[Đoản] Cảm phiền chuyển máy cho người trực tổng đài số 10 – Miêu Miêu Ái Thủy Thủy

Cảm phiền chuyển máy cho người trực tổng đài số 10
2735936773644854188

Tác giả : Miêu Miêu Ái Thủy Thủy

Editor : Đậu

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả 

Vui lòng KHÔNG mang đi nơi khác

***

Văn án

Đây là truyện về dịch vụ trực tổng đài phục vụ khách hàng bị tiểu thụ cùng tiểu công nghịch ngợm tấn công, hi vọng mọi người thích nó.

Đây là một câu chuyện có thật, nên tôi mới viết thành một câu chuyện Moe.

***

 

(Dịch vụ trực tổng đài này giống dịch vụ “Nghênh khách đường” của VNG hỗ trợ game thủ í, mình mà bị phá rối đt riết có mức điên lên luôn ấy chứ chẳng như em thụ, tội nghiệp. T.T)

***

“Xin chào, xin vui lòng gọi vào đường dây nóng dịch vụ khách hàng của Thải Hồng*, dù ở bất cứ nơi đâu, chúng tôi cũng sẽ thực hiện những dịch vụ chu đáo nhất, hãy làm theo hướng dẫn để chọn dịch vụ cần sử dụng”

*Thải Hồng : cầu vồng

“Bíp. . . . “.

“Số 1 liên quan đến trò chơi; số 2 mật khẩu; số 3 nạp tiền hoặc vấn đề khác… . Số 0 nhân viên trực tổng đài “

Võ Hướng Thiên ‘A’ một tiếng ấn phím số 0, sau đoạn nhạc chờ du dương vang lên, trong loa truyền đến giọng nói máy móc, gằn từng chữ.

【 Xin chào, người trực tổng đài số 10 hân hạnh phục vụ quý khách】

“Xin chào, đây là nơi phục vụ khách hàng Thải Hồng, xin hỏi anh có vấn đề gì cần giải thích?”.

Tươi sáng, mát mẻ, giọng nói vang lên sau loa kim loại mang lại cho người khác một cảm giác mới lạ.

Võ Hướng Thiên thích ý nheo mắt lại. .

“Nè~~ tôi nói các người đó, thật tệ quá”.

“A? Sao vậy, anh có thể nói rõ hơn một chút không? “.

“Các người mỗi lần tiếp chuyện với khách hàng đều dùng một kiểu nhạc chờ, là bài gì nhỉ? “.

“Đúng vậy, là bài Kỷ niệm Alice”.

“Đúng đúng, chính là bài này, tôi đi dạo siêu thị cũng vậy, ăn thức ăn nhanh cũng vậy, đáng giận nhất là chính là ngay cả gọi điện thoại, cũng như vậy, tôi nói chứ không có ai tài trợ bài khác hay sao?”

“Thật xin lỗi anh, nhạc chờ công ty là do hệ thống đặt ra chúng tôi không thể tùy ý sửa đổi, bất quá ý kiến của anh tôi sẽ nói với công ty, được chứ? Quý khách”.

“À, cũng không nhất thiết, nghe riết thành quen, nếu không nghe được còn thấy nhớ đó”.

“… . . Quý khách, xin hỏi anh còn vấn đề nào khác không? “.

“Vấn đề? À, tôi suy nghĩ đã, cậu quấy rầy một cái làm tôi quên sạch “.

“. . . . . Không sao, quý khách, anh từ từ suy nghĩ, nghĩ kỹ rồi sau đó gọi lại?”.

“Lại gọi, phí điện thoại là bao nhiêu? “.

“Chúng tôi phục vụ miễn phí, không thu phí dụng, quý khách.”.

“Những lời này nói với tôi cũng vô ích a, cậu phải đi nói với nhà điện tín kìa”

“Về việc này xin anh yên tâm, hơn nữa. . . . . ” Điện thoại truyền đến tiếng hít khí nhỏ.

“Hơn nữa, quý khách nếu như thu phí, anh đã lãng phí không ít tiền”.

“Ồ, cậu nói rất đúng.” Võ Hướng Thiên nhếch nhếch khóe miệng “Vậy lần sau tôi gọi cũng là cậu bắt máy?”

