[Đoản] Ok, chuẩn ! – Kiều Tu Hồ La Bặc

OK, CHUẨN !

Tác giả : Kiều Tu Hồ La Bặc

Thể loại : đoản, 1 x 1

Editor : Đậu

Bản dịch phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả

Translator without a written consent

PLEASE DO NOT TAKE OUT WITHOUT PERMISSION AND CREDIT

***

Trần Soái lần đầu tiên thấy người cao to như thế là lúc ở thư viện trường học trả sách, người nọ ôm một chồng sách đặt trả ở lên bàn, đem từng quyển sách một đưa cho nhân viên quản lý thư viện.

Trần Soái ở trong lòng thầm huýt sáo. Người này trông khá được nha.

Người cao to trả sách, lại đứng bất động trước quầy, nhân viên quản lý thư viện thấy lạ: “Em trả sách xong chưa?”

Người cao to dáng dấp ấp a ấp úng giải thích: “Có hai cuốn hình như … quá hạn rồi, có phải phải cái kia, tiền phạt?” Nhân viên quản lý cười cười nói: “Lần này không cần.”

Người cao to rốt cục yên tâm nói cảm ơn chạy đi.

Trần Soái đem sách mình phải trả đẩy về phía trước. Chậc chậc, ngoại hình nhìn được vậy, không ngờ lại là một tên ngốc.

Đợi đến khi hai lớp gộp lại học chung lúc nghe giảng liền thấy một người chăm chỉ ngồi sát tấm bảng đen thân thể cao to, Trần Soái nhìn một cái liền nhận ra chẳng phải là ngốc tử cao to ngày hôm đó  sao.

Lần gặp gần đây nữa là ở siêu thị trường học, người cao to đại khái là quên đem ví tiền, nhìn một đống vật phẩm đã quẹt máy tính tiền không biết làm sao, móc tìm hồi lâu rốt cục nhớ tới siêu thị trường học có thể quét thẻ tiêu phí của trường.

Kết quả thẻ tiêu phí thả vào lại bị trả lên trên, nhân viên bán hàng bảo sai mật mã.

Hài tử đàng hoàng cho tới bây giờ không có ở quét thẻ tiêu phí vượt quá số tiền cũng không có dùng mật mã, nhất thời ót đổ mồ hôi hoàn toàn nghĩ không ra vị thu chi hỏi mật mã ban đầu rốt cuộc là gì.

Người cao to gãi đầu,  ngốc không sai biệt mấy, nhân viên bán hàng cùng đồng học phía sau đứng xếp hàng một dãy đều có chút không nhịn được

Thật ra thì trở về lấy tiền cũng được, nhưng là nhìn qua hàng cần mua hơn nữa đã quét hết rồi, sắc mặt nhân viên bán hàng còn có chút khó chịu.

“Tôi tới quét nhé. ” Trần Soái đem thẻ của người cao to lấy ra, thả của mình vào, ngón tay đặt nhẹ liền báo mật mã chính xác.

Người cao to nhất thời cảm động trời đất nhìn Trần Soái: “Cảm ơn cảm ơn, đồng học rất cảm ơn cậu, tôi lát nữa đem tiền trả lại cậu.”

“Trước tiên đem đồ của cậu thu dọn đi.”

Trần Soái thật không hề làm uổng cái tên tên mà cha mẹ đặt cho, bề ngoài quả nhiên là có, bị nam nam nữ nữ thổi phồng cộng thêm nhiều người ghen tỵ không khỏi cũng có chút ít cảm giác về thành tựu, cư xử với mọi người cũng có chút đơn thuần.

Cho dù hiên tại chỉ giúp đỡ người ta một chút, vẫn không nhịn được mang vẻ mặt từ trên cao nhìn xuống.

Chỉ có người cao to này đơn thuần cơ hồ ngốc ngớ ngẩn người, một bên dùng túi mua đồ gom rải rác các loại tương tự kem đánh răng, bột giặt…vào, một bên nói cảm ơn với vẻ mặt vui mừng.

Trần Soái ngó ngó thẻ trên tay: “Lý Hãn?”

Người cao to cười ngốc ngốc: “Đúng vậy đúng vậy.”

” Trần Soái, khoa kế toán. ” Trần Soái đem thẻ trả lại cho hắn.

