhưng đối phương lại áp đảo y hung hăng chà… [ Nội dung dưới đây chưa đủ 200 điểm chưa được xem ]

Sở Phi Dương xoa xoa càm, đột nhiên cảm thấy hình tượng hắc ám của mình rất đẹp trai, đối với Quân Thư Ảnh ôn nhu hơn nữa Quân Thư Ảnh lại mặc hắn hành sự… Chậc chậc cái thế giới đồng nghiệp văn này thật quá mức tuyệt vời. Hay mình cũng bước chước làm vậy? Sở Phi Dương suy nghĩ một chút, lại nghĩ đến chuyện về sau với Quân Thư Ảnh, hay là thôi đi…

Sở Phi Dương đeo tai phone nghe khúc song ca Sở Quân hắn sáng tác  « Ca khúc chủ đề của Phong Vũ Vô Cực—— Phong Vũ »

Cái gọi là fan không gì không làm được, kể từ khi Sở Phi Dương tung hint CP ra, từ một người bình thường trở thành tác gia viết lách với số lượt view khủng, thật là có lòng a.

Lúc xế chiều, Sở Phi Dương xuống dưới lầu nhìn thấy một mảnh hài hòa. Bởi vì giờ phút này trong phòng bếp cao cấp của Tín Vân Thâm có hai thân ảnh đang bận bận rộn, một người mặc tạp dề đang nấu thức ăn Cao Phóng, một người khác ở sau mông Cao Phóng lắc lư, quả là một bức tranh ấm áp a. Vậy hắn và Quân Thư Ảnh đâu? Một người ngồi ở trên ghế sô pha đợi cơm, một người đang đứng ở cửa cầu thang lặng yên ý dâm của mình và Quân Thư Ảnh tại phòng bếp PLAY, khụ, không đúng, là cuộc sống trong bếp.

Dĩ nhiên lúc này Sở Phi Dương đang nghĩ đến cảnh đẹp Quân Thư Ảnh mặc tạp dề nấu cơm cho mình, hắn quả thật YY sai rồi, hắn không ngờ rằng sau này cái người mặc tạp dề đảm đương việc gia đình chính là hắn, hơn nữa mình còn hết sức cam tâm tình nguyện.

“Nha? Đại hiệp anh đói bụng sao? Cùng ăn đi, tôi làm mì hoành thánh.” Cao Phóng xoay người vừa hay nhìn thấy Sở Phi Dương đứng ở cửa, Tín Vân Thâm từ trên tay Cao Phóng cầm tô mì hoành thánh để trên bàn, vẻ mặt mong đợi ngồi ăn.

Cao Phóng từ trong miệng Tín Vân Thâm đoạt lại tô mì đẩy đến trước mặt Quân Thư Ảnh, “Vân Thâm lát nữa hãy ăn, tô này cho giáo chủ, y không thích ăn rau ngò tây”

Tín Vân Thâm lập tức lộ ra vẻ mặt hết sức bi thương nhìn Cao Phóng cùng Quân Thư Ảnh, cuối cùng Quân Thư Ảnh bị nhìn không thể không biết xấu hổ mà ăn, lại đem tô đẩy tới, nói: “Vân Thâm ăn đi. Tôi không đói bụng.”

Sở Phi Dương lộ ra vẻ mặt khiếp sợ, Vân Thâm Vân Thâm Vân Thâm! Y còn không gọi mình là Phi Dương! ! ! Đây là đãi ngộ gì a! ! Sở Phi Dương trong tâm lặng lẽ rơi lệ, tính toán lần sau mình cũng làm vẻ mặt Moe một chút. Đúng lúc này, lâu rồi không có ai ghé thăm biệt thự, chuông cửa lại vang lên.

. : .

Advertisements

2 thoughts on “Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4.9

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s