[Đoản] Cho em nói sinh nhật không vui vẻ – Kiều Tu Hồ La Bặc

680d8ecegw1dr6pskwxqij

Cho em nói sinh nhật không vui vẻ

Tác giả :  Kiều Tu Hồ La Bặc

Thể loại : Đoản văn, hiện đại, 1 x 1, văn phòng

Editor : Đậu

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả 

Vui lòng KHÔNG mang đi nơi khác

***

Bảy giờ tối, Đại lãnh đạo đẩy cửa phòng làm việc, ở giữa nhóm tăng ca nói:”Được rồi, ngày mai là lễ Giáng Sinh. Mọi người tối nay về sớm một chút đi.”

Tiểu lãnh đạo ngồi ở gần cửa nhất đầu cũng không ngẩng lên, nâng gọng kính đen thật to, tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, một bên lạnh như băng nói : “Sớm cái gì mà sớm, sống mà chỉ một người làm cũng không đúng đi.”

Đại lãnh đạo bị chặn họng không thể lên tiếng.

Một đám công nhân viên nội tâm khóc thiên thưởng địa* , lão đại a, thế này thì sang năm có sống được không?

*khóc ngày khóc đêm

Đại lãnh đạo trước khi đi quan tâm dạ dày của nhân viên, Tiểu lãnh đạo sắc mặt tối thêm: “Đại tổng tài ngài quan tâm thật là chu đáo a, đáng tiếc phần lớn lúc ngài hối hả ngược xuôi ở bên ngoài, chiếu cố nhưng không tới phiên bọn họ a.”

Công nhân viên nội tâm lại tiếp tục kêu khổ, này rõ ràng là Đại x Tiểu lãnh đạo có mâu thuẫn nội bộ, tại sao vật hi sinh luôn là mình.

Đại lãnh đạo khuôn mặt xám đen bước đi thẳng, 20 phút sau không biết ai gọi đồ ăn đến phòng làm việc, các công nhân viên ở trong lòng may mắn, quả nhiên Tiểu lãnh đạo vẫn có một chút nhân tính, chính là tại sao gọi đồ ăn mà sắc mặt lại kém như vậy?

Qua hai phút nữa, một phần đồ ăn lại đến.

Mọi người đã hiểu, thì ra phần trước là của Đại lãnh đạo gọi, ai, Đại lãnh đạo lại tự tiện can thiệp chuyện của Tiểu lãnh đạo rồi, Tiểu lãnh đạo mặt lại bắt đầu vặn vẹo.

Tiểu lãnh đạo dáng người bình thường, từ dáng người cho đến ngũ quan không có vẻ gì là chói sáng, tính tình lại khó khăn, nhưng ai bảo nhân gia hắn có tài, lại làm ăn lên như diều gặp gió.

Nhưng là cái số, kể từ khi Tiểu lãnh đạo đến, doanh thu liền tăng nhanh chóng mà ngay cả các công nhân viên phúc lợi cũng không kéo lên được, khó trách Đại lãnh đạo đối với hắn luôn nhẫn nhịn.

Nói đến Đại lãnh đạo, là điển hình của hình tượng ưu nhã phong độ, đối nhân xử thế lại càng lễ độ chu toàn, tài ăn nói số một, dáng người lại đẹp, tài sản thì càng không cần phải nói rồi, tuyệt đối là con rể quý mà Hoàng Kim Nhân* chọn, chớ nói người hâm mộ trong công ty, trên thương trường cũng tuyệt đối không thiếu.

*được vàng bạc đá quí chọn

Mọi người trong ban cho là, Tiểu lãnh đạo vẻ ngoài đặc biệt kiêu ngạo, chắc chắn là do ghen tỵ với những cái mình không có như Đại lãnh đạo nên mới luôn nhăn nhó.

Khi đi theo Đại lãnh đạo sẽ thường xuyên thấy Tiểu lãnh đạo cự cãi. Mọi người đều lo lắng.

May là, tính tình Đại lãnh đạo thật sự quá tốt.

10 giờ tối, cuối cùng cũng đem một phần công việc sang năm làm xong, mọi người cầu nguyện nhìn Tiểu lãnh đạo vẫn đang phấn đấu trước bàn.