“Thật xin lỗi quý khách, phục vụ chúng tôi là ngẫu nhiên, nếu như có vinh hạnh hy vọng lần nữa phục vụ anh…, tôi rất vui “

“Thật? Tôi gọi Võ Hướng Thiên, còn cậu? Tên gì? “.

Ống nghe hơi yên lặng một chút, rất nhanh, thanh âm tươi mát lại lần nữa vang lên.

“Thật xin lỗi quý khách, điện thoại luôn được theo dõi, nội dung không thể liên quan đến chuyện riêng tư, xin hỏi anh còn có vấn đề nào khác không?”

“Tạm thời không có, chờ tôi nhớ tới lại sẽ gọi cho cậu!”.

“Vâng, rất vui được phục vụ, chúc anh chơi game vui vẻ “.

Võ Hướng Thiên nghe tiếng ngắt điện thoại, hắn ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, kim đồng hồ chỉ mười một giờ rưỡi tối, ban đêm nhàm chán, không nghĩ tiện tay gọi một cuộc điện thoại, thế nhưng lại có trò vui a.

Số 10 đúng không ~ tôi nhớ cậu rồi.

Hắc ~ hắc ~ hắc ~ hắc ~~.

“Võ Hướng Thiên, con hơn nửa đêm không ngủ, rầm rì cái gì thế? Ngày mai không phải còn có bài thi Toán sao?”

Đột nhiên ngoài cửa truyền tới một giọng nói thô lỗ của người phụ nữ, Võ Hướng Thiên tắt đèn, oạch chui vào chăn.

Thật đặc biệt, mẹ hắn so với bài thi Toán còn kinh khủng hơn, có thể lấy người như vậy, ba hắn quả là đàn ông, nam tử hán chân chính.

Võ Hướng Thiên đáy lòng thầm lặng kính trọng ba mình .

“A Duyệt, thay ca “.

Rạng sáng 6 giờ, Lý Tiệp tựa như tiên nữ trong truyện cổ tích kỳ lạ xuất hiện trước mặt Ngô Duyệt. Ngô Duyệt vuốt vuốt mắt, nhìn đồng nghiệp thân nhẹ nhàng khoan khoái, thần thái sáng rỡ, thật là thuốc bổ cũng không sánh bằng ngủ ngon giấc.

Kể từ khi vào làm nhân viên trực tổng đài, là một trong những nhân viên nam ít ỏi, cậu không thể nào từ chối thời gian định sẵn. Thời gian làm việc tối mười một giờ tới rạng sáng sáu giờ.

Rất nhiều người đều nói nhân viên trực tổng đài không phải người sống, nhất là nam nhân viên, quả thực là nhân công giá rẻ.

Chỉ là Ngô Duyệt không còn cách khác, nếu cậu mà có cách khác, thì còn lâu mới làm công việc mệt chết người này.

Nhìn Lý Tiệp khẽ mỉm cười, cầm lấy túi xách treo trên ghế dựa, bước nghiêng vẹo, sau đó lễ phép cùng mọi người bắt chuyện, đầu óc hôn mê đi ra khỏi phòng làm việc.

Nắng sáng chói mắt, cậu hơi híp mắt, nhìn đồng hồ cũ kỹ đeo trên tay, sáu giờ năm phút, chạy nhanh còn có thể ngồi tàu điện ngầm về trường học.

Võ Hướng Thiên cắn bánh quẩy, đồng phục màu đỏ hùng hổ tiến vào cổng trường.

“Đứng lại.” Thầy giáo vụ giữ cửa hét chói tai ngăn Võ Hướng Thiên lại.

“Này trò, đồng phục học sinh bị hư sao?” Ông chỉ áo sơ mi trắng bị lộ ra khỏi đồng phục Võ Hướng Thiên.

“Thư chủ nhiệm, chính xác.”.

“Tại sao hư? “.

“Khóa kéo hư “.

“Tại sao không sửa? “.

“Người sửa khóa nói giá sửa không đáng, khuyên em đổi bộ khác cho rồi “.

“Em…! Võ Hướng Thiên, em nhìn em có tướng học sinh sao? Lớp 12 rồi, cả năm nay đều như vậy, nhìn những bạn học khác, sáng sớm đã đến rồi, như em thì làm sao thi đại học?”.

