[Đoản] Phòng ở không cho thuê – Kiều Tu Hồ La Bặc

1

PHÒNG Ở KHÔNG CHO THUÊ

Tác giả : Kiều Tu Hồ La Bặc

Thể loại : đoản, 1 x 1

Editor : Đậu

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả

Translator without a written consent

PLEASE DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION AND CREDIT

***

“Trần Mạch, ngày mai thi hóa sao cậu còn ngủ gà ngủ gật a, học xong chưa?”

“Tập ghi bài.”

“Được, xem như tớ mắc nợ cậu, đại gia cậu lấy, nhìn xong nhớ trả lại cho tớ, tớ còn phải ôn lại.”

“Ừ.”

“Ai, tớ vẽ màu đỏ chính là trọng điểm, màu vàng là câu hỏi kiểm tra, nhất định phải xem a.”

.

“Trần Mạch, giờ cơm sao cậu còn không đi?”

“Phòng ăn chen chúc.”

“Đi thôi đi thôi, để đồ ăn nguội hết. Hắc hắc, nhanh lên, hôm nay tớ đem hàng lậu.”

“Cái gì?”

“Nhìn xem! Thịt vịt nướng, tớ vừa mới nướng trong lò vi ba, thơm không!”

“Ừ.”

“Đi, nhanh lên.”

.

“Trần Mạch Trần Mạch, mưa lớn như vậy, cậu cứ như vậy mà xông về sao!”

“Không mang dù.”

“Tớ có. Cùng đi đi, mưa lớn như thế cậu cảm mạo bây giờ.”

“Đi thôi.”

“Tớ nói khí trời một chốc lại mưa, thật là đáng ghét!”

.

“Trần Mạch? . . .”

“Ừ?”

“Cậu điền bảng nguyện vọng chưa, cậu. . . Nghĩ kỹ điền chỗ nào rồi? Cậu thành tích tốt dễ vào một trường Đại học, ta nói đúng là trời cao bất công, rõ ràng cậu ít lên lớp khi tan học liền bỏ trốn, trước khi thi cậu chỉ nhìn qua tập ghi chép có mấy lần liền điểm cao hơn tớ!”

“Đây!”

“A? Hồ sơ nguyện vọng cậu? Sao để trống không a. . .”

“Gì? Cậu điền sai rồi! Cái này quan trọng như vậy, chính là tớ. . .”

“Phiền chết.”

.

“Trần Mạch, sao cậu lại không đi ăn cơm, căn tin mặc dù khó ăn, nhưng cậu xem, Đại học A kế bên trường ta chẳng lẽ tốt hơn sao?”

“Một lát đi ra ngoài ăn.”

“Ăn không hết  là lãng phí.”

“Quên đi, mặc kệ cậu. Phải chi sớm nói cho cậu để cậu điền bảng nguyện vọng, hiện tại lại chạy theo tớ đến nơi khỉ ho cò gáy này. . . A, đau, làm chi chụp đầu tớ!”

“Ăn cơm đi.”

.

“Trần khụ khụ Trần Mạch, khụ khụ cậu trở về đi, tớ truyền hết bình nước biển này sẽ tự về, khụ khụ, đã mười giờ rồi, cậu sáng mai còn có khụ khụ thi chuyên ngành, khụ khụ. . .”

“Ngủ đi, tớ ở đây.”

“Khụ khụ, tớ nói, khụ khụ cậu sao khụ khụ không nghe tớ nói. . .”

“Ngủ!”

“. . . Ngô, thi hỏng thì đừng trách tớ khụ khụ. . .”

.

“Trần Mạch! Ha ha lão tử đã qua vòng phỏng vấn, thứ hai bắt đầu gia nhập công ty, oa sung sướng quá nga!”

“Ầm ĩ!”

“Cậu người này thật không biết suy nghĩ, đã không ăn mừng cùng anh em thì thôi, lại giội tớ một gáo nước lạnh, thật là quá đáng.”

“Đi.”

“Để làm chi, ai, cậu đừng đẩy tớ a, bộ quần áo này vừa mới mua đó a, đừng đẩy, đừng kéo! Muốn đi đâu?”

“Mời cậu ăn cơm.”

“Hắc hắc, tớ cũng biết cậu khẳng định mừng cho tớ, đây chính là công việc tớ mong đợi thật lâu! Ai, cậu hôm nay không cần trả tiền, lúc này tớ mời mới phải, phải là tớ trả!”

