Happy 6th Anniversary – Kỷ niệm 6 năm

HAPPY SIXTH ANNIVERSARY

Hôm nay là ngày kỷ niệm 6 năm Đậu bước vào con đường edit, thật sự thì 6 năm không quá ngắn mà cũng chẳng quá dài. Mỗi năm tới ngày này tự nhiên thấy muốn tâm sự gì đó (thôi xem như lâu lâu cho Đậu deep chút :)) ).

Số truyện Đậu edit thật ra rất ít, ít với con số 6 năm, thậm chí ít hơn so với những bạn edit mới 1 năm. Vì nếu tính về tâm huyết thì Đậu không bằng các bạn khác, nhưng Đậu sẽ hết lòng vì nó, với Đậu game và edit truyện là 2 sở thích giúp Đậu giải tỏa căng thẳng sau những ngày dài, nên có khi Đậu hứng lên sẽ mỗi ngày 1 chương hay 2 ngày 1 chương, bận quá có khi mấy tháng thậm chí nửa năm mới quay lại edit, kiểu thích bộ nào vừa đọc vừa edit bộ đó. Đậu bắt đầu edit từ khi vào Đại học, rồi sau đó tốt nghiệp và đi làm, thời gian rãnh ngày càng eo hẹp. Thậm chí nhiều lúc được nghỉ ngơi, nhưng vì mệt mỏi đâm ra dù muốn edit cũng không có sức để mà edit, gọi là lười cũng đúng.

Thật sự thì Đậu không hoạt động nhiều trong giới đam mỹ, chỉ quen vài người bạn và những nhà Đậu hay vào đọc, còn lại thì cứ quanh quẩn ở nhà với các reader của mình thôi. Một phần là vì lười í, hai là bận nên đâm ra ít biết những chuyện gì đang xảy ra, nhiều lúc có mấy bạn pm hay tag cho mới biết =]]. Ngoài ra cũng rất cảm ơn những reader đã đi cùng Đậu suốt khoảng thời gian này, nếu tính những bạn mà fl nhà Đậu từ đầu á, thì chắc tụi mình cũng xêm xêm tuổi nhau hay những người lớn tuổi hơn cả Đậu, bé nhất chắc cũng là 18 tuổi ha? Mà tính ra đó giờ Đậu để ý, reader nhà mình cũng hiền á, vì chưa từng hối tui hay khó chịu vì tui lâu quá mới edit tiếp =]] Hoặc là do xêm xêm tuổi nhau hiểu cái khổ của nhau nên thông cảm =]]

Ngày còn ngồi trên ghế nhà trường Đậu có rất nhiều điều muốn làm, cứ nghĩ là ‘À, lên Đại học hoặc sau khi tốt nghiệp mình sẽ có thời gian để làm điều mình muốn’. Nhưng không, càng lớn thì cơ hội Đậu có thể thực hiện điều đó càng khó hơn. Mặc dù bây giờ đôi khi Đậu vẫn ráng nhín chút thời gian làm những cái mình muốn nhưng thật sự rất khó. Công việc, gia đình, có khi là áp lực về kinh tế. Càng lớn trách nhiệm càng nhiều, muốn nghĩ cho bản thân thôi cũng khó. Nên đôi lúc Đậu muốn edit thêm truyện mình thích và làm nhanh hơn nhưng lực bất tòng tâm. Tuy nhiên, tương lai Đậu vẫn sẽ edit tiếp, có thể sẽ edit ít lại, làm chậm đi, nhưng Đậu không muốn mất nơi mình đã hết lòng vì nó, và là nơi cùng Đậu trải qua những ngày không vui ở ngoài đời. Đó là lý do Đậu nâng cấp nhà lá thành mái ngói, có ai nhớ câu đề lúc vừa vào web hồi trước là gì không?

Lảm nhảm thế đủ rồi, chuyện sau này không ai biết trước, tương lai xa rất xa nếu Đậu nghỉ edit, thì gửi những bạn đã và đang follows nhà Đậu, nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại ^^. Have a nice day!

Advertisements

Thiên môn – Vụ án 4 – 10 (Hoàn Quyển 4)

tm4

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 10

Tề Ninh đứng dưới tòa nhà đó, hai chân run rẩy gần như không tìm được trọng tâm.

Cách 50 mét, Tống Hi Thành đang ở trong căn phòng nào đó, căn phòng đó đầy khí dễ cháy, oxy thì đang dần dần xói mòn, mà nguy hiểm cũng càng lúc càng lớn. . .

“Sếp, làm sao bây giờ?” Lữ Thận Ngôn dò hỏi.

Ánh mắt Tề Ninh hiếm khi dại ra: “Tất cả nghe theo Thôi đội trưởng chỉ huy. “

Phương Na Na không biết từ đâu đem lại một cái ghế xếp trắng: “Sếp, anh ngồi xuống trước đã.” Tiếp tục đọc

Thiên môn – Vụ án 4 – 09

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 9

Tống Hi Thành tựa vào góc phòng, lau vết máu ở khóe môi.