“Chủ nhiệm, mẹ em nói, nếu em thi không đậu, rớt Đại học bà sẽ cho em tiếp quản quán lẩu ở nhà, còn bà sẽ mở chi nhánh mới, dù sao cũng có lời, đi học cũng vì kiếm tiền, thầy nói có đúng hay không? .

“Em…! Em nói cha mẹ lên trường, tôi muốn nói chuyện.”.

“Ba em đang ở nước ngoài hội họp gì đó, mẹ thì bận rộn nhiều việc, bất quá em sẽ vì thầy hẹn trước, mẹ nhất định sẽ đến.”

Võ Hướng Thiên cười hắc hắc, lắc lắc cặp sách trên tay, nhìn về phía thầy giáo vụ có khuynh hướng trúng gió nặng phất phất tay, đi vào trong.

Phía sau lại lần nữa vang lên giọng gà trống của thầy chủ nhiệm, lúc này bị mắng không biết là người nào, dù sao người này cùng hắn, mỗi lần điểm danh là vừa tới, bất quá 2 người luôn sát nút, không biết trừ mình ra còn có người nào trâu bò như vậy. .

Đi tới cửa lớp, một thân ảnh từ phía sau xông tới dọa Võ Hướng Thiên nhảy dựng. Một nam sinh chạy phóng qua, chỉ chừa cái ót cho Võ Hướng Thiên thấy .

Võ Hướng Thiên hít hít cái mũi.

Ừm, nhẹ nhàng khoan khoái hương chanh, chẳng lẽ là mùi hương trên người? .

Võ Hướng Thiên thích vị trà xanh, hắn cảm thấy mùi chanh có chút lạ.

Không biết tại sao, bỗng nhiên bóng dáng nhân viên trực tổng đài tối qua xuất hiện trong đầu hắn, không có hình dáng cụ thể, nhưng cảm giác, cảm thấy đối phương nhất định cũng dùng hương chanh.

Bất kể nói thế nào, Võ Hướng Thiên lớn như vậy, đó là người duy nhất có thể kiên nhẫn tỉ mỉ cùng hắn nói chuyện, những người khác thường thường không tới ba câu sắc mặt liền  đại biến, hoặc là giống như cha hắn làm bộ không nghe thấy, hoặc là giống như mẹ hắn đưa tay lên cắn hạt dưa.

Số 10. Hắc hắc ~~! .

“Hắc hắc, hắc hắc “.

“Lão đại, cậu nhìn lão Võ, cười ngố nãy giờ”.

Nhâm Tường đi tới bên tai An Phong nhỏ giọng thì thầm về Võ Hướng Thiên “Có phải bị ngốc rồi không?”

An Phong nghe vậy, dừng việc tính toán lại, ngẩng đầu nhìn Võ Hướng Thiên, sau mắt kính lóe lên một tia sáng rồi biến mất.

“Lão đại, tôi đi qua hỏi một chút.” Nhâm Tường xin chỉ thị, rời chỗ ngồi đến trước mặt Võ Hướng Thiên, giơ tay đến sau ót vỗ một cái.

“Làm gì?” Võ Hướng Thiên cau mày, không vui hỏi

“Lão Võ, mày làm sao vậy, nãy giờ cười không ngừng, gặp chuyện vui gì thế “.

Trên mặt Võ Hướng Thiên lập tức nở nụ cười, vui rạo rực nói “Tối hôm qua thật đúng là gặp phải một việc vui”

Hắn huyên thuyên đem chuyện tối hôm qua nói một lần, nghe vậy Nhâm Tường cười theo ha ha, vỗ bờ vai lại nói “Được đó các anh em, hay tôi cũng đùa một chút, nhân viên trực tổng đài, một mình thì buồn chết?”

Võ Hướng Thiên có lệ cười cười, đột nhiên hắn cảm giác tự phạm phải sai lầm, tự dưng khai ra việc này, bất quá hắn cùng Nhâm Tường An Phong bọn họ có phúc cùng hưởng, trong lòng mặc dù cảm thấy không thoải mái, nhưng Nhâm Tường mục tiêu là con gái, sẽ không quấy rối số 10 của mình.

