Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 1

Sở Quân hiện đại tiểu kịch trường

Tác giả: Cảnh Phá Như

Thể loại: Đồng nghiệp văn DTMA, đoản văn

CP: Sở Phi Dương x Quân Thư Ảnh

Edit : Magic Bean

Note : Đây là hiện đại, nhưng mà cách xưng hô “ca ca – đệ đệ” giữa Tiểu Lân và Thạch Đầu ta vẫn thấy dễ thương hơn là “Anh – em”. Nên ta để nguyên kiểu ấy nhé XD

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả 

Vui lòng KHÔNG mang đi nơi khác

.

Một ngày nọ, Phì Dương đi làm nhiệm vụ, Quân Quân có giờ lên lớp, nhà trẻ lại được nghỉ, cho nên Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Lân Nhi được một ngày nghỉ không có ai quản lý.

Hai đứa nhỏ xinh xắn ở trong ngôi nhà rộng chạy tới chạy lui, chạy một hồi lại chạy vào ngay phòng ngủ của nhị vị phụ huynh… là một cấm địa bí mật.

Tiểu Thạch Đầu thấy ngăn tủ thứ nhất trên đầu giường đang mở, tính tò mò trỗi dậy, hai chân ngắn ngủn nhón nhón lên tìm mục tiêu.

Ngay sau đó, Tiểu Lân Nhi cũng chạy vào phòng, thấy Tiểu Thạch Đầu đang nhón chân với lên trên ngăn tủ, bàn tay mập mạp trắng trẻo xinh xắn đang mò ở bên trong.

“Ca ca, anh làm gì vậy?” Tiểu Lân chạy về phía Tiểu Thạch Đầu, dù tuổi còn nhỏ, nhưng có vài phần chững chạc hơn.

“Lân Nhi” Tiểu Thạch Đầu ra sức tìm tìm, rốt cuộc cũng tìm ra được một vật hình vuông hơi mỏng. Đưa mũi tới gần ngửi ngửi, “Cái này thơm thơm, giống mùi hôm qua ăn, ừm, tròn tròn, vàng vàng…”

Tiểu Lân Nhi nghĩ một hồi rồi nói: “Trái quýt?”

“Ừ, Lân Nhi thật thông minh~” Tiểu Thạch Đầu cười mắt cong cong, ngay sau đó lại nhíu mày bắt đầu nghi ngờ, ngó chừng vật thể không rõ ở trong tay, “Đây là cái gì nha? Có thể ăn được không?”

A cha và phụ thân thật xấu xa, đem đồ ăn ngon giấu đi! Tiểu Thạch Đầu giận dữ nghĩ.

“Chờ chút, cho đệ xem một chút, ca ca!” Tiểu Lân Nhi lập tức ngăn chặn Tiểu Thạch Đầu chuẩn bị đem thứ không rõ là gì nhét vào miệng.

Tiểu Thạch Đầu ngoan ngoãn nghe lời đưa vật thể không rõ là gì ra.

Vì rất hay đọc sách nên biết nhiều chữ, Tiểu Lân Nhi nhìn chăm chú một hồi rồi đọc ra ba chữ ‘Bao.An.Toàn’ ? (BCS)

 “An thuần đào, là cái gì?

“Là Bao-An-Toàn.”

“À.” Tiểu Thạch Đầu gật gật đầu, “Mà là cái gì?”

Ừm… Tiểu Lân Nhi lâm vào trầm tư … Nếu đây là dây an toàn là để ngừa người ngã từ trên chỗ ngồi xuống thì chắc cái này cũng phải là vật gì đó tương tự…

“Chắc là để ngừa cái gì đó từ trên cao té xuống.”

“Òh…” Tiểu Thạch Đầu cái hiểu cái không gật đầu.

Buổi tối, một nhà bốn người vui vui vẻ vẻ ăn bữa cơm do Phì Dương làm.

Quân Quân đang suy nghĩ, nhìn khắp phòng, cái đuôi nhỏ hay đi theo là Tiểu Thạch Đầu đã chạy tới.

Nguyên nhân là mấy ngày trước Quân Quân phát hiện ra Sở Phì Dương Sở đại đội trưởng có rất nhiều huy chương huy hiệu cũng như cúp thưởng cờ thưởng vân vân, nghĩ vậy cho nên y cũng tính xem nên trưng bày mấy thứ đó ở chỗ nào trong nhà. Đi tới đi lui mấy vòng, tủ thì quá nông, đặt vào đó không ổn.

“Sẽ rơi ra mất…” Quân Quân nâng cằm suy tư, lẩm bẩm tự hỏi.

Tiểu Thạch Đầu ở kế bên vừa nghe câu này lập tức vui vẻ, bạch bạch bạch chạy vào phòng ngủ, lấy vật thể không rõ là gì kia ra.

“Cha, cha~”

“Ừ, có chuyện gì, Tiểu Thạch Đầu?”

“Dùng cái này sẽ không bị ngã~” Tiểu Thạch Đầu giơ cao cao vật trong tay, cười híp mắt.

Bên kia, Phì Dương mặt đứng đắn rửa chén nhưng thực ra là đang nghĩ tới việc làm về đêm.

Sao chứ, tất cả việc nhà đều là Phì Dương ta bao hết thì hỏi có còn thiên lý không chứ?

Mà đâu còn cách gì, ai bảo nhà mình người kia lười biếng hàng đầu, huống chi Phì Dương cũng hay hôn hôn nhẹ bàn tay trắng nõn thon dài kia.

“A cha.”

“Ừ?”

“A cha, con có một chuyện muốn hỏi cha.”

“Hỏi đi.” Phì Dương rửa xong bát đĩa, mở vòi nước, rửa hai tay, đang chuẩn bị đi hâm nóng sữa tươi cho cả nhà.

“Bao an toàn là cái gì?” Tiểu Lân Nhi vào thẳng vấn đề.

“Ách… Cái này sao…” Phì Dương gáy đổ mồ hôi.

Lân Nhi lại nghĩ đến món đồ kỳ quái kia…

“Rốt cuộc là cái gì nha?” Tiểu Lân Nhi rất tò mò, thấy a cha do do dự dự lại càng tò mò thêm.

“Cái này…”

Phì Dương đang cuống quýt không biết phải giải thích như thế nào cho Tiểu Lân Nhi thì từ trong phòng khách lại truyền đến tiếng gầm của tiểu thân thân nhà hắn.

“Sở Phì Dương!!!”

Phì Dương sờ sờ lỗ mũi, thấy cả người nặng nề.

Khụ, đêm dài lằng lặng, ghế sô pha làm bạn.

. : . EnD . : .

Advertisements

4 thoughts on “Dương Thư Mị Ảnh đồng nghiệp văn – 1

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s