Người cao to suy nghĩ một chút kịp phản ứng: “A, bạn học Trần Soái cậu mạnh khỏe mạnh khỏe. “, ngây người một lúc, người cao to tựa hồ cảm thấy cái tên Trần Soái này có chút quen tai, rốt cuộc làm sao quen thuộc lại chết sống nghĩ không ra.

Cho đến khi liên hoan ở ký túc xá, Lý Hãn mới nhớ tới, Trần Soái đồng học không phải là người mà học muội của lão đại kí túc xá hay nhắc tới sao, chính là người đang học ở khoa kế toán!

Nhưng mà lúc này người cao to đến gần nhìn cũng sẽ không nhìn ra, đương nhiên vóc dáng to lớn cho dù biết một chút về đối phương cũng chưa chắc biết nói sao để làm quen, ra khỏi siêu thị hai người cùng nhau trở về ký túc xá, hai người cùng niên cấp, cũng là cùng lầu ở, bất quá không ở cùng tầng ký túc xá, bình thường không có gặp nhau.

Người cao to đem tiền trả lại rồi, lại cảm tạ. Trần Soái phất tay một cái, tiêu sái mà bước đi, nếu không phải là nhìn có chút quen, Trần Soái thật ra đều lười giúp.

Từ đó về sau cơ hội gặp nhau lại bỗng nhiên nhiều hơn, ký túc xá người cao to ở tầng 2 đối diện thang lầu kia, Trần Soái ở lầu năm, không ngoài ý muốn mỗi lần xuống thường xuyên thấy cửa chính gian phòng mở, người cao to đang nghiêm túc ôn bài hoặc là thỉnh thoảng lên internet chơi trò chơi.

Tỷ như Trần Soái tự mình xuống lấy nước ở dưới lầu liền thường bị người cao to chặn lại, sau đó người cao to giơ lên hai bình thủy vui vẻ chạy đi lấy nước, càng về sau Trần Soái sáng sớm đem bình không xuống cửa ký túc xá người cao to , buổi tối đem bình đầy nước trở về

Có khi trời mưa và vân vân, quên đem dù người cao to cùng Trần Soái đúng lúc gặp nhau, hai người cùng nhau từ phòng học trở về lầu ký túc xá

Như Trần Soái nói có bộ phim muốn xem hoặc là có trận bóng rổ muốn chơi, vừa hỏi người cao to ngươi có tới hay không theo ta a, người cao to liền đến;

Một lần Trần Soái thỉnh thoảng oán trách khoa kế toán chương trình học an bài quá không hợp lý, toàn bộ chương trình là buổi trưa mười hai giờ tan cùng xế chiều sáu giờ tan, mỗi lần đều là ăn cơm thừa đồ ăn thừa a, người cao to nghe xong nhất thời tâm liền đồng tình, vỗ ngực tỏ vẻ sau này nhiệm vụ lấy cơm hắn toàn bộ bao hết.

Trần Soái không đến mức gạt người ta để có tiền ăn cơm, mấy lần trước người cao to đều không chịu nhận, Trần Soái liền đem thẻ ăn cơm học kỳ cho người cao to.

Người cao to ăn cái gì cũng không kén chọn, nhưng hết lần này tới lần khác lại là tự mình lãng phí, cùng Trần Soái cùng nhau ăn quả thực chính là chịu tội,  Trần Soái kén chọn, ăn cơm lại có thói quen ăn vài loại rau xanh, người cao to chịu mệt nhọc chọn lại cho đối phương, mỗi lần còn phải ăn giúp hắn. May là người cao to chỗ nào cũng tốt khỏe, còn không đến mức tiêu hao không hết năng lượng.

Bạn cùng phòng Trần Soái đều có bạn gái rồi, ngược lại là đẳng cấp dễ nhìn như Trần Soái vẫn độc thân, nay có  người cao to theo chơi theo ăn theo học, Trần Soái đã hoàn toàn cảm thấy cuộc sống đại học rất hoàn hảo rồi, không có tâm tư đi kiếm bạn gái các loại.

Hành động của Trần Soái đã bị bạn cùng phòng nghiêm túc phê bình: tiểu tử ngươi đây là mắt cao hơn đầu a mắt cao hơn đầu, diện tích phấn hồng* nhiều như thế mà không nhìn đến a!