Biểu tình đã tốt hơn nhiều rồi a.

Tiểu lãnh đạo hết sức chăm chú nhìn văn bản,  nữ nhân viên tim đập có chút nhanh, ai nói Tiểu lãnh đạo lớn lên không đẹp, thật sự là một soái ca nha.

Bỗng phía sau truyền đến một âm thanh ho khan trầm thấp, mọi người xoay người, thì ra là Đại lãnh đạo chưa về. Đại lãnh đạo nghiêm nghị nói: “Đã mấy giờ rồi, nên về thôi.”

Lúc này Tiểu lãnh đạo không có phản bác.

Mọi người như được đại xá, tốp năm tốp ba tản ra, ngày mai là lễ Giáng Sinh còn là chủ nhật, bị Tiểu lãnh đạo bóc lột làm việc suốt 6 tháng mọi người cảm thấy ngày nghỉ tuyệt vời như hơi thở sắp chạm đến mặt.

Mọi người thu dọn đồ đạc rời đi, nữ nhân viên cuối cùng bước ra, trước khi đi nhẹ nhàng đóng cửa, loáng thoáng nhìn thấy thân ảnh Đại Tiểu lãnh đạo dường như dán chung một chỗ.

Nhất định là hoa mắt. nữ nhân viên vỗ ngực chạy nhanh xuống lầu.

Qua Lễ Giáng Sinh, Tiểu lãnh đạo tựa hồ sau cơn mưa trời lại sáng, bất quá bầu trời không hoàn toàn trong xanh, mọi người vẫn nơm nớp lo sợ như cũ.

Buổi trưa Đại lãnh đạo dẫn theo một nữ nhân có khí chất cao nhã đi tới, có lẽ là đi ăn cơm, đúng lúc chạm mặt nhóm người Tiểu lãnh đạo. Mọi người nói thầm, Đại lão bản cùng cô gái không biết tên này thật là trai tài gái sắc nha, Tiểu lãnh đạo hừ lạnh.

Đại lãnh đạo cười dài chỉ vào Tiểu lãnh đạo nói: “Thượng Du, đây là nhân tài số một của ban thiết kế dự án.”

Vị nữ sĩ kia mỉm cười gật đầu: “Ngưỡng mộ đã lâu.”

Tiểu lãnh đạo lãnh đạm gật đầu, xoay người rời đi.

Quá soái, các công nhân viên đối với sự hiên ngang dứt khoát của lãnh đạo nhà mình bắt đầu kính nể.

Mọi người không đoán được, trong bữa trưa lại bát quái đem những chuyện xoay quanh Tiểu lãnh đạo bàn tán. Nhân viên Giáp nhỏ giọng hỏi nhân viên Ất: “Lần này là ai gây sự ?”

Nhân viên Ất u mê: “Thật ra thì. . . Thật ra thì ta cũng không nhớ rõ lần trước là ai gây sự nữa.”

Công nhân viên Bính than thở: “Cần có người gây sao? Tôi vẫn cho rằng hết thảy đều là tự nhiên.”

Công nhân viên Đinh cười lạnh: “Một lũ ngu ngốc.”

Tụi ngốc nhân viên ở trước mặt nhân viên Đinh lãnh giáo hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Nhân viên Đinh cho mọi người một ánh mắt bí hiểm: “Lần trước, không phải Đại lãnh đạo bị người trong nhà ép đi xem mắt sao? Trước đó nữa, Tiết Trung thu không phải là Đại lãnh đạo đi công tác? Trở lại dịp trước nữa, không phải là lúc Đại lãnh đạo tổ chức ăn mừng cùng bạn bè? Lần này , không phải Đại lãnh đạo dẫn theo một cô gái còn xuân mơn mởn đi ăn cơm?”

Mọi người bừng tỉnh đại ngộ ồ một tiếng, lời đồn ở phòng làm việc biến thành Tiểu lãnh đạo thầm mến Đại lãnh đạo không thành, lâu dài bị đè nén và uất ức trong lòng dẫn đến tính cách vặn vẹo.

