Quán mì Tư Ca – 12

Quán mì Tư Ca

Chương 12

Thứ sáu là ngày nghỉ, chiếc rèm cửa xanh ngăn ánh nắng nóng mùa hè ngoài cửa sổ. Căn nhà nhỏ rất yên tĩnh, cửa phòng ngủ thì khép hờ, bé Samoyed dậy sớm thỉnh thoảng chạy đến cửa ngó nghiêng. Thấy bên trong không có động tĩnh gì lại ngoan ngoãn chạy về phòng khách, gặm gặm cục xương đồ chơi.

Hôm qua làm đến hơn nửa đêm, Nguyên Tư nằm nghiêng ở giữa giường ngủ hết sức ngon lành. Chu Trản ôm cậu từ phía sau, mặt áp lên trên cổ của cậu.

Máy lạnh nhiệt độ vừa phải, chăn điều hòa thì bị đá qua một bên. Chu Trản mặc quần pyjama dài, phía trên cởi trần, còn Nguyên Tư thì lộ ra cặp chân dài trơn trượt, áo trên người cũng chẳng biết bị kéo lên ngực từ lúc nào.

Áo và quần dài đó rõ ràng là cùng một bộ, ban đêm Chu Trản mò mẫm mặc phải quần của Nguyên Tư, vẫn còn dính chút tàn thuốc khi ra ngoài ban công hút. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 11

Quán mì Tư Ca

Chương 11

Mục tiêu vào biệt đội Chim Ưng cứ thế mà hoạch định. Nguyên Tư vốn là lính xung kích, khi đó Chu Trản cho rằng cậu và mình giống nhau, đều có ước mơ trở thành lính đặc chủng. Nhưng tận một năm sau anh mới biết được sự thật hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của mình.

[1] Biệt đội Chim Ưng là đội quân tiền tuyến, tinh nhuệ của Trung Quốc.

Đầu năm mới, bởi vì biểu hiện xuất sắc mà Chu Trản được chọn làm Đội trưởng đội 4. Tuy không quản lý người nhiều lắm, nhưng cũng là tân binh duy nhất được “Làm quan”. Nguyên Tư cũng nằm trong đội 4, không có việc gì làm liền gào một tiếng “Đội trưởng”.

So với chức Trưởng ban thì đội trưởng quá nhỏ, nhỏ đến mức có thể không tính, thậm chí được gọi cũng thấy xấu hổ. Chu Trản mới vừa tròn 19, chính là độ tuổi ngạo khí ngất trời, cộng thêm tâm tư không đặt nặng vị trí lính trinh sát nên rất không thích người khác gọi anh là “Đội trưởng”.

Các đồng đội đều hiểu, tuổi tác cũng không quá chêch lệch nên chưa bao giờ gọi anh là “Đội trưởng”, vẫn gọi là “anh Trản” giống như trước kia, duy chỉ có Nguyên Tư không có mắt nhìn, trái một tiếng “Đội trưởng” phải một tiếng “Đội trưởng”, gọi đến vui vẻ.

Chu Trản rất bực mình, uốn nắn chừng mấy hồi cậu cũng không thay đổi, vẫn gọi “Đội trưởng đội trưởng”. Lâu ngày, Chu Trản mặc kệ cậu, nhưng hễ Nguyên Tư gọi một tiếng “Đội trưởng” anh lập tức đáp “Có!” ngay. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 10

Quán mì Tư Ca

Chương 10

Khu trinh sát Vân Nam nằm gần biên giới, điều kiện khá gian khổ. Còn là nơi đảm đương vị trí quan trọng nên tân binh được phân tới đây không nhiều lắm, ngoại trừ Chu Trản và Nguyên Tư, Tiền Vũ thì chỉ có 3 người.

Lúc chia giường ký túc xá, Chu Trản trải drap giường ở gần cửa chính, tầng trên là Tiền Vũ, còn Nguyên Tư thì ngủ gần cửa sổ. Cả hai cách nhau một đường chéo. Lúc Tiền Vũ đang hâm mộ vị trí “phong thủy đắc địa” của Nguyên Tư thì thấy cậu hai tay xỏ túi quần đi tới, ngẩng đầu nói: “Sếp Tiền, thương lượng với mày chuyện này.”

