Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4.8

DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH ĐỒNG NHÂN

Quý Phái Thật Phiền

Chương 8

“Tỉnh rồi?”

“… ” Quân Thư Ảnh trở mình, không rãnh để ý hắn, nhưng đối phương không chịu lùi bước.

“Tôi nghĩ… Tôi có trách nhiệm chăm sóc cậu.” Sở Phi Dương hạ thấp giọng, tận lực dịu dàng. Hắn hiện tại hết sức tức giận, Quân Thư Ảnh lúc này không chịu chú ý đến sức khỏe, cũng như trước, hắn rất tức giận nếu quả thật như tên Mai gia nhị thế tổ kia nói như vậy, Quân Thư Ảnh đi làm cái loại việc đó thì làm sao bây giờ.

Người nằm ở trên giường rốt cục có chút phản ứng, chỉ nghe y thản nhiên nói: “Không cần…”

“Không được, tôi phải…”

“Anh ngại hại tôi chưa đủ sao? ” Quân Thư Ảnh kích động ngồi dậy, bắt lấy cổ áo Sở Phi Dương, tức giận gào lên: “Quang vinh của tôi, địa vị sắp đến tay của tôi, thậm chí là danh dự của tôi cũng bị anh phá hủy, còn chưa đủ sao? Anh còn muốn như thế nào nữa? Anh…”

Sở Phi Dương trấn an Quân Thư Ảnh đang kích động, đỡ thân thể suy yếu của y nằm xuống, “Cậu nghỉ ngơi trước. Chuyện về sau không cần phải lo lắng.”

“Hừ. Tôi sẽ không cảm kích anh. Tôi sẽ…”

“Vậy thì hận đi. Cậu sau này ở lại đây, tôi sẽ chiếu cố cậu.”

Trong sinh hoạt, Sở Phi Dương thật sự giữ lời hết sức tỉ mỉ chăm sóc cho cuộc sống hằng ngày của đại minh tinh Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh tâm lý mặc dù ngoài mặt hết sức kháng cự đối phương, dù sao người này là người hại y mất hết tất cả, nhưng thân thể khó chịu, nên đành không tình nguyện đón nhận sự chăm sóc của Sở Phi Dương.

Chính là Sở Phi Dương không thể ngốc mãi được, nếu không chỉ bằng một ít gởi ngân hàng của hắn sao có thể nuôi được Quân Thư Ảnh? Nực cười! Ngay cả cuộc sống của bản thân còn chưa lo xong. Mặc dù Sở Phi Dương hắn đúng là Top của Thanh Phong, nhưng ở phương diện tiền bạc thì hết sức túng quẫn. Ngày trước chủ tịch Tín Bạch tham gia chơi chứng khoáng cổ phiếu Thanh Phong, kết quả phần lớn tiền gởi ngân hàng đều đi mua cổ phiếu, chỉ là đã nhiều năm như vậy, một phân tiền hoa hồng cũng không thấy, hắn lại cùng Tín Vân Thâm quan hệ tốt như vậy, làm sao mở miệng hỏi được. Còn dư lại một khoản tiền, bởi vì mấy tháng trước xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên bị công ty keo kiệt giữ lại.

Mấy tháng trước, ước chừng vừa đánh vào thị trường Đại Lục, Sở Phi Dương cùng Tín Vân Thâm bởi vì bị công khai những tấm hình ảnh hưởng đến hình tượng nghệ sĩ, lấy lý do đó khấu trừ hai người ba tháng tiền lương. Hai người thật đúng là tiền mất tật mang, phải nói, chuyện này phải trách Tín Vân Thâm.

Khi đó em ấy nói tại lễ mừng đại thọ của cha nhìn thấy một người hết sức khả nghi hơn nữa có vẻ đặc biệt nổi trội hơn người khác, lúc ấy còn bị Sở Phi Dương cười nhạo nói mình lo chuyện không đâu. Nhưng mà, người kia thật sự khả nghi, tiểu sư đệ quả nhiên nói đúng. Sau lần đó y đã trở thành nghệ sĩ đối thủ. Đặc biệt ở đây có lẽ chính là vừa thấy đã yêu.

