Quán mì Tư Ca – 20 (Toàn Văn Hoàn)

Quán mì Tư Ca

Chương 20

Bác trai Khổng và bác gái Khổng là ba mẹ của Khổng Nhiễm, ở tại trấn nhỏ miền nam Tứ Xuyên, ngoại trừ Khổng Nhiễm thì còn có một cô con gái đi làm xa nhà tên Khổng Trinh. Sau khi xuất ngũ, Tết âm lịch hàng năm Chu Trản và Nguyên Tư đều sẽ lấy danh nghĩa chiến hữu của Khổng Nhiễm để đi theo bọn họ tảo mộ, gửi lì xì và quà tết, bình thường không phải Tết cũng sẽ gọi điện thoại thăm hỏi.

Nhiệm vụ của bộ đội đặc chủng được bảo mật tuyệt đối, hai bác cũng không rõ nguyên nhân chính Khổng Nhiễm chết, chỉ biết là con trai hi sinh, chôn trong mộ viện liệt sĩ.

Lần đầu tiên thấy ba mẹ Khổng Nhiễm, tâm lý của Nguyên Tư còn chưa hoàn toàn ổn. Trước khi đi Chu Trản do dự thật lâu, ôm cậu nói: “Nếu không thì lần này anh đi một mình.” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 19

Quán mì Tư Ca

Chương 19

“Mẹ gửi đồ cho chúng con? Là gì vậy?” Chu Trản hạ thấp giọng: “Vẫn chưa nhận được.”

“Là bốn cái áo len lông cừu, con với Tiểu Tư mỗi người hai cái. Chẳng phải sắp tới mùa đông rồi sao, mặc ấm vào.” Mẹ Chu nói: “Mẹ biết thanh niên tụi con không thích mặc cái này, nhưng cái này cổ thấp lại bó sát người, khi mặc quần áo bên ngoài đảm bảo nhìn không ra.”

Chu Trản cười khẽ: “Cảm ơn mẹ, khi nào mặc con sẽ chụp cho mẹ xem.”

“Được được được.” Mẹ Chu lại nói thêm mấy câu, đột nhiên hỏi: “Con trai, giọng con sao vậy? Bị cảm?” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 18

Quán mì Tư Ca

Chương 18

Từ đó về sau, mỗi khi Nguyên Tư đến làng Đại Học mua sách cũ, bên cạnh đã có Chu Trản làm bạn.

Làng Đại Học thanh niên chiếm đa số, hai người 26 tuổi, nắm tay đi giữa nhóm sinh viên. Bởi vì tướng mạo và khí tức quân nhân xuất chúng nên lần nào cũng gây chú ý. Balo đựng sách thì Chu Trản vác, trên tay Nguyên Tư cầm cùng lắm chỉ là điện thoại hoặc là coca, cậu khom lưng lựa chọn sách trong tiệm, chọn xong thì cầm bằng một tay, nhưng đảo mắt đã bị Chu Trản lấy đi.

Mua sách xong, nếu như trời còn sáng thì Nguyên Tư sẽ kéo Chu Trản đi dạo trong sân trường, giả dạng sinh viên. Hẹn hò như người ta, chơi một trận bóng rổ hoặc đá banh, sau đó lau mồ hôi, đi ăn món cơm tây hải sản nổi tiếng nhất làng Đại Học này. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 17

Quán mì Tư Ca

Chương 17

Thời điểm Chu Trản đưa Nguyên Tư rời khỏi Chim Ưng là vào mùa hè, vẫn còn chưa đến hạn xuất ngũ cuối năm. Quang cảnh bọn họ ra đi không nở mày nở mặt, không có lễ chúc phúc, cũng không có nghi thức trao quân hàm, nhưng toàn bộ các anh em trong Trung đội nếu không có ai làm nhiệm vụ đều sẽ chạy tới bệnh viện, nói lời tạm biệt với hai người.

Lạc Phong không tới, bởi vì công việc bận ngập đầu. Đại đội trưởng, Ủy viên chính trị, và Đội trưởng Trung đội 2 tạm thời bị cách chức cũng không tới, Chu Trản hiểu sự phẫn nộ và tiếc nuối của bọn họ nên cũng không oán giận trong lòng.