“Xin chào, số 10 hân hạnh phục vụ, xin hỏi quý khách có gì cần giải đáp? “.

“Vâng, xin hỏi quý khách có dùng điện thoại khóa mật mã không? “.

“Vâng, tôi sẽ giúp quý khách tìm mật mã, sau này quý khách hãy dùng điện thoại khóa sẽ dễ tìm hơn”.

“Không phải tôi nguyền rủa quý khách, chỉ là thiện ý nhắc nhở, tôi. . . “.

“Thật xin lỗi quý khách, thật xin lỗi. . . . . “.

Cúp điện thoại, Ngô Duyệt thở dài. Bởi vì cậu là nam, mà chơi game thì toàn là nam giới nên chẳng có thái độ “thương hoa tiếc ngọc” với cậu, mỗi lần đều nghe điện thoại một kiểu, cậu khóc không ra nước mắt.

Nếu như mình là con gái, nhất định sẽ không phải nhận phải đãi ngộ như vậy.

Không phải là cậu không muốn nổi điên, tất cả nam nhân viên phục vụ khách hàng đều có ý tương tự, giới tính trong việc phục vụ khách hàng cũng chả khác gì cái nghề hộ lý.

“Reng reng…” Bàn điều khiển lại hiện đèn đỏ, cậu bắt máy, bất đắc dĩ đè xuống nút trả lời.

“Hồ Lô Oa, Hồ Lô Oa, một cây nho nở bảy đóa hoa, gió táp mưa sa cũng không sợ, la la la la la ~~ ” (Bài hát 7 anh em hồ lô)

Gì đây? Cậu kinh hãi nhìn xung mình, các đồng nghiệp đều đang bận rộn bận rộn, không thể có người giỡn cậu.

Tiếng hát kích động qua đi, một giọng trầm thấp lại nói :”Hồ Lô Oa, hợp thể, biến thành Hồ Lô Tiểu Kim ~~ “

Ngô Duyệt thật muốn ném điện thoại, chỉ là cậu không thể làm như vậy, trừ phi không cần tiền lương tháng này và tiền thưởng.

“Nè, cậu đoán thử coi tôi là ai?”.

Ngô Duyệt hít một hơi: “Quý khách, xin chào, đây là dịch vụ phục vụ khách hàng của Thải Hồng, xin hỏi có câu hỏi gì không?”

“Số 10, cậu còn nhớ tôi không? Tôi là người từng đề cập ý kiến với cậu đó”.

Ý kiến? Cậu chỉ nhớ rõ có tên bệnh thần kinh gọi điện thoại oán trách nói nhạc chờ quá quê mùa.

“Xin hỏi là nhạc chờ của chúng tôi sao? “.

“Ah đúng đúng rồi” đầu dây bên kia điện thoại lập tức truyền đến âm thanh kích động.

Ngô Duyệt bóp bóp nắm tay “Quý khách khỏe chứ, xin hỏi anh có câu hỏi gì không? “.

“Câu hỏi hả, cậu vừa nói tôi đột nhiên nghĩ tới, lần trước tôi bị cậu cắt đứt giữa chừng quên hết sao? Sau tôi cẩn thận nghĩ nửa ngày, cuối cùng nghĩ ra “.

“Xin hỏi cậu có bạn gái chưa? “.

“…Không có, quý khách”.

“Ừm, không có, vậy bạn trai thì sao? “.

Nhẹ nhàng thở ra “…. Không có, quý khách, xin hỏi anh còn có câu hỏi nào khác không? “.

“Câu hỏi khác sao. Không có”.

“…”.

“Cậu giận “.

“Không có.”.

“Không, cậu tức giận”.

“Tôi không có, quý khách”.

“Cậu tại sao lại tức giận?”.

“… . . . . “.

Để điện thoại xuống, Võ Hướng Thiên duỗi lưng một cái, toàn thân  thoải mái.

“Mẹ, con về rồi” Ở cửa trước cởi giày, đổi đôi dép lê, xuyên qua hành lang, Ngô Duyệt theo thói quen đến phòng ngủ của mẹ hỏi thăm.

Ba cậu một ngày nào đó đi nhập cư trái phép ở Hồng Kông, liền một đi không trở lại, không có tin tức gì. Mẹ thân thể không tốt, hàng năm bị bệnh liệt giường, phí sinh hoạt mẹ con 2 người đều do cậu đi làm kiếm tiền.