Sau đó lại có dịp trùng hợp để Tín Vân Thâm xác thực hàm nghĩa “Đặc biệt”, Cao Phóng và Tín Vân Thâm cùng nhau tham gia chương trình nấu ăn, từ đó trở về sau, Tín Vân Thâm liền không thể quên y. Ở trên mạng phát hiện các kiểu CP Thiên Nhất khiến tiểu sư đệ nội tâm buồn bã, cậu cảm thấy Cao Phóng có lẽ cũng để ý tới mình một chút, nếu không sẽ không đối xử ôn nhu với cậu như vậy. Cho nên cậu liền phối hợp diễn với đại sư huynh Sở Phi Dương một màn. Mặc dù được fan não tàn thét chói tai vô số rằng CP nhà mình tuy nhỏ nhưng cực kỳ vui vẻ, chưa kịp thấy đối phương có phản ứng gì cha mình đã tìm tới cửa. Đáng thương Sở Phi Dương còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã phải đi theo gánh tội.

* Này thì Thâm Thâm đi tung hint với Sở Dê Béo ~

“Cậu ở đây nghỉ ngơi đi, tôi sẽ nói người giúp việc đưa cơm tới.” Sở Phi Dương nhìn gương chỉnh lại quần áo, nói với Quân Thư Ảnh.

“Muốn đi ra ngoài? ” Quân Thư Ảnh sáng mắt lên, là thời cơ chạy trốn tốt a.

Sở Phi Dương như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Quân Thư Ảnh, nói: “Không cần chạy trốn, cậu không thoát được đâu, nên biết rằng hiện tại có bao nhiêu ký giả phóng viên đang tìm cậu. Chẳng phải cậu còn muốn ở lại trong giới showbiz sao, vậy thì thành thật ở lại đi, cho đến khi chuyện này lắng xuống.”

“Anh! ” Quân Thư Ảnh hừ một tiếng, không có ý đến hắn nữa.

Sở Phi Dương cười lắc đầu, cầm lấy chìa khóa rời khỏi phòng.

Quân Thư Ảnh lật xem kịch bản đặt trên bàn, ngây ngẩng xuất thần. Sở Phi Dương lại nhận vai mới, là nam chính, nếu y còn nổi tiếng nhân vật này chắc chắn sẽ không phải của Sở Phi Dương, nhân vật này diễn tốt sẽ được lắm hoa hồng, sẽ thành công… sẽ… Nghĩ đến đây Quân Thư Ảnh phiền não đem kịch bản của Sở Phi Dương xé toang. Buồn cười, là ai hại y, y rõ hơn hết.

Mấy ngày sau, chỉ có một người ngày ngày đưa cơm cho Quân Thư Ảnh, không thấy bóng dáng của Sở Phi Dương, không có Sở Phi Dương bên cạnh càm ràm Quân Thư Ảnh đột nhiên cảm thấy có chút không quen.

Hôm nay, lúc người làm đưa đồ ăn tới, Quân Thư Ảnh luôn không nói gì lại mở miệng, “Sở Phi Dương ở đâu?”

Người làm xuất thân nông thôn, cũng không biết Quân Thư Ảnh là ai, nhưng đối phương đột nhiên nói chuyện làm bản thân sửng sờ, nhìn Quân Thư Ảnh một cái, khẩn trương nói: “Đại hiệp sao? Hắn xuất ngoại rồi.”

“Xuất ngoại?” Quân Thư Ảnh nhíu mày, “Hắn có nói đi mấy ngày không?”

Người làm lắc đầu nói: “Tôi không biết, chuyện của minh tinh tôi chưa bao giờ hỏi, ai ~ tiểu ca anh đi đâu vậy, đại hiệp dặn dò tôi phải để anh ăn cơm thật ngon!”

