[Đoản] Tiểu Thụ da mặt mỏng chủ động – Kiều Tu Hồ La Bặc

TIỂU THỤ DA MẶT MỎNG CHỦ ĐỘNG

8584813876AE76844E3B52A853D756DB683C_zpsd1fb7b16

Tác giả: Kiều Tu Hồ La Bặc

Thể loại : đoản, 1 x 1

Editor : Đậu 

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả 

Vui lòng KHÔNG mang đi nơi khác

***

Hoa Vũ ở ban công kéo sào phơi đồ ra, bắt đầu luyện một bộ quyền vào mỗi sáng. 60 giây sau, một thân ảnh ở ban công đối diện bước ra, một tay cầm bánh bao một tay cầm ly sữa tươi, vừa ăn vừa nhìn xung quanh.

Hoa Vũ đang luyện quyền cước nhìn người đối diện ban công khẽ cười, người bên kia khinh thường hừ một tiếng, hướng tầm mắt sang chỗ khác. Hoa Vũ đánh một bộ quyền pháp, thu người lại rồi nói: “Lại là sữa tươi bánh bao? Buổi sáng ăn đồ nóng tốt cho bao tử hơn.”

Kiều Tri Thành ở đối diện hừ một tiếng, đem ngụm sữa tươi cuối cùng uống hết: “Còn quần áo của anh, là từ niên đại nào truyền lại thế? Đúng là cổ hủ! “.

Hoa Vũ nhìn quần áo luyện công rộng thùng thình của mình, giặt tẩy riết trắng bệch, tạo nên vẻ cổ xưa ảm đạm, quả nhiên là đã nhiều năm rồi. Hoa Vũ cười cười, nhìn Kiều Tri Thành ăn xong điểm tâm quay lại phòng khách, Hoa Vũ cũng từ ban công lui về phòng tắm, giải quyết một thân mồ hôi.

.

Hoa Vũ lúc 7 giờ thì tan tầm võ đường, một đường tản bộ về khu dân cư, lúc 7 giờ 20 phút về đến lầu dưới nhà, vừa lúc nhìn thấy một chiếc xe chạy qua, dừng ở cách đó không xa. Người trên xe đi xuống, cách Hoa Vũ mấy bước liền dừng lại: “Lại cho mèo ăn?” Kiều Tri Thành khẽ nghiêng người, một lát sau rất là ghét bỏ nói: “Lại là đồ ăn thừa từ võ đường đem về sao? Mèo ăn không sạch sẽ, đồ thừa để lại làm có mùi “

“Không việc gì, ngày mai tôi sẽ xử lý. ” Hoa Vũ cho mèo hoang ăn xong, vỗ vỗ đầu gối đứng lên, “Các cậu tan ca cũng không sớm a, giờ đã gần 7 giờ rưỡi rồi”.

Kiều Tri Thành ở trong bóng đêm nhẹ nhàng gật đầu, ngây ngốc chốc lát, sau đó chợt xoay người: “Về nhà về nhà.”

Hoa Vũ nhìn bóng lưng người nọ đi dọc theo khu dân cư đến ngã rẻ, hướng lầu cách vách đi vào, sau đó dần dần bị bóng đêm cắn nuốt. Người này, chào hỏi cũng nóng tính.

Hoa Vũ lắc đầu, nhìn đám mèo hoang ăn xong tản đi, mới đi đến cửa, sau đó đi bộ lên cầu thang. Nhà Hoa Vũ ở lầu năm, thang máy đối với hắn có cũng được mà không có cũng không sao, lúc tới trước cửa nhà hô hấp của Hoa Vũ cũng không thay đổi, hắn đương nhiên khác với những người cả ngày ngồi trong văn phòng làm việc lại lái xe thay đi bộ, lúc đi nhiều hơn hai bước liền thở gấp như phải làm cu li.

.

Kiều Tri Thành hôm nay tâm tình không tốt, giờ nghỉ trưa bị cha lấy danh nghĩa bữa cơm đoàn viên lừa gạt mình ra ngoài xem mắt, cô gái kia họ Phương người rất xinh đẹp, cộng thêm việc ăn nói cũng không tệ, làm cha Kiều rất hài lòng, hận không thể trực tiếp đưa về làm con dâu.