“A Duyệt”. Thư Hà nhìn con mình đau lòng, ban ngày đi học, buổi tối đi làm thêm, mới có nửa tháng, Ngô Duyệt gầy đi một vòng.

“Con không sao, mẹ, mẹ chưa ăn tối đúng không, con đi nấu cơm”.

Đi vào bếp, mở tủ ra, gạo chỉ còn lại nửa túi, tháng này mua gạo, còn phải mua dầu, thuốc của mẹ cũng xong rồi, nhà vệ sinh hư phải sửa chữa.

Tiền lương lại chưa lãnh.

Ngô Duyệt hai tay chống trên thành nước, cúi đầu, sợi tóc rủ xuống che đi ánh mắt của cậu, ngón tay khẽ rung.

“Số 10, aiz, tôi nói với cậu chứ, ông thầy tiếng Anh lớp chúng tôi đầu bị ứ nước rồi, cho một đống bài tập, à, không, cho em tôi, khụ, tôi đã đi làm, ở một công ty rất lớn”.

“Nè, cậu có nghe tôi nói không? “.

“Hả? Ừm, anh nói gì? Mật mã bị mất sao?”.

“Cậu căn bản là không có nghe tôi nói. Tôi muốn khiếu nại “.

Khiếu nại? Ngô Duyệt bỗng dâng lên một nỗi tức giận, cổ họng ê ẩm đau. Tên này bị bệnh thần kinh, mỗi đêm đều gọi điện thoại, không phải là nhạc chờ, thì chính là oán trách cơm ở ngoài khó ăn, làm việc quá nhiều, đầu thầy giáo bị ứ nước, tại sao cái thế giới này chẳng công bằng, cậu cố gắng sống, sống mệt mỏi như vậy, có người rõ ràng là đồ ngốc, lại còn không biết dừng lại.

“Anh đi khiếu nại đi, đồ thần kinh, đại biến thái, tôi sợ anh rồi, có tin tôi chém anh một nhát?”

Dĩ nhiên những thứ câu này chỉ hiện lên trong đầu cậu, thực tế là.

“Thật xin lỗi quý khách, mới vừa rồi tín hiệu không tốt, không có nghe anh nói gì “.

“Quên đi, tôi đại nhân đại lượng, đúng rồi, cậu mấy giờ tan việc “.

“Buổi sáng 6 giờ. Quý khách”.

“Cả đêm cũng không ngủ? “.

“Phải.”

“Cậu không buồn ngủ sao?”.

Ống nghe hơi yên lặng, Võ Hướng Thiên tựa hồ nghe một tiếng ngẹn ngào.

“Không, quý khách”.

Âm thanh bình tĩnh vang lên lần nữa, như giọng nói nghẹn ngào phảng phất lúc nãy là ảo giác của Võ Hướng Thiên .

Một đêm này, ông chủ quán lẩu tương lai lần đầu tiên mất ngủ. .

“Lão đại, lão Võ lại bắt đầu ngẩn người rồi, có cái gì không đúng!” Nhâm Tường một bên nhìn Võ Hướng Thiên ngồi cạnh cửa sổ, một bên lầu bầu.

An Phong đóng sách bài tập, từ trong ngăn kéo lấy ra MP3, đang muốn đeo dây phone, Nhâm Tường lại bị kéo tay.

“Lão đại, anh không thể không quản nha! “.

“Cậu rất quan tâm cậu ta!” An Phong đẩy gọng kính, khẽ mỉm cười. .

Nhâm Tường rùng mình một cái.

“Lần trước Toán trắc nghiệm bao nhiêu điểm? “.

“Ừm…”.

“Buổi tối đến đi”.

“Để làm chi”.

“Học bổ túc”.

“Lại học bổ túc? “.

“Được, được, nhưng anh không được đánh mông em nữa, nếu bị các anh em biết, em làm gì còn mặt mũi trong giang hồ!”

Con đường nhân sinh của Võ Hướng Thiên đã xuất hiện dòng suối nhỏ, róc rách chảy qua, không chịu nổi sóng to gió lớn, hắn phải dừng bước lại, bắt đầu lẳng lặng suy nghĩ một vài vấn đề.