Trong thẻ có một khoản tiền rất lớn, một nửa là tiền của anh và Nguyên Tư sau khi xuất ngũ, một nửa là của Đại đội trưởng tự ý thêm vào “Phí trợ cấp”.

Đối với hai đội viên “ly kinh phản đạo” [1], Đại đội trưởng rốt cuộc cũng không nỡ. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 16

Quán mì Tư Ca

Chương 16

Tiếng kêu “Tích tích” đơn điệu phát ra từ bom hẹn giờ. Thời gian giống như thần chết, kéo Khổng Nhiễm xuống tận vực sâu. Tay Nguyên Tư đang phát run, mồ hôi lạnh không ngừng chảy từ trên gương mặt tái nhợt. Tiểu Mâu sau khi nhận được lệnh của Trung đội trưởng đã lảo đảo chạy khỏi kho vũ khí, máu me khắp người khiến Khổng Nhiễm gần như hôn mê, hầu kết phát ra tiếng rên rất nhỏ, giống như muốn nói gì đó nhưng một âm tiết cũng không phát ra được.

Từ trong tai nghe truyền đến tiếng của Đại đội trưởng: “Nguyên Tư, còn đứng đó làm gì? Lập tức lùi lại, có nghe hay không!” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 15

Quán mì Tư Ca

Chương 15

Năm đó nhân tài tân binh liên tục xuất hiện, các Trung đội tinh anh đều tới cướp người. Lạc Phong, người gây sự chú ý nhất trong đợt huấn luyện vừa rồi đã vào Trung đội 1. Đội trưởng Trung đội 2 liền điểm danh muốn Chu Trản, ai cũng không được cướp. Đội trưởng Trung đội 1 lại nhìn trúng sự nhạy bén của Nguyên Tư, đến tìm cậu để bàn chuyện nhưng Nguyên Tư lại từ chối. Nói lúc còn là tân binh thường hợp tác với Chu Trản, Chu Trản vào Trung đội nào cậu sẽ vào Trung đội đó.

Trung đội 1 đã có Lạc Phong, đội trưởng lại không có khả năng cướp được Chu Trản, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn Nguyên Tư đi theo Chu Trản vào Trung đội 2.

Trải qua nửa năm huấn luyện ma quỷ, đa số các binh lính đã có nhận thức vô cùng rõ ràng, đó là mục tiêu trở thành bộ đội đặc chủng như thế nào. Nguyên Tư cũng vậy, 2 năm trước cậu nhập ngũ một nửa là vì để rời khỏi gia đình của dì, nửa còn lại là vì cảm thấy quân nhân rất ngầu, định vào quân doanh chịu khổ mấy năm, rồi tìm cơ hội tranh một suất học bổng vào Học viện Quân sự, sau đó được đề bạt làm sĩ quan, bước trên con đường trái ngược với quá khứ, một con đường thuận thuận lợi lợi. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 14

Quán mì Tư Ca

Chương 14

Những ngày vừa qua là ngày nóng nhất giữa hè, “Quán mì Tư Ca” và “Trái cây tươi Trản Trản” đều tạm ngừng buôn bán, hai ông chủ thuê một chiếc xe, dắt theo con trai sang thành phố lân cận nghỉ hè. Khi trở về thì bức xạ nhiệt đã giảm, bận bịu nửa tháng sau, mùa thu lại đến.

Hai mùa xuân và thu ở Sơn Thành đều rất ngắn, mùa thu cũng nóng không khác gì mùa hè, chỉ đến khi có trận mưa thu thì nhiệt độ mới hạ xuống.

Nhưng lúc đó không phải là vào thu nữa, mà là trực tiếp vào đông.

Hàng năm vào khoảng thời gian này, Chu Trản thường sẽ cẩn thận hơn ngày thường. Soạn quần áo dày trước, tối trước khi đi ngủ nhất định phải xem dự báo thời tiết, sáng sớm chuyện đầu tiên làm là mở cửa sổ cảm nhận nhiệt độ thực tế. Bữa sáng thì hầu như là nguyên liệu dưỡng sinh, còn đến nhà thuốc Đông Y mua mấy loại thuốc bắc, mỗi ngày sắc cho Nguyên Tư uống.

Tóm gọn lại một câu là: Đề phòng cảm cúm. Tiếp tục đọc