Kiều Tri Thành ứng phó đến hết buổi trưa, buổi chiều làm việc thì không yên lòng, tiền đồ trước mắt còn khó khăn, trong nhà cha lại thỉnh thoảng tấn công bất ngờ, thật là loạn trong giặc ngoài mệt không thể nói. Ngay khi đồng hồ điểm 5 giờ tan việc Kiều Tri Thành chẳng muốn đi ăn tối, xơ xác ngồi đến sáu giờ bốn mươi, mới xuống lầu lấy xe về nhà.

Mở cửa ra, nhìn sang cửa sổ nhà đối diện, quả nhiên là một mảnh hắc ám. Kiều Tri Thành hơi đói bụng, mở tủ lạnh ra lấy lon bia, bia ướp lạnh rất thích hợp cho những ngày bực mình, uống đến sảng khoái. Uống xong một lon, đèn nhà đối diện đã sáng lên.

Kiều Tri Thành đi tới ban công, gục ở trên lan can nhìn bầu trời đêm uống thứ lon thứ hai, uống đến nỗi đau buồn. Nghĩ thầm y vừa tao nhã vừa phong lưu phóng khoáng hai mươi sáu năm tuổi đời đều là một thanh niên tốt, sao cuộc sống bây giờ lại ngột ngạc chết được? .

“Hắc, bên ngoài muỗi rất nhiều?” Hoa Vũ ra ban công lấy giày vào, cách ban công hô, thanh âm lộ ra tiếu ý, “Tôi cho mèo ăn cậu cho muỗi ăn?” .

Kiều Tri Thành hung hăng liếc trừng mắt hắn, xoay người rời khỏi ban công.

Hoa Vũ sờ sờ mũi, vẫn không hiểu sao lại hay trêu chọc hàng xóm có tính tình quái dị này. Nói đến Kiều Tri Thành trước kia tựa hồ cũng không phải là bộ dáng này.

.

Hai người lần đầu gặp nhau là lúc một chuyên gia võ nghệ anh tuấn như Hoa Vũ từ trong đám tên côn đồ cắc ké cứu được cái tên dù chết cũng không chịu thỏa hiệp Kiều Tri Thành. Ngày đó Kiều Tri Thành tay cầm Laptop toàn thân tây trang thẳng tắp bộ dạng hết sức chỉn chu, hết lần này tới lần khác lại cả gan rẽ đường nhỏ về nhà, cứ thế này, không bị theo dõi mới lạ, thế là cuối cùng y vẫn là bị đám lưu manh chặn lại, sống chết giữ lại đồ nên bị hung hăng đánh một trận. Đám côn đồ kia nhìn tên tinh anh vốn đã có chút hâm mộ ghen tỵ với hận, vì thế quyền cước càng thêm tàn nhẫn.

Đúng lúc đó Hoa Vũ trùng hợp đi ngang qua. Đêm đó thật đúng là không khéo, nếu không phải bị mẹ gọi về nhà ăn cơm, Hoa Vũ thấy giờ này đã muộn, nên mới lựa đường nhỏ rẽ cho nhanh.

Gia đình Hoa Vũ là có truyền thống võ học, Hoa Vũ đời này là người có thiên phú tốt nhất, hầu như có tất cả sự chiếu cố của trưởng bối, tu vi võ học còn có chút trò giỏi hơn thầy, vì vậy với một đám côn đồ không có gì để nói. Nhanh chóng giải quyết mấy tên tiểu nhân, Hoa Vũ đưa Kiều Tri Thành về nhà. Không có biện pháp, Kiều Tri Thành không biết uống nhầm thuốc gì, chết sống không chịu đi bệnh viện.

Trong nhà Hoa Vũ đương nhiên là có thuốc dán này nọ khi bị thương, cầm khăn nóng lau cho Kiều Tri Thành, xoa nhẹ hồi lâu với rượu thuốc, Kiều Tri Thành liền an ổn chiếm lấy cái giường của ân nhân cứu mạng, không chút nào xấu hổ ngủ mất.

Thu dọn một đống thuốc mỡ rượu thuốc, Hoa Vũ lại nhìn hai mắt của mình trong lúc vô tình cứu người, trên mặt sưng đỏ máu ứ đọng một mảnh, ngay cả mặt của mình cũng không thèm quan tâm bôi thuốc. Điều này trực tiếp khiến cho Hoa Vũ thấy người kia mi thanh mục tú lại trong trẻo lạnh lùng, hoàn toàn không thể đem hai người so sánh với nhau.