*diện tích phấn hồng : nhiều gái theo

Trần Soái vốn chính là người không ai bì nổi về tư tưởng, lời nói của bạn cùng phòng chính là gió thoảng bên tai, hắn có người hầu hạ tiêu sái như đại công tử, mắt thấy nên cứ như vậy đợi qua tốt nghiệp đi rồi hẵn tính.

Đại Học năm 3 sau khi thi giữa kỳ vừa xong, Trần Soái kéo người cao to đi ra ngoài sa đọa, hai người tới một bàn món ăn.

Trần Soái cảnh cáo: “Có thể ăn tại chỗ là tiện rồi, lại lãng phí lương thực tôi liền đánh cậu!”

Người cao to nói thầm: “Không ăn hết mới là lãng phí.”

“Cậu nói gì?”

“Không có, không có gì.”

Nhẹ nhàng ăn vui vẻ một lúc, người cao to bỗng nhiên buông đũa xuống: ” Trần Soái a, có chuyện này.”

“Ấp a ấp úng để làm chi, nói. ” người cao to ánh mắt né tránh, mặt có hơi hồng, Trần Soái huýt sáo, “Cậu đây là muốn… thổ lộ sao?”

“Ừ, Trần Soái a, ta có một học muội, nghĩ muốn quen ngươi.”

Không cười, nghiêm mặt hỏi : “Cái gì học muội?”

Người cao to vừa thấy được Trần Soái bày ra loại vẻ mặt này liền luống cuống chân tay: “Chính là… Chính là sau khóa chúng ta ở ký túc xá có một người học muội.”

Trần Soái cười lạnh: “U, Lý Hãn đồng học cậu đây là muốn làm mai mối giới thiệu sao.”

Người cao to bắt đầu nói lắp không biết nên như thế nào sắp xếp lời nói: “Cái kia, tôi xem cậu cũng không có bạn gái, cái kia…”

Trần Soái liền đem chiếc đũa vứt trước mặt người cao to, bùm bùm một trận vang: “Ta Trần Soái TMD(con mẹ nó) tìm  bạn gái lại không cần ngươi này một tên đại ngốc làm ơn, ngươi đúng là có mưu toan a! ” nói hết Trần Soái ôm áo khoác bước đi, để lại cho người cao to một bàn bừa bãi.

Trần Soái rầu rĩ bị chọc tức chừng mấy ngày, TMD đối với mình tốt như vậy không phải là vì làm giới thiệu đối tượng thuận lợi sao? Nghĩ đến loại khả năng này, Trần Soái liền giận đến nghĩ đập đầu vào tường

Lúc sinh khí thật ra thì người tội nhất lại là mình, hay gặp ác mộng liên tục  lại tỷ như ẩm thực : ăn uống rối loạn.

Trần Soái nhìn về phía chỗ ngồi người cao to một vẻ mặt mong đợi hừ một tiếng tỏ vẻ làm như không thấy, người cao to đợi Trần Soái tìm chỗ tốt ngồi xuống lại ân cần lấy ra: “Hôm nay thủy chử ngư cùng gà xé phay cũng không tệ, tới nếm thử  đi.”

“Không cần, ” Trần Soái nhìn một cái mâm thức ăn của mình, thấy không ổn liền  tỏ vẻ cao ngạo, “Ta có đồ xào! Thanh! Cải thìa!”

Người cao to sờ sờ đầu, thật sự nghĩ tới Trần Soái tức giận, nhưng là tại sao tức giận đến như vậy thì cậu không hiểu.

Trần Soái nhìn cái người trước sau ngu ngốc ngơ ngác hoắc mắt đứng lên, kháo, tại sao vẫn cảm thấy người vô tâm vô phế này có chút khả ái? Trần Soái tại nội tâm kịch liệt khinh bỉ chính mình, cơm cũng không muốn ăn, bước nhanh ra khỏi phòng ăn, ánh mắt tiêu sái đem người cao to ủy khuất lại lo lắng lưu tại phía sau.