Quân Thư Ảnh không để ý đến người làm, mở cửa phòng bên cạnh, bên cạnh là thư phòng của Sở Phi Dương, bởi vì Quân Thư Ảnh đến nên tạm thời để một chiếc giường trong thư phòng. Quân Thư Ảnh nhìn bốn phía, phát hiện một quyển kịch bản nằm trên bàn, không khác gì quyển trước, bất quá quyển này là các động tác diễn. Lúc trước Quân Thư Ảnh ngây ngốc không nhìn kỹ, hôm nay xem lại rõ ràng là chụp ngoại cảnh chỉ tốn có hai ngày tại sao lại thành nhiều ngày như vậy? Nếu thời tiết xấu…, thì bây giờ cũng nên hoàn thành rồi đi. Nghĩ tới đây Quân Thư Ảnh không nhịn ở trong lòng mắng, “Sở Phi Dương! Anh chờ đó cho tôi!”

Quân Thư Ảnh một khắc cũng không chậm trễ, lấy một chiếc xe chạy đến Hồ gia trại điện ảnh, trừ đi các nguyên nhân khác, chỉ còn lại một : Sở Phi Dương bị thương.

Đến lúc Quân Thư Ảnh chạy tới Hồ gia trại điện ảnh thì đã là hoàng hôn, y đứng cạnh đống phế tích tự giễu tại sao mình phải đến đây, tên hại người kia có chết cũng đáng. Quả nhiên cách đó không xa có vết máu, xem ra thật sự có người bị thương.

Ở Hồ gia trại điện ảnh nghe ngóng từ nhân viên mới biết được mấy ngày trước tại chỗ quay phim xảy ra một trận xung đột. “Vốn đã giải quyết được rồi, nhưng có một diễn viên nói xấu Quân Thư Ảnh, ngay lập tức có một người trong đoàn kịch nhảy tới đánh nhau, haiz…cậu nói hiện tại người trẻ tuổi sao lại xúc động như vậy a…”

Quân Thư Ảnh nói cám ơn đối phương, đi tới một bệnh viện nhỏ gần đó, nhìn máy móc cho đến cách bố trí của bệnh viện là biết bệnh viện này cực kỳ tệ, ở trước một phòng bệnh chẳng ra dáng phòng bệnh, Quân Thư Ảnh nhìn thấy Sở Phi Dương. Đối phương dường như bị thương không nặng lắm.

“Ha, anh nghĩ anh là võ lâm cao thủ a?”

“Cậu đã đến rồi… tôi cũng biết cậu sẽ đến.”

“Sở đại hiệp không khỏi quá mức tự cao đi, tại sao tôi lại phải tới thăm?”

Sở Phi Dương cười một tiếng, không đáp lời. Quân Thư Ảnh không chịu được mùi trong bệnh viện, cho nên mang Sở Phi Dương còn chưa khỏi hẳn trở về nhà.

Sở Phi Dương bởi vì bị thương, công ty tạm thời cho hắn nghỉ ngơi, Quân Thư Ảnh vẫn canh cánh trong lòng việc Sở Phi Dương hãm hại y. Sở Phi Dương quyết định nhân cơ hội này đưa Quân Thư Ảnh về tập đoàn Thiên Nhất làm sáng tỏ sự thật.

Hai người tới trước cửa lớn tập đoàn Thiên Nhất, Sở Phi Dương nhìn cánh cửa bằng bạc khí thế không khỏi xấu hổ, hắn quyết định khi trở về sẽ thương lượng với sư phụ đem cửa chính Thanh Phong đổi lại cho khí phái một chút. Bảo vệ nhìn thấy Quân Thư Ảnh trở lại, nói gì cũng không cho vào, hai người thật sự không còn biện pháp. Sở Phi Dương đành dẫn Quân Thư Ảnh đến cửa tiệm gần đó mua mũ cho đối phương, cuối cùng báo tên của mình mới được vào Thiên Nhất.

Tổng giám đốc đang trong phòng làm việc, Thanh Lang đang ngồi ở trên ghế giám đốc cùng Yến Kỳ nói gì đó. Sở Phi Dương đẩy cửa đi vào liền nhìn thấy một cảnh tượng, Yến Kỳ ngồi trên người Thanh Lang mặc dù vẻ mặt rất khó chịu nhưng vẫn là một bộ dạng hết sức mê người. Thanh Lang nhìn thấy Sở Phi Dương và Quân Thư Ảnh, có ý bảo hai người ngồi xuống, Yến Kỳ muốn nhân cơ hội ra ngoài lại bị Thanh Lang bắt được, một bàn tay to xoa lên bắp đùi đối phương để Yến Kỳ nghe lời. Quân Thư Ảnh thậy vậy nhíu mày, Thanh Lang đối với Yến Kỳ…

“Vốn nghe danh Thanh Phong Sở Phi Dương là nghệ sĩ gương mẫu của giới giải trí, không biết đến công ty của tôi có chuyện gì quan trọng?” Thanh Lang tà mị cười, phảng phất như không nhìn thấy Quân Thư Ảnh bên cạnh.