Lại nói tiếp, Hoa Vũ kỳ thật có chút bội phục, người này ngủ say như chết. Bản thân từ nhỏ học võ, thân thể cứng rắn còn bị thương lộng đau, huống chi thể trạng bình thường như thế này vừa nhìn thấy đã biết chưa từng trải qua chuyện gì .

Mãi về sau Hoa Vũ mới biết được thì ra mình trong lúc vô ý đã cứu người ở cách lầu, ít nhiều cũng có tình nghĩa hàng xóm. Về sau, mỗi khi Hoa Vũ luyện công buổi sáng liền ngạc nhiên phát giác, nguyên lai người nọ ở ban công đối diện. Từ đó về sau Kiều Tri Thành cũng tạo thành thói quen ăn sáng ở ban công .

Lúc đầu Kiều Tri Thành nhiều lần muốn mời Hoa Vũ ăn cơm, ân cứu mạng không nhỏ. Chỉ là gia đình Hoa Vũ từ nhỏ đến lớn chỉ biết tập võ, trừ bạo giúp kẻ yếu là tổ huấn, đương nhiên không nghĩ đến chuyện báo đáp. Hoa Vũ không giải thích được nên Kiều Tri Thành âm thầm cắn răng, cho rằng hắn chê mình “yếu”, bữa tiệc cảm ơn này thủy chung không thể diễn ra.

Nhiều lần mời nhưng lại bị Hoa Vũ uyển chuyển từ chối, Kiều Tri Thành dần dần thấy tức giận, sắc mặt không còn ôn hòa, ngữ khí không còn khiêm tốn, thái độ không còn như lúc đầu. Đáng thương Hoa Vũ hoàn toàn không biết mình đến tột cùng bởi vì sao lại bị hàng xóm cổ quái ghét, lúc cười chỉ đổi được cái liếc mắt xem thường.

Bất tri bất giác, hai người mỗi ngày đều vô tình gặp nhau vào buổi sáng, rồi lúc tan tầm gặp nhau nói vài câu, mặc dù cũng chẳng khách sáo mấy.

Có một hôm Kiều Tri Thành xuống xe lại khom người chống lưng, cái tư thế kia thật đúng là khác thường, nên Hoa Vũ không nhịn được quan tâm một câu: “Cậu bị sao vậy?”.

Kiều Tri Thành biểu tình không kiên nhẫn nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ sự ủy khuất: “Không cẩn thận bị công nhân khuân vác va phải thắt lưng, đau.”

Hoa Vũ nhớ tới người này có thù oán với bệnh viện, nhất định là không chịu đi bệnh viện, liền đem người vào nhà mình. Kiều Tri Thành lần thứ hai nằm ở trên giường Hoa Vũ, lúc này là nằm úp sấp thẳng tắp, chờ Hoa Vũ xoa rượu thuốc cho y. Rượu thuốc kia có công hiệu như thế nào, người có kinh nghiệm như Kiều Tri Thành thập phần tín nhiệm.

Bàn tay Hoa Vũ ấm áp mà rắn chắc ở sau lưng Kiều Tri Thành xoa tới xoa lui, da thịt ở phần thắt lưng dần dần thả lỏng, Kiều Tri Thành nằm ở gối đầu buồn ngủ muốn chết, phía sau… Bàn tay phía sau lại chuyển động từ lưng xuống đến gần mông, Kiều Tri Thành cảm thấy may mắn là bản thân chỉ kéo quần xuống một chút, nếu là xuống chút nữa thì sẽ là… .

.

Kiều Tri Thành rốt cục bắt được cơ hội mời Hoa Vũ ăn cơm, đều là chuyện của nửa năm sau, Kiều Tri Thành nói dối là sinh nhật của mình, Hoa Vũ rốt cục không có cách nào từ chối. Hai người ở nhà Kiều Tri Thành ăn một món Tây, uống thêm chút rượu. Hết lần này đến lần khác, Kiều Tri Thành uống bia nhiều ít đều không say, nhưng nhất thời gặp chuyện không may. Kiều Tri Thành chỉ uống một ngụm rượu, liền say đến bất tỉnh nhân sự, rõ ràng là chủ nhà, cuối cùng ngược lại làm phiền Hoa Vũ chiếu cố hắn một đêm. Tóm lại, toàn bộ sự kiện cho rằng cảm ơn này ruốt cuộc chả được gì. Đợi khi Kiều Tri Thành tỉnh rượu muốn bù đắp cho Hoa Vũ, Hoa Vũ liền khôi phục bộ dáng dù có thù oán cũng bỏ qua khiến cho người muốn trả ân cho đại võ sư này làm mãi không thành, Kiều Tri Thành không biết huých vào vách tường bao nhiêu lần.