Thật ra thì Trần Soái nội tâm một chút cũng không tiêu sái, chính mình thật là hết thuốc chữa, sao lại coi trọng tên ngốc như vậy? Coi trọng còn chưa tính, kia một tên đại ngốc còn có thể ngốc thành như vậy, mình đã rống vào mặt cậu ta như vậy, cậy ấy lại mặt dày lấy cơm cho mình.

Lớp xế chiều Trần Soái không có tinh thần, gục ở trên bàn học đông tưởng tây tưởng, thật ra thì chính mình từ nhỏ đến lớn không có nhiều bằng hữu,  mặc kệ mấy tên cùng giới hay khác giới, cho dù bắt đầu hời hợt mà mang một ít hảo cảm, dần dần trong quá trình ở chung cũng sẽ bị thái độ xấc láo của mình dọa lùi. Có thể chịu được người như mình thật ra thì không nhiều lắm, người cao to coi như là người thứ nhất khai thiên tích địa.

Cho nên chính mình mới không kháng cự được sự ôn nhu này a, đối với mình dễ dàng tha thứ thành như vậy, mình không trở nên quái quái mới là lạ! Trần Soái hung hăng  tự mình khiển trách, vốn đang cho là thong dong trấn định chờ người cao to ngày nào đó biểu lộ tấm lòng là được, mình sẽ sảng khoái ban thưởng cho cậu ta câu : “Ok, chuẩn”, nghĩ đến chuyện đó a… Trần Soái ngươi thật là đủ rồi, không ngờ ngươi cũng có ngày tự mình đa tình.

Một tiết học kết thúc, Trần Soái nhìn thấy khe hở cửa chính phòng học có một thân ảnh đang đi tới đi lui, Trần Soái lười biếng đứng dậy, ngươi TMD chính là bị coi thường, lại đi để ý đến cậu ta làm gì.

Trần Soái cứ như vậy bên chửi mình một bên lắc lư đến cửa phòng học, người cao to đại khái là ở bên ngoài đợi trong chốc lát, ở trên lớp cậu cũng không dám nhắn tin hỏi, đợi Trần Soái chậm rãi đến trước mặt mình, nhất thời lộ ra nụ cười thật tươi, vội cầm túi nhựa trên tay đưa tới: “Không ăn cơm trưa đói bụng không? Sữa tươi cùng Bính Kiền, cũng là món cậu thích ăn nhất.”

Trần Soái nhìn người cao to sắc mặt phảng phất vẻ mặt thành công chiếu cố ấu tử mà đắc chí vừa lòng gia trưởng, hừ nhận lấy: “Sau này không cần phiền toái như vậy.”

Người cao to phảng phất giống như bị khi phụ sỉ nhục ưu thương: ” Trần Soái, có phải tôi chọc cậu giận không?”

Tên ngu ngốc này còn hỏi ư, người có mắt cũng nhìn ra được. Trần Soái thở phì phì trả lời: “Ta không có! Có! Sinh! Khí!”

Người cao to ngu ngốc cộc lốc đáp: “Nga, vậy thì tốt.”

 “Cậu lại tin sao? ” Trần Soái đỡ trán, không ngờ đời này mình lại gặp phải sự tình bất đắc dĩ như vậy, “Lý Hãn, cậu sau này không cần tìm tôi, hiểu sai ý cậu là tôi không đúng, nhưng là cậu lại đối với tôi tốt như vậy, tôi… Cậu đi đi.”

Người cao to rất giống như đại sủng vật bị quẳng đi, lưu luyến cửa phòng học người ta không chịu đi. Làm gì đến nỗi “Hiểu sai ý” như Trần Soái nói, cũng là chưa kịp phản ứng, nhưng là ít nhất cậu hểu Trần Soái gọi “Lý Hãn ” hai chữ rất nghiêm túc, và  “Cậu đi đi “.

Không chỉ nói suông, là thật.

Cho nên tâm tình uất ức vừa lại tăng thêm một người, người cao to đời này đã quen tính không vướng bận, kết giao bằng hữu đương nhiên là hợp thì đến không hợp thì tán, chỉ có Trần Soái…

Trần Soái có một thói quen là chiều thứ sáu luôn đi tham gia bóng rỗ hữu nghị, nhưng khác chính là tại thời gian này, hăng hái chào hỏi một vòng người đi qua chơi bóng liền bay mất.