.

“Trần Trần Trần Trần Mạch! Sao lại là cậu? Cậu cậu cậu tại sao lại ở trong phòng làm việc của tớ?”

“Đã quên nói cho cậu biết, tớ và cậu nộp đơn cùng một việc.”

“Phắc phắc phắc phắc, sao cậu lại không nói? ! Hắc hắc, cậu không nỡ mỗi người đi một ngã với lão tử đúng không, sớm đã nhìn ra, cậu lười cực kỳ, không có tớ thì cậu sống làm sao.”

“Ừ.”

“Ai, buổi trưa cùng nhau ăn đi a, tớ mới phát hiện, căn tin có làm thịt bò nạm ăn rất ngon nha, lần tới tớ cũng muốn ăn thử.”

.

“Hmm(ngáp), hay nha Trần Mạch, tại sao cậu luôn ngủ nướng ngủ ngủ say như chết ngược lại mỗi sáng đi làm đều thấy cậu rất có tinh thần, thật quá đáng mà.”

“Bởi vì đường đến chỗ làm của tớ tiết kiệm được nửa tiếng so với cậu.”

“Phắc phắc phắc cậu ở gần đây? Cậu mỗi ngày đi làm chỉ cần mười phút đồng hồ? Cậu mỗi ngày có thể ngủ thẳng cẳng đến tám giờ mới rời giường? A a Trời Đất bất công, tớ mỗi ngày phải sáu giờ rưỡi rời giường mới không đến muộn a!”

“Chuyển nhà đi.”

“Nhà ở đâu mà cậu nói muốn đổi là đổi, mới có công việc lại không có nhiều tiền, tớ thấy phòng tớ mướn là giá rẻ nhất rồi. Ai ~ đúng rồi Trần Mạch, nhà cậu không phải có ba phòng sao, ở một mình?”

“Ừ.”

“Một mình cậu? ! !”

“Ừ.”

“Vậy. . . Tớ đây là trúc mã trúc mã với cậu, hắc hắc, vậy, cậu có thể cho tớ mướn một phòng không? Anh em tuyệt đối không thiếu tiền cậu! Tớ hứa.”

“Phòng ở ngoài không thuê.”

“A?”

” Nếu có thuê…tớ thuê cậu làm ấm giường.”

—-

Phiên ngoại :

“Trần Mạch, sáng cậu muốn ăn cái gì. . . A, sao cậu cắn tớ? . . .”

“Đỏ mặt.”

“Nè nè, cậu cậu cậu, tay cậu sờ chỗ nào đó?”

“Khương Mãn.”

“Gì, gì chứ?”

“Lên giường của tớ, cậu có biết là sẽ thế nào không?”

“Tớ. . . Ông đây không muốn dậy sớm đi làm! Ông đây không muốn mỗi ngày phải chen lấn hai tiếng trên giao thông công cộng.”

“. . . Ngủ đi.”

“Trần Mạch cậu. . .”

“Ngày mai tự dọn sang phòng khách ngủ.”

“Nhưng. . .Nhưng mà Trần Mạch. . . Không phải cậu nói các phòng khác đều không cho thuê sao?”

“Ngủ.”

“. . .”

.

“Hehe~ Trần Mạch, thịt heo chưng miến, tớ hôm qua chưng thật lâu, thơm lắm, tới  ăn đi.”

“Tớ ăn cơm rồi.”

“Hả? Làm sao làm sao có thể, sao cậu không đợi tớ?”

“Không có kiên nhẫn.”

“Vậy cậu ăn cái gì?”

“Ăn bên ngoài.”

“Ra vậy a. . . Hehe Trần Mạch, tớ chưng thật lâu, cho dù cậu ăn rồi cũng tới nếm thử một miếng, rất ngon, tới , ăn một miếng.”

“Tớ đi WC.”

“. . .”

.

“. . . Trần Mạch, cậu đã ngủ chưa? Mở cửa đi.”

“Làm gì.”

“Thì là, tớ có hình như, ngủ không được, tìm cậu tâm sự không được sao?”

“Tớ mệt.”

“Cậu mở cửa đi, tớ không làm ồn cậu, tớ. . .trong người có chút khó chịu. . .”

“Vào đi, cửa không khóa.”