Cứ như vậy đến vô số lần sau Kiều Tri Thành liền hoàn toàn thành quái nhân trong mắt Hoa Vũ, khi chào hỏi thì thế nào cũng bị đáp lại bởi mấy câu nói kỳ quái…Con người kỳ lạ.

.

Hoa Vũ đem giày đã hong khô vào bên trong, không nhìn đến sự tiến hóa kỳ dị của hàng xóm nữa. Nhưng dù sao hàng xóm quái dị kia cũng thật đáng yêu.

Buổi tối mấy ngày sau, Hoa Vũ cho mèo ăn xong, do dự ở dưới lầu đi tới đi lui, sau đó thấy chiếc xe nhìn rất quen lọt vào tầm mắt. Rồi Hoa Vũ thấy Kiều Tri Thành trên xe được người đỡ xuống, từ khoảng cách khá gần, mùi rượu ập vào mặt hắn.

Nam nhân lạ mặt kia cũng không nhận ra Hoa Vũ, cũng không biết Hoa Vũ đang đứng ở chỗ này nhìn Kiều Tri Thành, cho nên nam nhân một bên ngẩng đầu xác nhận bảng số lầu rồi khách khí nói câu “Phiền cho qua” liền đi vòng qua người Hoa Vũ.

Kiều Tri Thành nhíu mày, hơi cúi đầu, từ vẻ mặt đến tứ chi đều biểu hiện ra sự kháng cự của cậu đối với nam nhân đang đỡ này, lại bất đắc dĩ đẩy không ra .

Hoa Vũ không để cho tên đó đi nữa, đứng trước mặt nói: “Cảm ơn anh đưa cậu ta về, bây giờ để tôi chiếu cố cậu ấy.” Nói xong nhẹ nhàng mà đem Kiều Tri Thành không đứng vững ôm trong lòng.

Nam nhân dường như không kịp phản ứng sao chỉ trong chớp mắt người trong tay mình đã bị cướp đi, nhất thời nổi giận: “Mày là ai? Người là tao mang về!” .

Sắc mặt nam nhân lộ rõ vẻ bất mãn và phẫn nộ khi con mồi bị cướp, Hoa Vũ sao có thể nhìn không ra, nhanh chóng dấu sắc mặt hỏi vặn lại: “Vậy anhlà ai?”

Nam nhân càng nổi quạo: “Tao là đối tượng hợp tác với ông chủ hắn!” Giống như đối tượng hợp tác của Thượng Đế!.

“Anh có ác ý quá hay không mà đem đối tượng hợp tác chuốc say?” Hoa Vũ nhướng mày, ánh mắt tỏ vẻ kinh thường, “Đối tượng hợp tác mời anh trở về, tôi là nam nhân của hắn.” .

Nam nhân kia đương nhiên không dễ dàng buông tha, hắn đã theo dõi Kiều Tri Thành thật lâu, thật vất vả mới có hôm nay, thừa dịp thiên thời địa lợi đem người chuốc say, sao có thể buông tay như vậy. Nhưng mà hắn vừa mới vươn tay, đã cảm thấy cánh tay truyền tới một trận đau nhức.

Hoa Vũ vặn cánh tay người nọ: “Cánh tay này còn muốn dùng hay không ?” .

“Mày… Buông tay!” Mặt nam nhân trướng thành gan heo, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.

Hoa Vũ thả tay, hơn nữa còn cảnh cáo: “Nhờ anh chuyển lời cho ông chủ của Tri Thành, y chỉ làm công, chứ không bán mình. Còn có anh, … tự giải quyết cho tốt.”

.