Người cao to đã một tuần không thấy Trần Soái rồi, cũng không biết đối phương có phải cố ý trốn mình không, hôm nay vô cùng may mắn gặp Trần Soái ở sân bóng rỗ. Người cao to người thì to lớn, khí lực lực nhảy rất tốt, học ở Trần Soái, kỹ thuật không tồi. Hôm nay đã được các đồng chí khen ngợi.

Chiều thứ 6 người cao to đến là lúc Trần Soái đã tại bên sân làm nóng người rồi, ngược xuôi thân ảnh người cao to mắt muốn không mở ra được. Người cao to thu thập một chút dũng khí, tiến tới bên cạnh Trần Soái: “Trần Soái a, đã lâu không gặp. ”  Trần Soái kỳ quái nhìn hắn một cái: “Cũng không phải là lão bà của cậu, cần mỗi ngày thấy sao?”

Người cao to sờ sờ lỗ mũi, nói thầm một câu: nếu là lão bà thì tốt rồi.

Đáng tiếc Trần Soái  đã  bỏ đi.

Người cao to tâm tình thật không tốt, bởi vì lúc trước Trần Soái bắt đầu tỏ vẻ không muốn ở cùng cậu, bọn họ thật ra phối hợp rất ăn ý, bây giờ lại bị ghét bỏ.

Trần Soái chơi quá mức mãnh liệt, động tác vừa nhanh vừa mạnh, đợi đến khi hòa nhau lúc xoay người mạnh một cái, trong lòng liền kêu to không tốt, thân thể nói cho hắn biết, thân thể đã vượt qua cực hạn không thể tự mình khống chế, Trần Soái nhắm mắt lại chờ tương lai đau nhức.

Nhưng đau đớn không có xuất hiện, lại nghe được rõ ràng tiếng xương cốt va chạm, Trần Soái vừa phản ứng, nhìn thấy mình ở trong ngực người cao to, người cao to một …  cánh tay khác chống đỡ trên mặt đất, vẻ mặt đau đớn

“Uy cậu sao rồi?”

“Đại khái là té ngã. ” người cao to sắc mặt mồ hôi lạnh, chung quanh tụ một đống bạn, Mọi người ba chân bốn cẳng đem người đưa đi bệnh viện đưa đi.

Trần Soái ngây ngốc đi theo đám người phía sau, đợi đến bác sĩ xử lý tốt, đám người đó ra về, Trần Soái mới có chút phản ứng, này là cái gì? Liều mình cứu giúp? Lý Hãn cậu thật là quá lắm!

Người cao to ngã xuống đúng lúc một tay ôm Trần Soái, một tay đỡ lấy sức nặng của hai người, tay không bị thương mới là lạ. Trần Soái thì cả người toàn vẹn, nửa bất đắc dĩ nửa đau lòng tay trái băng bó thạch cao của cậu ta mà uy cơm cho.

Người cao to hôm nay bị thương nhiều nhất, hai người quả nhiên đảo lại.

“ậu thật cao hứng a? ” Trần Soái nhìn người cao to ngây ngốc cười đến hài lòng, cảm thấy thật sự quá vô sỉ.

“Ừ. Cao hứng. ” người cao to càng thêm vô sỉ thú nhận không kiêng kỵ.

Trần Soái cơ hồ nghĩ muốn quăng bát đũa bước đi, người cao to cứ tiếp tục nói tiếp: ” Trần Soái, lúc cậu không để ý đến người khác thật đáng sợ.”

Đó cũng là bản thân mình tìm lấy. Trần Soái trong bụng phỉ báng.

Người cao to dùng tay trái không có bị thương thử dò xét cầm tay Trần Soái, thật cẩn thận hỏi: “Trần Soái, cậu tại sao lần nào cũng nổi giận a? Còn nữa, nói hiểu sai ý, là có ý gì a?”

“Không có ý gì. ” Trần Soái phiền dùng một tay khác gãi đầu, dù sao cùng cậu nói cậu cũng sẽ không hiểu.

 Người cao to tiếp tục hỏi: “Kia, vậy có phải vết thương tôi tốt lên rồi, cậu cũng sẽ không để ý tôi?”

“Dĩ nhiên!”