“Hehe, tớ biết cậu tốt nhất. Trần Mạch, tớ muốn ngủ bên trong, tớ muốn dựa vào tường ngủ.”

“Gặp ác mộng?”

“Không có đâu, ừm, tớ ngủ tiếp. Trần Mạch ngủ ngon.”

“Đồ mê ngủ!”

“. . .”

“Khương Mãn.”

“Khương Mãn đang ngủ, đang ngủ Z Z Z Z Z Z. . .”

“Có bản lãnh cậu đừng có trốn!”

“Ưm. . . Trần Mạch! A. . . Nhẹ, nhẹ một chút. . . a. . .”

.

“Trần Mạch, vậy, khi nào thì cậu bắt đầu đối với tớ. . .”

“Bị ăn xong rồi mới hỏi?”

“Thì. . .”

“Đem mặt nhét hõm vai tớ là xong? Không muốn biết?”

“Muốn. . .”

“Lớp mười hai.”

“Ôi đệch, sớm như vậy! Khi đó ông đây vẫn còn non nha!”

“Còn cậu?”

“Tớ. . .”

“Nói hay không? Hay muốn thêm lần nữa?”

“Đừng đừng đừng, . . . rất đau.”

“Vậy thì nói!”

“Lớp mười một, nè cậu làm vẻ mặt gì hả, muốn cười thì cười đi.”

“Vậy mà đêm đó cậu giả bộ hiền lành trinh tiết.”

“Tớ. . . Tớ chính là. . . ngượng một chút chứ sao. Hơn nữa ai lại nghĩ nhanh như vậy. . . Tớ nghĩ ít nhất ở chung một thời gian rồi mới nói nha, ai bảo cậu. . . cậu lại cười!”

“Tớ không có cười.”

“Cậu mặt co quắp tớ nhìn không ra sao? Phắc, cậu từ ánh mắt đến miệng đều muốn cười!”

“Tớ rất vui.”

“Nè. . . cậu cậu, cậu cái tên này. . . Trước kia một chút cũng không nhìn ra, tớ còn tưởng rằng. . . còn tưởng rằng. . . sẽ không có hi vọng. . .”

“Nhả ra, ai bảo miệng cậu cắn chặt như thế.”

“Tớ cũng muốn cắn chặt chuyện này cho đến chết, không nghĩ tới cậu. . .”

“Mấy năm trước tớ chưa có thưa chuyện với người nhà.”

“Nè không phải chứ, cậu nói hết rồi? Vậy hiệu quả không Hmm? !”

“Cha mẹ không xong thì giờ tớ dán ngươi làm gì?”

“. . . Cậu, éo đỡ được! Cậu cà lơ phất phơ. . .”

“Tớ rất đáng tin.”

“Được rồi. . . Dù sao tớ chỉ có bà ngoại, bà ngoại từ nhỏ rất thương tớ, nhất định không nỡ làm khó chúng ta. . .”

“Không có chuyện gì, bà ngoại tớ đã lo xong.”

“Cậu cậu cậu! Cậu lo khi nào? Tớ sao sao cái gì cũng không biết?”

“Cậu không cần biết.”

“Nè, cậu xem thường tớ? Lão tử dù gì cũng là một nam nhân đỉnh thiên lập địa!”

“Không phải là xem thường. Mà là quan tâm.”

“. . . Ư. . . Tay của cậu, chớ có sờ nơi đó. . .”

. : . Toàn Văn Hoàn . : .

Advertisements

9 thoughts on “[Đoản] Phòng ở không cho thuê – Kiều Tu Hồ La Bặc

  1. Bạn Gấu yêu quý ơi!!!! =))))))
    Bà già, riết rồi thành fan của bà tác giả này =.=!

    Này bà sao bà không để mỗi khúc hội thoại khác nhau thì làm ngăn cách ra cho dễ nhìn. Ví dụ như
    “Ừ.”
    —————-
    “Ai, ta vẽ màu đỏ chính là trọng điểm, màu vàng là câu hỏi kiểm tra, nhất định phải xem a.”
    Chứ nhìn từ trên xuống dưới vậy nhức đầu a, như 1 cuộc hội thoại mà nv hiểu còn ng đọc hok hiểu =.=!!!
    Vs lại, tui hok thấy nút vite ở đâu bà *gãi đầu*

    Số lượt thích

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s