Kiều Tri Thành rất khó chịu, ở trên giường quay cuồng không ngừng. Hoa Vũ không có kinh nghiệm do chưa từng chăm sóc tình huống này, cởi áo sơ mi cùng quần dài giúp y rồi ném vào bồn tắm lớn (hãn, ném à o.o). Kiều Tri Thành đỏ mắt, ở trong nước trở mình, Hoa Vũ đè lại hắn, cầm vòi hoa sen giải quyết mùi rượu của cậu.

Kiều Tri Thành chụp cắn cánh tay trái của Hoa Vũ đang đè y lại, Hoa Vũ cũng không giãy ra, mặc cậu cắn. Kiều Tri Thành rất chấp nhất mà cắn, sau đó nắm lấy tay phải đang tự do của Hoa Vũ, ngón tay cậu run rẩy đưa tay đến phía sau, vẻ mặt cam chịu, Kiều Tri Thành dẫn dắt ngón tay kia trạc trạc nhập khẩu, nói khó khăn : “Nơi này… Nơi này khó chịu.”

Hoa Vũ hơi thở nặng nề, ôm người từ phòng tắm quay về giường, Kiều Tri Thành giống như bị tổn thương, cuộn mình ở mép giường hơi run rẩy.

Hoa Vũ thở dài, áp lên: “Cậu xác định?” .

Kiều Tri Thành không lên tiếng.

“Tôi biết cậu không có say.” Khẩu khí Hoa Vũ rất khẳng định, vỗ vỗ lưng Kiều Tri Thành, “Hỏi lại một lần nữa, cậu xác định?”

Kiều Tri Thành vẫn không hé răng, chỉ là yên lặng thay đổi cái tư thế, nằm úp sấp ở trên giường, đem mặt vùi vào gối.

.

Ngày hôm sau Kiều Tri Thành tỉnh lại rất sớm, CMN ai nói lần đầu tiên dùng lưng tương đối dễ dàng, từ trong ra ngoài đau đớn cứ như sợi dây bị cắt đứt, Kiều Tri Thành khó chịu muốn khóc. Hôm qua biết rõ ràng tên kia không có lòng tốt, nhưng vẫn giả bộ không biết tình hình mà đem rượu cùng đồ có cồn uống hết, chết sống chống đỡ một tia thanh tĩnh là phải về nhà… Lúc trở lại, gặp hắn, nếu như hắn chú ý, thì mình liền giở trò một chút, nếu như hắn thờ ơ… Kiều Tri Thành cười khổ, nếu như Hoa Vũ thờ ơ, cậu thật có thể hết hy vọng?

“Khó chịu?” Hoa Vũ xoa xoa mặtKiều Tri Thành, lộ vẻ lo lắng. .

“Không có việc gì.” Mặt Kiều Tri Thành nhanh chóng đỏ bừng, trong lòng lại bất ổn, mình là một đại nam nhân, phải là mình chủ động, dựa vào cái gì đối phương lại nghiêm túc như vậy, “Nè, anh…” .

“Anh trước kia chỉ có sáng mùa hè mới ra ban công luyện võ, bình thường đều ngủ trong phòng. Anh lúc trước tan tầm buổi chiều 4 giờ, lần đầu tiên tan tầm lúc 7 giờ là bởi vì thay ca người khác trông lớp hai giờ, vừa vặn ngày đó về nhà gặp em, cho nên…”

Cho nên mới biến thành mỗi ngày bảy giờ tan tầm. Cho nên mùa hè, mùa thu, dù đến mùa đông, sáng sớm cũng luyện võ không nằm trong phòng nữa.

Kiều Tri Thành cắn góc chăn nghe Hoa Vũ nói xong, mới buông khớp hàm ra: “Kỳ thật… Ngày đó em 7 giờ về nhà… là vì đi ăn cơm với bạn … Thời gian tan tầm của em thường là 5 giờ.”

Hoa Vũ cong khóe môi, cũng đã hiểu được : “Tri Thành?” .

“Ừ?”

“Em có biết nguyên tắc của người học võ là gì không?” .

“… Cái gì?” .

“Là trách nhiệm.” Hoa Vũ thu cánh tay lại, Kiều Tri Thành ở trong lòng ngực hắn, “Ăn làm mạt tịnh đương nhiên càng phải phụ trách.”

Hoàn

8 thoughts on “[Đoản] Tiểu Thụ da mặt mỏng chủ động – Kiều Tu Hồ La Bặc

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s