 Người cao to ủ rũ lại bị đả kích, nắm chặt tay Trần Soái, thật lâu rốt cục ấp a ấp úng nói: “Cái kia Trần Soái, thật ra thì lần trước… Cậu không có để cho tôi nói hết… Thật ra thì tôi nghĩ nói…”

“Có lời cứ nói, cậu có phải là nam nhân hay không a. ” Trần Soái không kiên nhẫn. Như vậy cọ xát TMD hành hạ người.

“Nga, tôi là muốn nói, tôi thấy cậu cũng không có bạn gái, cái kia, cậu có quen bạn gái nào không? ” Người cao to nhìn sắc mặt Trần Soái bắt đầu đen, nhưng lần này vẫn kiên trì nói cho xong, “Tôi cũng muốn hỏi hỏi cậu, nếu là cậu không có hứng thú với con gái, vậy bạn trai có không?”

“Cậu có ý gì?”

Người cao to âm thầm từ dưới gối đầu lấy ra một bản ghi chép, không thể không buông tay Trần Soái ra, nội tâm lại không khỏi rơi vào khoảng không, này sợ rằng cầm tay không được sao.

Trần Soái nhận lấy bản ghi chép xem, nét chữ không tính là đẹp mắt, cũng thật phù hợp hình tượng người cao to. Tên trang sách viết “Kế sách theo đuổi”, lật bên trong ——

Điều thứ nhất: kiên nhẫn. Theo đi ăn cơm, theo đi dạo phố, tóm lại là phải có kiên nhẫn.

Điều thứ hai: bao dung. Đối phương phát giận thì phải chịu đựng, tức giận thì cầu, không vui thì phải dụ dỗ.

… …

“Tôi không có theo đuổi người nào cả, ngay cả nữ sinh cũng không có theo đuổi, những thứ này là tôi hỏi những người khác tổng kết lại, lấy ra theo đuổi cậu là có chút đần, chính là Trần Soái, tôi thật… Cậu có phải phát hiện cái gì không, cho nên tức giận như vậy như vậy chán ghét tôi? ” người cao to tiếng nói khàn đặc, bộ dạng khổ sở, “Dù sao bây giờ nhìn lại đúng là không có thành quả gì, lại làm cho cậu chán ghét tôi..”

 Trần Soái đã sớm dở khóc dở cười, cắt đứt bản tính u buồn hết sức không phù hợp của người nọ: “Người cao to, ngẩng đầu.”

Lý Hãn ngồi ở trên giường ngẩng đầu, Trần Soái đứng lên cho cậu một cái hôn: “Ok, ta chuẩn.”

– HOÀN –

Advertisements

10 thoughts on “[Đoản] Ok, chuẩn ! – Kiều Tu Hồ La Bặc

Leave a Reply | ╮ (╯▽╰ )╭ | O (∩_∩ )O | ►_◄ | ►.◄ | ✿◕ ‿ ◕✿ | ∪ ◡ ∪) | 凸(¬‿¬)凸 | (╬ ̄皿 ̄)凸 | ಠ_ಠ | ╮( ̄▽ ̄")╭ | ~(‾▿‾~) | щ(゚Д゚щ) | ლ(´ڡ`ლ) | ლ(¯ロ¯ლ) | Σ( ° △ °|||) | (⊙o⊙) | ◑ω◐ |\("▔□▔)/ | ❀◕ ‿ ◕❀ | (◡‿◡✿) | (✿◠‿◠) | ≥^.^≤ |≧✯◡✯≦✌ | ≧◠◡◠≦✌ | ≧'◡'≦ | =☽ | ≧◔◡◔≦ |≧◉◡◉≦ | ≧▽≦ | ≧◡≦ | ≧❂◡❂≦ | ≧^◡^≦ | ≧°◡°≦ |ᵔᴥᵔ | ٩(^‿^)۶ | (^_−)−☆ | ♥‿♥ | ↖(^ω^)↗ | ^‿^ | ♉( ̄▿ ̄)♉ | 乂◜◬◝乂 | (▰˘◡˘▰) | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | (*≗*) | (─‿‿─) |(╰_╯) | ⊙﹏⊙ |o(︶︿︶)o | o(>﹏<)o | (⊙︿⊙) | ‎(づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ | o( ̄ヘ ̄o#) |╰(‵□′)╯| ﹁_﹁ | (#‵′) 凸 | —3—

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s