Sở Phi Dương đứng dậy, nghiêm túc mở miệng nói, “Tôi hi vọng quý công ty có thể mở một buổi họp báo để ký giả làm sáng tỏ chuyện lúc trước của Quân Thư Ảnh, bởi vì việc kia…”

“Vị tiên sinh này, đừng như vậy, bên trong còn đang họp!” Bên ngoài truyền tới âm thanh ngăn cản của thư ký, chẳng bao lâu, cửa phòng liền bị đá ra.

“Thanh Lang! Tên khốn kiếp này!” Người này không nói nhiều, vừa vào đã cho Thanh Lang một quyền, nhưng Thanh Lang dễ dàng tránh thoát. Hắn xin lỗi Sở Phi Dương: “Thật ngại quá, trong nội bộ công ty có chút chuyện, có chuyện gì hẵn nói sau…”

“Quân Thư Ảnh?”

“Tư Không… Nguyệt… ” Quân Thư Ảnh vẻ mặt khó tin nhìn Tư Không Nguyệt lớn lên ở ngoại quốc.

“Giỏi! Quân Thư Ảnh cậu còn dám quay lại! Cũng tại cậu! Hại Tiểu Phóng thành hình dáng gì rồi?”

Quân Thư Ảnh hừ một tiếng: “Tiểu Phóng là người trong nhóm, không tới phiên cậu người ngoài quan tâm.”

“Y hiện tại mất tích! Cậu vui chưa! Y vì cậu bị kéo xuống vực sâu, nhận quay một bộ phim có động tác hết sức nguy hiểm! Mấy hôm trước đoàn kịch xảy ra chuyện, Cao Phóng không có tin tức! Đều tại cậu… Quân Thư Ảnh!”

“Cái gì… Cao Phóng… Mất tích? … ” Quân Thư Ảnh khó có thể tiếp nhận.

Tư Không Nguyệt giống như phát điên muốn đánh Quân Thư Ảnh, may mà bên cạnh Quân Thư Ảnh còn có diễn viên xuất thân võ thuật không để cho Quân Thư Ảnh bị tổn thương. Đợi bảo vệ đến, Thanh Lang để Sở Phi Dương mang Quân Thư Ảnh thất hồn lạc phách lên trên lầu nghỉ ngơi.

“Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh cậu tỉnh tỉnh!” Sở Phi Dương lo lắng gọi. Quân Thư Ảnh đột nhiên bắt lấy hắn, “Cao Phóng… Không, Sở Phi Dương! Tại  ngươi! Đều bởi vì ngươi! Ngươi hại ta mất đi quyền lợi cùng địa vị! Hiện tại…  ngay cả Cao Phóng… cũng mất! Là ngươi! ” Quân Thư Ảnh cắn bả vai Sở Phi Dương, Sở Phi Dương rất đau nhưng cũng không trách y…

Lấy tay từ từ trấn an Quân Thư Ảnh, “Mặc dù cậu đối với tôi lạnh lùng, nhưng… tôi thích cậu…”

Quân Thư Ảnh từ từ buông lỏng miệng, thất thần nhìn Sở Phi Dương, trong miệng lẩm bẩm gọi “Cao Phóng… ” Sở Phi Dương cúi đầu hôn lên môi Quân Thư Ảnh, qua một lúc Sở Phi Dương thở dài, nhẹ nhàng nói: “Cao Phóng sống không thấy người, chết không thấy xác. Tôi sẽ giúp cậu tìm được y.” Cánh tay bấm trên người Sở Phi Dương từ từ buông lỏng, Sở Phi Dương cười cười, ôm lấy Quân Thư Ảnh.

.:.

Advertisements

2 thoughts on “Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4.8

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s