Tỷ như tại sao có người muốn đi làm cái công việc không thể ngủ, nghe nói tiền lương lại không cao.

Từ nhỏ được mẹ dạy dỗ, dù là chuyện gì, thứ gì, hắn đều đặt lên cân ước định, cái gì đáng giá, cái gì không đáng giá. Chuyện thi đại học mà nói, mọi người đều xem là niềm quang vinh, anh họ chị chọ của hắn thì ra nước ngoài thi, chỉ là Võ Hướng Thiên cùng mẹ Võ nhất trí là kiến thức cũng nên dừng lại, con người trong khoảng thời gian nên kiếm nhiều tiền.

Hắn tự nhìn mẹ hắn đã tự biết tính một năm thặng dư ra sao, dù không phải quản lý hằng trăm chi nhánh quán lẩu, nhưng những sinh viên vừa ra trường còn phải tôn kính mà gọi một tiếng bà chủ”.

Không biết có phải tại không có cơ hội đi học, mà mẹ Võ đối với sinh viên đại học luôn rất kỳ lạ, nhân viên được thuê dọn dẹp hay chọn món đều là sinh viên tốt nghiệp từ các trường Đại học danh tiếng, nhưng cứ như vậy thì có khác gì những người rớt Đại học. Hỗn tạp như nhau.

“Người trẻ tuổi, cuộc sống không phải từ trường Đại học mà ra, mà là từ khổ luyện mới thành”.

Rốt cục có một ngày, một nữ sinh viên đại học không chịu được loại đối xử này, khóc xin từ chức, đây là lời nói cuối cùng của mẹ Võ dành cho cô trước khi cô đi.

Một nhóm sinh viên đại học khác trung thành cầm cự đến cuối cùng bây giờ là đã thành quản lý của quán, tiền lương một hai con số.

Nếu là số 10, cậu nhất định có thể kiên trì, hiện tại tầng 4 còn thiếu quản lý, nếu hắn cùng mẹ nói chuyện thì chắc cậu cũng không khổ như vậy. .

Võ Hướng Thiên vì suy nghĩ của mình biến thành hưng phấn, sôi trào cả đêm, số 10 cảm kích dùng đôi mắt to ngấn nước, miệng nhỏ khẽ mở, giọng nói chậm rãi.

“Võ tổng, cảm ơn anh”.

“Khụ, không có gì, sau này ở công ty của tôi làm việc cho giỏi, biểu hiện tốt tôi liền thăng chức cho cậu làm trợ lý của tôi “.

Tuấn mỹ thanh niên ngượng ngùng cúi đầu, Võ Hướng Thiên hai tay chống nạnh, mắt nhìn xuống dưới cửa sổ nhìn một đàn kiến đang đi tìm đường sinh sống, cả người hừng hực khí thế.

“Ha ha ha ha ha Hmm “. (Anh bị hóa rồ rồi =)) )

“Võ Hướng Thiên, cười vui vẻ như vậy có phải tìm ra đáp án ? Vậy thì đem đáp án của em viết lên bảng xem!”

Đệt! Võ Hướng Thiên thấp giọng mắng, quay đầu nhìn Nhâm Tường gục xuống bàn cười toàn thân phát run cùng An Phong bên cạnh y như thế, cảm thấy các nam nhân thành công sau này đều có một chuyện xấu = =.

Ngô Duyệt từ trong túi gạo lấy nửa chén, vo gạo, thêm nước. Mẹ thân thể càng ngày càng yếu, mỗi đêm ho khan không ngủ được, muốn ăn chỉ có thể húp cháo loãng.

“Mẹ của cậu bị viêm phế quản mãn tính, chữa trị chậm trễ, hiện tại đã nặng hơn, loại bệnh này cần có dinh dưỡng bổ sung sức khỏe, từ từ điều trị, uống thuốc đúng hạn, nếu không một khi phát sinh chứng tràn khí ngực, hậu quả không lường được”.

Yên lặng nhận lấy đơn thuốc bác sĩ đưa, tên thuốc cậu không hiểu, nhưng phía dưới biên lai đóng dấu phí dụng — 632 tệ.