BT(rất phi thường), từ đó Tiểu lãnh đạo trong mắt mọi người, từ tôn kính sợ hãi trở thành âm thầm đồng cảm.

Thượng Du bị nhân viên cấp dưới nhìn bằng ánh mắt phức tạp, mùa mưa ở phòng làm việc lại thuận lợi kéo dài.

May mà rất nhanh đến đợt thảo luận công ty cuối năm đi du lịch để thay đổi không khí, dù Tiểu lãnh đạo không ngừng kiên trì bày ra vẻ mặt phản đối, cũng không thể làm hưng phấn và mong đợi của mọi người bị mai một.

Cuối cùng Ban vạch ra đích đến là ở thành phố bên, trượt tuyết và ngâm nước suối Ôn Tuyền, tận tình mà hưởng thụ. Mười lăm phút trước khi lên máy bay, mọi người phát hiện Tiểu lãnh đạo có vẻ nôn nóng, đang lúc Tiểu lãnh đạo sốt ruột, Đại lãnh đạo hồng hộc kéo thùng hành lý đơn giản chạy tới ngồi ở giữa: “May quá may quá, thiếu chút nữa không tới kịp.”

Miệng mọi người đã thành hình chữ O, vì sao Ban của họ đi du lịch lại kinh động đến lão tổng a?

 Lúc lên phi cơ, mọi người cũng không chấp nhất nghi ngờ nữa, rối rít đi theo lối phía trước.

Không nghĩ tới hôm sau mọi người chơi suốt một ngày, nhưng lại thủy chung không thấy Đại Tiểu lãnh đạo ló mặt.

Thượng Du đem mặt chôn vào tấm chăn mềm mại, vẻ mặt không tỉnh ngủ, Trần Chí dùng sức đem hắn từ trong chăn ôm ra: “Tiểu Du, ăn một chút gì đi rồi ngủ tiếp.”

“Đừng gọi Tiểu Du, đã không còn là đứa nhóc 18 tuổi nữa rồi.” Thượng Du thần trí không rõ, không muốn tỉnh dù chỉ một chút.

“Vậy gọi em là gì?” Trần Chí đối với việc gọi người yêu là Tiểu Du vô cùng chấp nhất, lần nào đều bị nhận phải thái độ bực mình, nhưng là chết sống không thay đổi.

Đã biết rõ rồi mà còn cố phạm phải.

Thượng Du mềm nhũn đem chén cháo đậu thơm ngào ngạt uống xong, liền đi ngủ tiếp, làm cho Trần Chí không khỏi nghĩ là mình có phải làm tàn nhẫn quá hay không, đi qua kiểm tra cho hắn, cố gắng để hắn không giật mình .

Trần Chí lần nữa đem thân thể Thượng Du kiểm tra.

Thượng Du giận: “Mẹ kiếp, anh rốt cuộc có để cho em ngủ hay không! Lão tử nghe lời anh đến công ty giúp anh làm việc, hiện tại ngay cả ăn cơm đi ngủ cũng phải được anh phê chuẩn sao.”

Trần Chí dụ dỗ: “Thật ra thì em căn bản không cần đi chơi, ở nhà nghỉ ngơi hai ngày thật tốt, dù sao em biết anh sẽ không bỏ qua chuyện này” vừa nói vừa nhẹ cắn lỗ tai hắn, một lát lại trêu “Anh biết em không muốn hủy hưng phấn của đồng nghiệp.”

Thượng Du vốn đã buồn ngủ, lại bị say máy bay, máy bay hạ cánh đã muốn ngủ, tên cầm thú bên cạnh thì lại muốn, được rồi, đúng là một tháng qua cũng không có đụng chạm gì.

Trần Chí từ túi áo khoác bên cạnh lục a lục, đưa món đồ tới trước mặt Thượng Du, sau đó đeo lên cho hắn .

Dây đồng hồ bằng kim loại lành lạnh chạm vào da, Thượng Du theo bản năng muốn tránh, Trần Chí cầm cổ tay của hắn: “Tiểu Du, sinh nhật vui vẻ.”