Lồng ngực đau từng cơn, bộ lòng cũng có cảm giác sình ra rất khó chịu, đám người vừa mới xông vào đánh kia quả là dân lành nghề, biết rõ làm sao để không để lại dấu vết trên người, chỉ để lại cảm giác đau thốn mãnh liệt.

Cậu hiện tại đang ở nơi nào đó trong thành phố B, một căn phòng nhỏ chưa đến 10 mét vuông, trong căn phòng này cũng không có bất kỳ ánh sáng nào, ngoại trừ bóng tối cũng chỉ có bóng tối.

Dường như có người cười khẽ: “Cảnh sát Tống, đã lâu không gặp.”

Tống Hi Thành chống cơ thể ngồi dậy, mặc dù biết đối phương không nhìn thấy mình nhưng vẫn ngẩng đầu lên: “Anh biết tôi?” Tiếp tục đọc

Thiên môn – Vụ án 4 – 08

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 8

Tề Ninh sắc mặt u ám ngồi trong phòng làm việc, nhìn cấp dưới của mình.

“Hai người muốn đi nâng thành tích của Tống Hi Thành?”

Bành Cương và Lã Thận Ngôn nhìn nhau một cái, rất quả quyết gật đầu.

“Nói cho tôi biết tính toán của hai người.”

Bành Cương có phần lo lắng: “Tiểu Tống đi đã mười ngày, đến bây giờ vẫn không có tin tức, ngoại trừ Sếp từng gặp mặt thì bọn tôi hoàn toàn không biết gì về tình hình của cậu ấy. Cứ trì hoãn tôi lo không chỉ có không có gì tiến triển, mà còn ảnh hưởng tới sự an toàn của cậu ấy. Nếu phái thêm một hai người không phải cũng đúng lúc giúp cậu ấy nâng thành tích sẵn tiện hỗ trợ nhau sao?”

Tề Ninh chậm rãi lắc đầu: “Nhiều người sẽ lộ, trước mắt thân phận của Tống Hi Thành là người xứ khác, nếu như thành tích lên quá nhanh ngược lại sẽ bị nghi ngờ.” Hắn đứng dậy, khó khăn rót cho mình ly cà phê, “Mọi người nên tin tưởng, dựa vào năng lực của cậu ấy, tôi dự cảm rất nhanh chúng ta sẽ nhận được tin tức.” Tiếp tục đọc

Thiên môn – Vụ án 4 – 07

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 7

Đêm mùa thu, những vì sao vẫn cứ lấp lánh dịu dàng yên ả như thế.

Chín giờ tối, tất cả học viên đều bị yêu cầu trở về phòng ngủ, nên Tống Hi Thành dù không buồn ngủ cũng chỉ có thể nằm co ro trong căn phòng nhỏ đó. Bên trong phòng, đối mặt với vách tường ẩm thấp có mùi khác thường, bên cạnh còn có 15 người đàn ông trưởng thành chen chúc với nhau, khoảng cách giữa người và người không hề an toàn, làm cho cậu cảm thấy cực kỳ không thoải mái.

Thời gian này cũng không phải lúc mọi người đi ngủ, toàn là các chàng trai trẻ tinh lực dồi dào, nói là đi ngủ, nhưng thật chất không có mấy ai ngủ. Có người trằn trọc, có người nhỏ giọng ngâm nga, có người trầm ngâm suy nghĩ, còn có cả học viên chăm chỉ thấp lên ngọn đèn dầu nhỏ ngồi ghi chép lại. Tiếp tục đọc

Thiên môn – Vụ án 4 – 06

tm4

Thiên môn – Vụ án 4

☆ Chương 6

 Phùng Húc “À” một tiếng, cũng không hỏi thêm gì nữa.

Tề Ninh nhìn Tống Hi Thành: “Tiểu Ninh, không bằng trưa nay tao mời hai người ăn cơm, công ty hai người chắc cũng cho nghỉ trưa đúng không !? Nếu không… thì không đúng lắm, trái với luật lao động.”

Tống Hi Thành theo bản năng lắc đầu: “Không đâu, mày không biết công ty tao…”

Phùng Húc dường như rất có hứng thú với Tề Ninh, nói xen vào: “Không sao, tuy thời gian nghỉ trưa của công ty rất ngắn, chỉ có nửa tiếng, thế nhưng ở đất khách gặp lại bạn cũ là chuyện vui, công ty có thể đặc cách trường hợp đặc biệt. Yên tâm, trở về anh sẽ giúp em nói với phòng nhân sự.”

Tống Hi Thành do dự một chút: “Vậy được. Tề Thành, để mày tốn tiền rồi.” Tiếp tục đọc