Chỉ đủ dùng cho một tuần.

Đi ra khỏi bệnh viện, đứng dưới ánh mặt trời, ven đường có cô bé nắm tay mẹ đi ngang qua cậu, trong tay cầm cây kem bị chảy, người mẹ trẻ cúi người xuống, lấy khăn tay lau lòng bàn tay cô bé, thuận tay đem ném cây kem chỉ ăn một nửa vào trong thùng rác.

Tia sáng mặt trời thật chói mắt, Ngô Duyệt nhẹ nhàng nhắm mắt, khóe mắt cảm thấy cay cay, rõ ràng đã vào thu rồi mà.

“Tiết Toán thật tức chết người, cái lão thái bà kia cố ý gọi tôi để bêu xấu.”

Võ Hướng Thiên nghiêng chân nằm trên giường, ôm điện thoại, một bên gặm táo mẹ rửa, vừa nói vừa oán trách.

“Quý khách, xin hỏi anh còn có vấn đề nào khác không? “.

“Đáp án của tôi sao lại sai?”

“Quý khách “.

“Tôi thấy đâu có sai.”.

“…”.

“Anh biết không? Anh biết ai là tác giả của Trà Quán không? Anh biết sin2x + cos2x bằng mấy không? Anh biết tiến hóa cấp 3 là gì không? “.

“Anh cái gì cũng không biết “.

Ngô Duyệt đặt tay nghe xuống, cuối tầm mắt. .

Hắn làm sao biết, có người bị bệnh lại không ăn không uống thuốc nổi, có người liều mạng làm việc lại trả không nổi tiền sửa nhà tắm, có người mỗi ngày đều nghĩ đến một việc là…

Ngủ, cậu thật muốn quên tất cả, ngủ say một thời gian, vĩnh viễn không tỉnh lại càng tốt .

Nhưng tâm nguyện nhỏ bé cũng không thể làm được.

Công tử bột như người đó, làm sao hiểu được.

Võ Hướng Thiên lên sân thượng, mỗi ngày lúc nghỉ trưa hắn sẽ tới nơi này hút điếu thuốc giết thời gian. Bất quá gần đây…

Dưới mảnh bóng râm trên sân thượng có một nam sinh nằm dài.

Mặt trời cực nóng nướng cả mặt đất, vôi trên mặt đất phát ra độ nóng, dù như vậy, cậu vẫn mặc đồng phục học sinh chỉnh tề. Co thành một đoàn, đồng phục học sinh rộng thùng thình bao trùm thân hình gầy gò, sống lưng theo hô hấp chậm rãi phập phồng , tóc dài che gần nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi môi khẽ mở, nhu thuận, an tĩnh, giống như một con mèo nhỏ bị vứt bỏ.

Võ Hướng Thiên đi tới bên cạnh cậu ngồi xuống, lấy ra hộp thuốc lá, suy nghĩ một chút, lại cất trở vào.

Hôm sau hắn gọi điện thoại chỉ rõ muốn số 10 phục vụ, trong loa là một giọng nữ nói “Thật xin lỗi quý khách, cậu ấy đang điện thoại của người khác, quý khách có vấn đề gì không? Tôi có thể phục vụ quý khách”

Hắn lại gọi, lại là những câu này. Hắn không sợ làm phiền người khác gọi lại lần nữa, đến khi giọng nữ kia uyển chuyển nói cho hắn biết.

“Thật xin lỗi, số 10 không muốn tiếp điện thoại của quý khách, quý khách, anh hiểu không?”.

Hắn phiền não vuốt vuốt đầu, đáy lòng nghẹn một hơi, không chỗ phát tiết.

“Nha đầu hôm qua lớn lên trông cũng không tệ, lão đại, rất xứng đôi với anh nha! “.

“Chớ nói nhảm, tôi là học sinh giỏi. Thật là xứng đôi với tôi? “.

“Vô cùng xứng đôi, lão đại, trai tài gái sắc đó! “.

Lối đi cầu thang bị chen chúc sáu bảy người, giống như Võ Hướng Thiên, đồng phục học sinh không nghiêm chỉnh, vạt áo rớt ra bên ngoài, vẻ mặt dửng dưng. Bọn họ thấy Võ Hướng Thiên, khẽ nhích ra một chút, sau đó tự tìm nơi có bóng râm ngồi xuống”.