Khốn kiếp. Thượng Du thanh tỉnh một chút, lười giãy dụa, cũng lười cãi lại cái tên làm mình phát hỏa. Năm ấy mười tám tuổi nhận thức người này, Tiểu Du hai chữ đã gọi chừng mười năm, ở trước mặt người ngoài sẽ không gọi như vậy, nếu không thật sự nhất thời xúc động đánh chết y.

“Em giận đúng không?” Trần Chí ghé vào lỗ tai hắn tiếp tục hàng vạn hàng nghìn lời nhu tình, “Thật xin lỗi, hôm sinh nhật dương lịch của em anh đi công tác.” Hơn nữa Trần Chí vốn không cần biết mình có sai hay không, nếu có chuyện gì xảy ra thì lão tổng luôn tự thân xuất mã.

Thượng Du bất mãn: “Anh không có ở đây thì không tính, anh căn bản là không nhớ.”  Không gặp liền một câu sinh nhật vui vẻ cũng không nói.

Trần Chí chột dạ hụt hơi: “Ngày đó đúng lúc ở hội nghị, lúc kết thúc là buổi tối rồi, đợi đến lúc rảnh có thể gọi điện thoại cho em mới phát hiện anh tính sai giờ rồi, sinh nhật của em đã qua.”

Thượng Du di chuyển thân mình không để ý tới y.

Trần Chí hôn vai của hắn: “Tiểu Du, hôm nay là sinh nhật ngày âm lịch nha.”

Thượng Du quê ở phía nam, khi còn bé luôn mừng sinh nhật âm lịch, đến đại học mới dần thay đổi, chính là cái người bên gối này luôn cố chấp giữ gìn tập tục của hắn, vẫn kiên trì cho tới ngày sinh âm lịch, nói gì mà kỷ niệm thời thơ ấu đầy ý nghĩa.

Cho nên nói như vậy, Trần Chí thật ra không có quên sinh nhật hắn.

Thượng Du dịch chuyển sang bên cạnh một chút, để lại không gian cho người bên cạnh.

Trần Chí hài lòng cười một tiếng, lúc này chứng tỏ người yêu đã hết giận dỗi.

Thượng Du ở trong chăn nói: “Đồng hồ đeo tay lần trước vẫn còn tốt mà, thật lãng phí.”

“Lần trước không giống.”

“Làm sao không giống.”

Trần Chí dùng tay phải của y nắm lấy tay phải Thượng Du, kiểu giống nhau, bất quá khác màu: “Lúc này là tình nhân nha.”

“Nhàm chán, đã bao nhiêu tuổi rồi, còn làm cái kiểu tiểu cô nương lãng mạn.” Thượng Du một bên lầm bầm nói một bên giống y như tiểu cô nương đỏ mặt.

Hai ngày sau trên đường trở về. Mọi người phát hiện trên cổ tay Tiểu lãnh đạo bọn họ đeo đồng hồ giống y như của Đại lãnh đạo, ngạch, không phải hoàn toàn giống nhau, màu sắc thì khác.

Xét thấy vẻ mặt Tiểu lãnh đạo lại một lần nữa sau cơn mưa trời lại sáng, mọi người nhất trí đồng tình, Tiểu lãnh đạo khổ tận cam lai, nhiều năm thầm mến đã công thành chánh quả.

Thật đáng mừng a.

Sau đó, mọi người phát hiện nguyện vọng thiên hạ thái bình không có thật, Tiểu lãnh đạo vẫn thường nóng nảy, hỉ nộ vô thường.

Bất quá từ nay về sau mọi người ở thời điểm dầu sôi lửa bỏng cũng đồng tình thay Đại lãnh đạo, Đại lãnh đạo lấy thân phận cấp dưới mà nhẫn nại, Đại lãnh đạo mới là “Ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục.”

Đại lãnh đạo nhìn ra ánh mắt đồng tình của mọi người, trước kia cũng không có ý giấu diếm, bất quá ở trước mặt người ngoài không có ý thân mật mà thôi.

Bây giờ xem ra là. . .phát hiện cả rồi.

Bước kế tiếp, sẽ là chính thức a.

– End –

Advertisements

5 thoughts on “[Đoản] Cho em nói sinh nhật không vui vẻ – Kiều Tu Hồ La Bặc

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s