Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4.6

DƯƠNG THƯ MỊ ẢNH ĐỒNG NHÂN

Quý Phái Thật Phiền

(Trời ơi =.=!! Lần đầu tiên edit H~, đọc H là 1 chuyện mà edit là 1 chuyện khác, dù cảnh H ít nhưng nếu bị thô mọi người thông cảm TT_TT)

Chương 6

Quân Thư Ảnh đi tới phòng mà Thanh Lang đã chuẩn bị, không ngờ trong phòng còn có thiết bị suối nước nóng nhân tạo, Quân Thư Ảnh nhân lúc muốn thả lỏng thân thể mỏi mệt gần đây, nhưng… Nhưng y thấy thân thể hết sức khô nóng khó nhịn, bất tri bất giác mới phát hiện có thể mình bị hạ thuốc. Trong hội trường người muốn hại y quá nhiều, trong lúc nhất thời Quân Thư Ảnh không đoán được rốt cuộc là ai làm, y hiện tại cần tĩnh táo, nhờ vào chút tỉnh tảo cuối cùng Quân Thư Ảnh ra khỏi phòng tắm, lại đột nhiên phát hiện thân thể mình lạnh như băng, y chống đỡ thân thể nóng lạnh khó chịu đi tới phòng ngủ, muốn dùng di động gọi cho Cao Phóng. Kết quả không ngờ điện thoại còn chưa kịp gọi đã ngã vào một lồng ngực ấm áp, Quân Thư Ảnh cả người rét run, không tự chủ mà dán lấy hơi ấm này.

Sở Phi Dương nhìn Quân Thư Ảnh giống như mèo con co rúc trước ngực mình, bỗng cười nhẹ.

Nhận ra giọng cười này, cả người Quân Thư Ảnh run lên, muốn thoát khỏi ngực Sở Phi Dương nhưng đối phương ôm chặt lấy y, một đôi tay ở phía sau lưng ôn nhu vuốt ve. Lúc này Quân Thư Ảnh làm sao chịu được kích thích này, ức chế không được nhả ra vài âm thanh.

Chính là âm thanh thống khổ lại mang theo một chút vui sướng kích thích Sở Phi Dương đang say, hắn không nói gì đã cúi đầu hôn lên đôi môi mà hắn mơ ước từ lâu, xúc cảm tuyệt vời y như trong tưởng tượng. Quân Thư Ảnh ngây ngẩn cả người, liều mạng giãy dụa, nhưng bản thân trúng thuốc cả người vô lực, chỉ có thể mặc cho đối phương tùy ý định đoạt.

“Sở Phi Dương! Mau buông! Đồ khốn kiếp!”

“Cậu rất khó chịu. Không phải sao?” Sở Phi Dương ôn nhu nói, hơi thở ấm áp phun ở bên tai Quân Thư Ảnh làm cho y không tự chủ được run rẩy. Y đối với thân thể có phản ứng của mình vô cùng bất lực, khó khăn nhắm hai mắt lại.

Sở Phi Dương buồn cười nhìn phản ứng của người trong lòng, sau đó ôn nhu ôm y lên giường. Đang lúc hắn muốn đứng dậy cởi lễ phục ra lại bị ôm lấy, Sở Phi Dương ngẩn người, phát hiện Quân Thư Ảnh dán trong lòng hắn vẻ mặt rất thống khổ. Người thầm mến đã lâu lại ở trên giường lộ ra vẻ mặt như thế, là nam nhân ai mà chịu nổi. Huống chi Sở Phi Dương tự cho mình là nam nhân nhất trong tất cả các nam nhân, không nói hai lời mà đem quần áo hai người toàn bộ cởi sạch.