Võ Hướng Thiên chưa từng thấy bọn họ, chắc là lớp dưới. Một đám biếng nhác, tụ tập một chỗ không biết nói gì, thỉnh thoảng phát ra một trận cười to.

Thiếu niên đang ngủ miệng mấp máy.

Võ Hướng Thiên đứng lên, trực tiếp đi tới trước mặt bọn người kia.

“Anh muốn gì?”

“Mấy người ồn quá “.

“Anh có ý gì”.

Võ Hướng Thiên đẩy người, vung một quyền về phía đối phương, nắm đấm đánh vào cằm.

“Fuck!”

Đối diện có người chửi thề, đấm một phát vào khóe mắt Võ Hướng Thiên.

Phạm vi nhìn trở nên mơ hồ, không biết ai đánh vào bụng hắn một cú, lui lại mấy bước, cằm lại bị đánh thêm một cái.

Không nhớ rõ rốt cuộc bị đánh bao nhiêu cái, cũng không nhớ mình ra bao nhiêu quyền. Đầu ong ong cả lên, trước mắt toàn là màu đỏ, hoàn toàn dựa vào bản năng mà đánh, một lần lại một lần. Ngã xuống, đứng lên lại.

Bên tai là tiếng hít thờ ồ ồ, ngực đập kịch liệt, tứ chi tê dại, cổ họng nhàn nhạt mùi máu tươi. Không thèm nghĩ nữa, không nhìn thấy gì, chỉ có một ý nghĩ tỉnh táo, hét lên.

“Khốn kiếp, cậu ấy chỉ là… chỉ là muốn ngủ một giấc.”

Dần dần xung quanh hắn trở nên xa xăm, xung quanh hỗn tạp như trong rạp phim, cách hắn thật xa. Khi hắn được Nhâm Tường đỡ lên vai, cố gắng mở mí mắt, An Phong đưa lưng về phía hắn, nắm trong tay một thanh sắt, trên mặt đất một đống người nằm, ánh mặt lộ vẻ hoảng sợ.

Được đỡ đi về phía cửa, hắn theo bản năng nhìn góc tường, nơi đó trống không.

5 năm sau.

“Xin chào Tổng giám đốc, tôi là Ngô Duyệt, tốt nghiệp ở Đại học XX, là trợ lý mới của anh”.

Đang loay hoay kiểm tra tài chính thân hình người đàn ông kia đột nhiên chấn kinh run lên một cái.

“Giọng của cậu… “.

“A? Sao vậy? “.

“Rất dễ nghe”.

“Thật không? Có thể là do trước kia tôi làm nhân viên trực tổng đài! Rất nhiều người đều nói tôi nói chuyện lịch sự quá, quá khách khí.” Trợ lý mới của Tổng giám đốc xấu hổ cười.

“Vậy sao. Thật xin lỗi…”.

“Sao lại xin lỗi tôi? “.

“Bởi vì… Ở nơi này, cậu lại gặp phải ông chủ chỉ tốt nghiệp trung học, ủy khuất cho cậu!”

“Ừm~ Có lẽ “.

“… “.

“Tổng giám đốc, anh giận sao?”

“Không có “.

“Không, anh tức giận”

“Tôi định nói là anh rất đặc biệt.”.

Hắn trợn to mắt, kinh ngạc nhìn khuôn mặt mỉm cười của trợ lý.

Ánh sáng bên ngoài cửa sổ tiến vào chiếu sáng khuôn mặt tuấn mỹ thiếu niên, trên khuôn mặt tràn đầy tinh thần phấn chấn của tuổi trẻ.

Trợ lý mới nở một nụ cười hạnh phúc.

Tựa như mẹ cậu từng nói, cuộc sống là từ khổ luyện mà ra, chỉ có sau khi trải qua mưa gió, mới có có cuộc sống tươi đẹp như ánh cầu vồng…”

Hoàn

Chèn bookmark vào sách

9b6dfbd3tw1dq7kv6iu8mj

Advertisements

2 thoughts on “[Đoản] Cảm phiền chuyển máy cho người trực tổng đài số 10 – Miêu Miêu Ái Thủy Thủy

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s