“Không thương lượng.” Tiền Vũ quỳ gối trên giường xếp chăn, “Trừ khi mày đổi chỗ cho tao.” Tiếp tục đọc

Happy Women’s day 2019!

Happy Women’s day!

Nhân ngày 8/3, chúc một nửa thế giới hạnh phúc.

Tuy là ngày của phụ nữ chứ không phải của con gái, nhưng cũng chúc các bạn không những hôm nay, mà ngày nào cũng gặp may mắn, vui vẻ và suôn sẻ!

Quán mì Tư Ca – 9

Quán mì Tư Ca

Chương 09

Tân binh đến từ khắp bốn phương, ai nấy cũng lỗ mãng, luôn tự cho mình là siêu phàm, ở cái tuổi tràn trề tinh lực lại mang theo chút mơ mộng thiếu thời, luôn nghĩ không đánh nhau sẽ không quen biết.

Nhưng tân binh có thứ hạng cao như Chu Trản và Nguyên Tư lại không đánh nhau, chỉ cần ăn xong bữa cơm đã xưng huynh gọi đệ.

Thế nhưng “anh em” ban đầu chỉ có Nguyên Tư đơn phương nhận định, Chu Trản không hào hứng lắm.

Ngày đó sau khi chạy bộ tiêu cơm xong hai người trở về tiểu đội của mình, lúc chia tay Nguyên Tư hỏi: “Sau này anh có thể nấu cho em ăn nữa được không?” Nói xong gãi đầu một cái, bổ sung: “Là nấu riêng như hôm nay, không phải cơm tập thể.”

Chu Trản ngoài cảm thấy phiền phức thì còn thấy người này da mặt dày, được voi đòi tiên. Định từ chối lại nghĩ tới sự hứng thú về đồ ăn của đối phương, còn có câu vừa nãy trên sân. Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 8

Quán mì Tư Ca

Chương 08

Chu Trản hoàn toàn không nghĩ tới việc Nguyên Tư kích động chạy tới đây là vì đồ ăn ngày mai, chứ không phải vì muốn thách đấu. Lời nói rất khẩn thiết, giữa chừng hình như còn nuốt nước miếng.

Việc này hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng.

Đồng đội tiểu đội 1 cũng bối rối, Tiền Vũ ở một bên la làng: “Con bà nó Nguyên Tư, không phải mày muốn đánh nhau với anh Trản sao?”

“Đánh cái gì mà đánh?” Nguyên Tư quay đầu lại nói: “Tao nói muốn đánh nhau khi nào?”

Tiền Vũ trợn tròn mắt: “Trời đất?”

Nguyên Tư không để ý tới bọn họ nữa mà chuyển hướng sang Chu Trản, cậu nhướn mày cười cười, khoác vai người ta như thể hai anh em thân thiết đi ra ngoài. Dùng tốc độ nhanh nhất đọc mười mấy tên món ăn, sau đó vỗ tay kết thúc nhìn Chu Trản hỏi, “Anh nói đi, mấy món đó có phải là anh làm không?” Tiếp tục đọc

Quán mì Tư Ca – 7.2

Quán mì Tư Ca

Chương 07 (Phần cuối)

Mười hai năm trước, tân binh mới của Quân đoàn 14 chiến khu Tây bộ.

Tiểu đội trưởng trẻ tuổi đang chỉ dạy các tân binh gấp chăn mà tức đến mức đỏ mặt tía tai, chửi rồi, sợ rồi, cũng giả lả dịu dàng rồi. Vậy mà đám tân binh này vẫn đần độn trừng mắt nhìn đống chăn. Sáng sớm sau khi kiểm tra phòng, tiểu đội 2 không có lấy một tấm chăn xếp ra hình ra dạng, tiểu đội trưởng bị gọi đi quở trách một trận, đè nén cơn giận 10 phút, vốn định nhẫn nhịn trở về dạy bọn họ gấp lại, nhưng ai ngờ lúc về thấy bọn họ còn đang cười ngặt nghẽo bên giường. Tiếp tục đọc