Quân Thư Ảnh mơ mơ màng màng cảm thấy có một vật thể nóng như lửa chạm vào mình, y theo bản năng muốn đi tìm hơi ấm này, va chạm trong nháy mắt sinh ra một tia vui thích, “Ư…”

Sở Phi Dương hôn khắp nơi trên thân thể Quân Thư Ảnh, lúc bắt đầu hết sức ôn nhu, nhưng càng về sau lại vội vàng nôn nóng. Hắn vươn tay qua đầu giường lấy dầu bôi trơn tìm kiếm không gian kia…

Quân Thư Ảnh chỉ cảm thấy hạ thân một trận mát mẻ, có dị vật bắt đầu khuếch trương ở địa phương khó nói, đầu óc nháy mắt thanh tỉnh, lúc thấy rõ trên người mình là ai liền dùng hết khí lực toàn thân đem đẩy Sở Phi Dương xuống giường.

Dùng chăn trên giường che lại thân thể đã bị để lại ấn ký, Quân Thư Ảnh dùng ánh mắt ác độc nhìn Sở Phi Dương té chật vật.”Anh đã trở thành người nổi tiếng, bạn trên giường chẳng lẽ không có! Sao phải đối với tôi như thế?”

Sở Phi Dương bò lên, mắt nhìn chằm chằm vào Quân Thư Ảnh, Quân Thư Ảnh luôn mang lại cảm giác lạnh lùng cho người khác, hôm nay thân thể trần truồng bộ dáng mặc người khi dễ, Sở Phi Dương vừa nghĩ tới hắn sắp có được người này liền cảm thấy có một luồng nhiệt khí vuột thẳng xuống thân dưới.

“Tôi và anh đều là… là nghệ sĩ, anh biết rõ chuyện này lợi hay hại, không cần làm như vậy với tôi. Tôi… Tôi có thể tìm một bạn giường tốt hơn, nếu anh thích nam nhân, tôi cũng có thể tìm… A…”

Sở Phi Dương không nói hai lời, trực tiếp đè lên Quân Thư Ảnh, dưới tình huống chưa làm tốt bôi trơn đã tách hai chân thon dài của đối phương đi vào.

Quân Thư Ảnh đau đớn gào to, giãy dụa muốn Sở Phi Dương lui ra ngoài, y không biết câu nói của mình đã chọc giận đối phương, bây giờ người ở trên người y đã mất đi sự ôn nhu thường ngày, như một cầm thú.

“Ra ngoài! Đi ra ngoài! Dám đối với tôi như vậy…” Y khóc nức nở càng làm cho Sở Phi Dương thêm hưng phấn.

Đau đớn ban đầu qua đi cùng tác dụng của thuốc khiến y trở nên thoải mái, Quân Thư Ảnh hoàn toàn mất đi năng lực chống cự, chỉ có thể tiếp nhận đối phương vừa mang đến thống khổ vừa mang đến khoái cảm.

Sáng sớm hôm sau, ánh năng mặt trời chiếu vào chiếc giường hỗn độn, chiếu lên hai thân thể, có thể nhìn ra đêm qua bọn họ điên cuồng cỡ nào.

Quân Thư Ảnh sau khi tỉnh lại phát hiện mình đã mặc áo trong, mà người kia lại vẻ mặt thảnh thơi ngồi trên ghế sô pha, thấy mình tỉnh liền vội vàng chạy sang nhìn. Quân Thư Ảnh tặng Sở Phi Dương một cái tát rồi lấy áo ngoài mặc vào rời phòng. Lúc ra khỏi cửa tay liền bị đối phương nắm lại, đối phương không nói gì, chỉ dùng sức đẩy mạnh Quân Thư Ảnh, đến lúc Quân Thư Ảnh phản kháng thì dùng sức hôn lên. Một người tức giận, một người chuyên chú, không ai chú ý tới góc hành lang camera vang lên một tiếng “Răng rắc “.

Quân Thư Ảnh trở về nhà liền thấy vẻ mặt lo lắng của Cao Phóng, đối mặt với Cao Phóng y chỉ có thể cố nén khó chịu, y không muốn bị xem thường. Hơn nữa, người kia là Cao Phóng.

Cao Phóng dường như đã phát hiện Quân Thư Ảnh có cái gì đó không ổn, đêm qua vốn muốn kết thúc sớm đi tìm Quân Thư Ảnh, nhưng sau đó lại uống quá chén, đến quá nửa đêm khi…tỉnh lại gọi điện thoại cho Quân Thư Ảnh thì không ai nào bắt máy. Cao Phóng lúc đó chỉ cho rằng y ngủ thiếp đi, nhưng bây giờ xem ra không phải như vậy. Mặc dù trước kia thái độ Quân Thư Ảnh luôn lạnh lùng, nhưng vẻ mặt ngày hôm nay chưa từng xuất hiện, cho nên y lựa chọn ở lại, hết sức giúp đỡ Quân Thư Ảnh.

Quân Thư Ảnh không có ý định để Cao Phóng ở lại, mà đi vào phòng tắm, hung hăng chà sát ấn ký người nọ để lại ở trên cơ thể mình, sau đó ngủ một giấc thật ngon, đợi đến khi y trở thành Ảnh Đế, sẽ đánh chết tên họ Sở, để hắn không còn cách nào hoạt động tại giới showbiz.

Quân Thư Ảnh ngủ suốt hai ngày, chỉ là sau khi tỉnh Quân Thư Ảnh lại được thông báo mình đã bị hủy tư cách đề cử. Nguyên nhân là cuộc sống riêng tư không tốt. Đợi đến khi y lên mạng xem tin tức mới phát hiện, khắp nơi là tiêu đề “Ảnh Đế tương lai của Thiên Nhất ngoài đời bưng bít tính hướng, qua đêm tại khách sạn Ôn Tuyền, cùng một người đàn ông hôn nóng bỏng tại hành lang.” Điểm chết người chính là, mỗi một tấm hình đều thấy rõ mặt y, mà Sở Phi Dương chỉ có một bóng lưng, bức ảnh chụp lúc y còn say rượu, cùng với bức ảnh ở hành lang hôn Sở Phi Dương, càng làm cho Quân Thư Ảnh tức giận chính là không một ai hoài nghi người đàn ông kia là Sở Phi Dương. Bởi vì hôm đó Sở Phi Dương mặc một thân lễ phục màu đen, mà nam nhân kia lại mặc áo ngủ của khách sạn. Đêm đó người có dáng dấp giống Sở Phi Dương không ít. Quân Thư Ảnh tay nắm chặt con chuột, kéo trang xuống, lại phát hiện càng nhiều tin tức thái quá.

Đúng lúc này, điện thoại di động vang lên, gọi tới là Thanh Lang, “Uy…”

“Thư Ảnh, cậu sắp tới không cần tham gia bất kỳ hoạt động gì, Tiểu Phóng cũng thế.”

Quân Thư Ảnh ngó lên màn hình “Nghệ sĩ Thiên Nhất hư hư thực thực đồng tính luyến ái, thành viên Cao Phóng qua đêm trong nhà Quân Thư Ảnh”.

Người trong điện thoại thở dài, nói: “Tôi biết, không phải là Tiểu Phóng. Nhưng là… ” Thanh Lang giọng trở nên nghiêm túc “Người kia, là ai?”

Quân Thư Ảnh không trả lời, điện thoại nhất thời trầm mặc.

“Rốt cuộc là người ai? !”

“Sở… Phi… Dương…”

. : .

Advertisements

7 thoughts on “Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 4.6

      1. đúng đúng, là tự kỷ =)) tự kỷ có trình độ luôn, dc mỹ nhân rồi thì muốn đòi hỏi ở mỹ nhân thêm =))
        ta thấy là cái hình ảnh Sở đại hiệp chính trực anh hùng tài giỏi gì gì đấy, chỉ dc vài chương sau đó là bộc lộ ngay bản chất của ảnh :)))

        Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s